Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 308: Chúng tôi bận xây dựng cơ sở hạ tầng, các người rảnh rỗi đến mức trêu mèo chọc chó?

Cập nhật lúc: 2025-12-27 00:44:08
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt ngây thơ của Tục Minh Duệ đảo qua đảo , hy vọng nhận câu trả lời.

Ai sẽ từ bỏ một con động vật biến dị hữu ích chứ?

Bảo Phó Noãn Ý từ bỏ Be Be, cô bằng lòng ?

Chắc chắn là bằng lòng!

Chỉ cần là tân nhân loại dị năng công dụng của Be Be, chỉ cung phụng nó.

Tất nhiên, Tục Minh Duệ còn đến chuyện của Be Be, cũng nhóm của Lê Khí việc gì liền bổ sung phấn vảy.

Chỉ tưởng rằng họ chính là giỏi như .

Là tân nhân loại, mạnh hơn những dị năng giả nhiều, còn dễ chung sống.

Hơn nữa mỗi đều khá là ưa , thể tìm xí.

Không giống như những dị năng giả trong căn cứ, ít mặt mày đáng ghét.

Thảo nào gọi là tân nhân loại.

Là một đứa trẻ luôn giữ sự tò mò với thế giới, còn từng hỏi Lê Khí thế nào để trở thành tân nhân loại.

Lê Khí trời, trầm tư trả lời: “Em bỏ lỡ thời cơ .”

Tiểu Lưu, vẻ mặt ngây dại bên cạnh, vội vàng gật đầu: “ đúng, bỏ lỡ , đáng tiếc.”

Phó Noãn Ý ở bên Hứa Chỉ nghỉ ngơi mấy ngày, còn Lê Khí lừa gạt một đứa trẻ.

Cô nhiệt tình tích cực trả lời: “Em bằng lòng từ bỏ bạn đồng hành nhỏ của ?”

Tục Minh Duệ từng nuôi thú cưng, gia cảnh coi là , từ lúc em gái đời, bận rộn giúp ba chăm sóc em gái, bạn đồng hành nhỏ cũng còn.

mà, gặp nhóm của Phó Noãn Ý, cũng coi như là những bạn đồng hành lớn.

Bảo từ bỏ, chắc chắn bằng lòng.

Cậu thành thật lắc đầu.

Phó Noãn Ý dịu dàng sờ đầu nhỏ của : “Cho nên em cứ yên tâm , chủ của nó nhất định sẽ đến tìm nó.”

Người và tân nhân loại một bên, như ý nguyện thấy Tục Minh Duệ lập tức cúi đầu.

Trông vẻ như đang gật đầu nghiêm túc, khiêm tốn thụ giáo.

tất cả và tân nhân loại mặt, rằng, đứa trẻ là do thói quen mà dựa việc cúi đầu để giảm sức mạnh đáng sợ đó.

Ngay cả Hứa Chỉ cũng dùng ánh mắt “đứa trẻ khả năng chịu đựng khá mạnh” mà liếc mấy .

Tục Minh Duệ Lê Khí sờ đầu, sờ đến mức cổ sắp còn, hình thành thói quen: “Hiểu ạ.”

“Đừng nhốt ở chỗ .” Hứa Chỉ về phía Hứa Viễn, kiên nhẫn gật đầu một cái.

Hứa Viễn đang ngưng tụ l.ồ.ng kim loại, chuẩn phản bác một câu: ‘Không ném cho , thì ai thể cả ngày trông chừng chứ? Trong đội chỉ là rảnh nhất.’

Câu tiếp theo của Hứa Chỉ, : “Để Tiểu Nghê nhà trông chừng.”

Hứa Viễn lập tức im miệng, sung sướng liếc Du Nghê, liên tục gật đầu: “Vậy thì !”

Du Nghê tính toán bốn chữ đó của Hứa Chỉ, ôm c.h.ặ.t Vừng, thở dài: “Chúng duyên phận .”

Phó Noãn Ý nghiêng đầu với cô: “Ai duyên phận, nó bằng lòng theo em về mà.”

Đợi Hoắc T.ử Sơ xuất hiện, dụ dỗ thành bạn đồng hành nhỏ, con mèo đen là mặc cho vuốt ve ?

Du Nghê nhẹ nhàng mềm mại vuốt ve Vừng: “Ừm, mày ngoan một chút, tao sẽ để mày chịu khổ, sẽ để mày gặp chủ nhân.”

Cứ nuôi mèo, nào cuối cùng cơ hội, là mèo của khác.

Cứ coi như là qua cơn nghiện một thời gian .

Du Nghê nhanh nghĩ thông suốt, dịu dàng đặt Vừng trong chiếc l.ồ.ng kim loại mà Hứa Viễn ngưng tụ .

Vừng một chút cũng kháng cự, chỉ tỏ lưu luyến nỡ, dùng móng vuốt gãi gãi Du Nghê mấy cái, lúc mới trong l.ồ.ng.

Con mèo đen trong l.ồ.ng kim loại, thoáng một cái, như thể là một mảng bóng tối.

Hứa Chỉ yên tâm hỏi một câu: “Con mèo là hệ Kim chứ?”

“Hệ Kim cũng đấu !” Hứa Viễn thể để ngay cả một con mèo cũng bằng, vỗ n.g.ự.c khẳng định.

Phó Noãn Ý Hoắc T.ử Sơ thể bất cứ lúc nào thấy và thấy: “Đừng dùng l.ồ.ng rỗng, bịt kín , để một lỗ thông nhỏ là . Lỡ như nó dị năng thu nhỏ gì đó thì ?”

Hứa Viễn vội vàng bưng l.ồ.ng lên: “ đúng đúng, thì bịt kín , phía để một lỗ thông , dù thì nó ăn tinh hạch cũng thể sống.”

Cậu bịt kín l.ồ.ng kim loại, chỉ để một lỗ thông cỡ bằng một viên tinh hạch.

Du Nghê bưng l.ồ.ng và Hứa Viễn xuống lầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-308-chung-toi-ban-xay-dung-co-so-ha-tang-cac-nguoi-ranh-roi-den-muc-treu-meo-choc-cho.html.]

Lê Khí thấy Hứa Chỉ tinh thần khá , từ xuống một lượt: “Hồi phục ?”

“Vết thương ở chân, vấn đề lớn.”

Ánh mắt Lê Khí lướt qua một mảng mảnh vụn t.h.ả.m nỡ ở góc nhà hàng.

Toàn là dụng cụ nhà bếp và nguyên liệu nấu ăn, sức mạnh khổng lồ cho vỡ nát.

đau lòng cho Phó Noãn Ý, nhưng nghĩ , họ cảm thấy mệt mỏi, cũng cần ngủ.

Phó Noãn Ý tìm chút việc để , ngược sẽ nhàm chán.

Cô nuốt lời đến bên miệng, đầu về phía Phó Noãn Ý: “Tối nay thể ngoài ?”

Phó Noãn Ý chỉ mong ngoài dạo, cô thích lang thang khắp nơi trong thành phố đêm khuya.

Đó là việc mà đây dám , bây giờ là một trong những thú vui.

“Được ạ!”

Hứa Chỉ nào dám giữ , háo hức cô, gật đầu với Lê Khí: “Cũng nên để Noãn thư giãn một chút .”

Lê Khí nhướng mày : “Cậu còn Noãn nhốt đến mức đủ thư giãn ?”

Hứa Chỉ nghẹn họng.

Phó Noãn Ý liên tục lắc đầu với Lê Khí.

Lê Khí khẽ thở dài, vỗ đầu cô: “Em thích là .”

“Em thích ở riêng với Su Su mà.”

Hứa Chỉ lập tức nắm c.h.ặ.t t.a.y Phó Noãn Ý, nở một nụ ngây ngô hạnh phúc.

Ánh mắt ngưỡng mộ của Tiểu Lưu qua , đợi họ xong, thu tầm mắt.

Cửa ải của Lê Đại còn qua.

Cửa ải của Lê Khí, càng dám qua…

“Tối nay chị Noãn ngoài cùng chúng em ? Tốt quá!”

Lê Khí xách cổ áo của Tục Minh Duệ : “Nếu tìm tên trộm , em còn ngoài gì? Ngoan ngoãn ngủ, nếu còn cao bằng chị, tìm vợ?”

Tục Minh Duệ căn bản từng nghĩ đến tương lai còn tìm vợ, đáng thương cô xách : “Ồ, em ngoan ngoãn ngủ.”

Đợi họ đều hết , Phó Noãn Ý đầu Hứa Chỉ: “Em nấu cho chút cháo nhé?”

“Cổng lớn đều mở , trộm tinh hạch cũng tìm , hôm nay bảo Cổn Cổn ăn lẩu.”

“Vậy em chuẩn nguyên liệu! Em bây giờ luyện tập sức mạnh lắm !”

Hứa Chỉ ngập ngừng, liếc tay , cố gắng tỏ đau đớn.

Cô kích động nắm tay đến đỏ lên, lúc còn đang lay động.

“Được.”

Ăn lẩu mà, dù cũng là một nồi lẩu thập cẩm, họ cũng sẽ để ý nguyên liệu nát vụn…

Du Nghê đặt l.ồ.ng kim loại ở góc phòng của , thấy Vừng phát những tiếng kêu yếu ớt, như thể đang sợ tối, như đang cầu xin.

Cô nhẹ nhàng vỗ vỗ l.ồ.ng kim loại: “Xin nhé, mày cứ ở đây một thời gian, đợi chủ của mày đến…”

Lời còn xong, Hứa Viễn vỗ l.ồ.ng kim loại, để lộ phía của cả cái l.ồ.ng, để Du Nghê thể thấy Vừng, cúi đầu xuống: “Đợi chủ của mày đến, chuộc mày ! Mày ngoan ngoãn một chút!”

Du Nghê bất lực liếc một cái, cúi sờ đầu nhỏ của Vừng: “Mày ngoan một chút, bọn tao sẽ ngược đãi mày.”

Vừng dùng đầu dịu dàng cọ ngón tay cô, như thể đang nũng.

Lúc Lê Đại dẫn theo Ôn Minh Lãng tìm họ, thấy cảnh tượng mắt.

Anh liếc Ôn Minh Lãng bên cạnh, mà là một tân nhân loại, mà cũng thể thấy rõ sự tiều tụy, lên: “Chúng bận xây dựng cơ sở hạ tầng, các rảnh rỗi đến mức bắt đầu trêu mèo chọc ch.ó ?!”

Hứa Viễn vội vàng nghiêm túc giải thích.

Du Nghê thấy Ôn Minh Lãng phờ phạc, nghi ngờ hỏi: “Anh Minh Lãng ? Mệt ?”

Ôn Minh Lãng sờ sờ viên kim cương trán, vẻ mặt khó nên lời.

TBC

Lê Đại lên: “Mấy ngày nay chú ý đặc biệt, đến chịu nổi , lúc về lấy kim cương , nhờ Noãn chữa trị cái hố đầu .”

Hứa Viễn liếc Ôn Minh Lãng đang sờ kim cương trán, đầu nén .

Đầu Vừng cọ đầu ngón tay của Du Nghê, nhưng tai dỏng lên, cuộc đối thoại của họ.

Hoắc T.ử Sơ đang lái xe, cũng nghiêng đầu y hệt, như thể đang dỏng tai lên lắng , môi hé mở, im lặng lặp : ‘Tiểu Noãn? Trị liệu?’

Khóe môi cong lên, con đường phía , đến mức híp mắt.

 

Loading...