Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 306: Nhưng mà, tôi còn có hai con thú cưng

Cập nhật lúc: 2025-12-27 00:44:06
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời của Hoắc T.ử Sơ khiến Tô Thụy Lăng kích động thẳng dậy, đôi mắt bịt dải vải qua.

Dư Mính Hà cúi gằm đầu, để họ thấy biểu cảm mặt cô, vì căng thẳng mà trở nên hung tợn.

Ý định ban đầu của cô là tìm Tục Minh Duệ , chứ là hệ Ánh Sáng trị liệu.

Hơn nữa, trong truyện căn cứ May Mắn ở thành phố Hồ Hải, căn bản hệ Ánh Sáng trị liệu.

Gần đây cũng !

Hệ Ánh Sáng trị liệu ở , phá hỏng chuyện của cô ?!

Hai mắt cô hoảng loạn đảo qua đảo , cố gắng tìm một cái cớ, để trì hoãn thời gian tìm hệ Ánh Sáng trị liệu.

Một khi mặt của cô chữa trị, tất cả kế hoạch sẽ phá hỏng.

Hoắc T.ử Sơ nhân lúc Tô Thụy Lăng thấy, Dư Mính Hà đang cúi đầu, liền nở một nụ đắc ý, giọng nhẹ nhàng hỏi: “Chúng bây giờ xuất phát ? Dù thì qua một thời gian nữa, những con động vật biến dị trong biển nên ngoài , sẽ chậm trễ chúng nhiều thời gian.”

Tô Thụy Lăng chút do dự gật đầu: “Bây giờ ngay, nếu hệ Ánh Sáng trị liệu, thì bên cạnh dị năng giả nhất định còn đồng bạn, hy vọng thể gặp .”

Bất kể trả giá thế nào, chỉ cần thể cứu Trình Hương Vụ, đều bằng lòng.

Dù là dùng mạng của !

Tô Thụy Lăng nghĩ đến khi Trình Hương Vụ bắt, cái đầu ngẩng lên đó, đôi môi sắp gần, trong lòng từng cơn đau nhói.

Anh khỏi giơ tay lên, sờ cằm .

Lúc ở đây, cô chịu bao nhiêu khổ?

Căn bản dám nghĩ, cũng thể nghĩ.

Hoắc T.ử Sơ bộ dạng lo lắng của Tô Thụy Lăng, nụ mặt càng rạng rỡ, đặc biệt ngoan ngoãn trả lời: “Được, theo Tô!”

Dư Mính Hà vội vàng ngẩng đầu, căng thẳng đến mức chuyện giọng cực nhanh, sắp kìm giọng khàn khàn cố ý giả vờ: “Từ đây đến thành phố Hồ Hải cần nhiên liệu và vật tư, dị năng hệ Tốc độ của bây giờ chỉ thể mang theo một đường. Bất kể là để ai trong hai , đều sẽ lo lắng, hiện tại nhất là tìm xe cộ, nhiên liệu và vật tư , chúng mới tiện đến đó.”

nhớ trong truyện từng nhắc đến bên cạnh Hoắc T.ử Sơ nhiều động vật biến dị, trong đó còn hệ Không gian, cho nên sống khá là thoải mái.

Nếu là dòng nước suối khác biệt trong gian của Trình Hương Vụ, và sức hấp dẫn của bản , căn bản giữ Hoắc T.ử Sơ.

lúc họ gặp Hoắc T.ử Sơ, bên cạnh chỉ con mèo đen đó.

Chắc là những con động vật biến dị khác còn xuất hiện, hoặc là gặp.

Hoắc T.ử Sơ của bây giờ, còn mạnh mẽ như trong truyện.

Dư Mính Hà thầm thở phào nhẹ nhõm, ít nhất cô còn cơ hội để trì hoãn thời gian, nghĩ cách.

TBC

Dù cô tất cả, nhưng cô vẫn là nữ phụ quá nhiều đầu óc để suy nghĩ.

Hoắc T.ử Sơ nghi ngờ chớp chớp mắt, nghiêng đầu , vẻ thụ giáo, ngây ngô gật đầu: “ nhỉ, chị Giả cũng đúng, chúng qua đó, cần nhiên liệu và vật tư, vật tư của chúng cũng chống đỡ mấy ngày nữa.”

Cậu đến đây, đầu ngoài cửa sổ: “ mà…”

Dư Mính Hà thấy hai chữ “nhưng mà”, lập tức căng thẳng trong lòng: “Sao ? Hay là hai đây, ngoài, là hệ Tốc độ, lấy vật tư sẽ nhanh hơn, cũng an .”

Khoảng thời gian , cô luôn tích cực chủ động tìm vật tư.

mỗi đều là đủ mấy ngày, nhiều ít, còn tỏ vô cùng vất vả, để giành sự tôn trọng và cảm kích của họ.

Vật tư đủ, nhưng nhiên liệu thì một chút cũng tìm, chính là để rõ tình hình của căn cứ thành phố Hồ Hải mới .

mỗi một bước đều cẩn thận.

Tô Thụy Lăng đến đây, tiếc nuối thở dài, đầu về phía Dư Mính Hà: “Những ngày , thật sự cảm ơn cô nhiều, thật sự cảm ơn cô. Bây giờ còn phiền cô mạo hiểm, …”

Sau khi cứu, thương nặng, dựa sự cứu giúp của cô Giả Minh bụng .

Vật tư cũng , t.h.u.ố.c men cũng , đều là cô liều mạng tìm về.

Trong lòng Tô Thụy Lăng tràn đầy cảm kích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-306-nhung-ma-toi-con-co-hai-con-thu-cung.html.]

Lúc đó tình hình nguy cấp, thậm chí tưởng c.h.ế.t chắc , ngờ mà còn thể cứu.

Nghĩ đến thời gian dựa sự cứu giúp của cô, Tô Thụy Lăng áy náy, nhíu mày: “Lần ! Hai ở nhà chờ, ngoài thu thập, đừng bây giờ thấy, nhưng tai thính, sẽ vấn đề gì.”

Trước đây cũng huấn luyện, dù mắt thể thấy, cũng thể phân biệt phương hướng.

Tìm đồ thể sẽ tốn chút thời gian, nhưng dù cũng hơn là gì cả.

Dư Mính Hà dịu dàng giọng , khẽ : “Anh Thụy Lăng, cần , vẫn là một thương, cứ nghỉ ngơi cho , những việc nhỏ cứ để em . Chỉ là tìm xe cộ thể tốn thời gian, thể sẽ chậm trễ chúng tìm hệ Ánh Sáng trị liệu, tìm dị năng giả cứu bạn gái của , thật sự xin .”

Hoắc T.ử Sơ thuận theo lời của cô , vẻ tán đồng mà liên tục gật đầu: “ , bây giờ khó nhất là tìm xe cộ còn nguyên vẹn, nếu tìm xe, sớm .”

Thành phố Linh Xuyên bây giờ đừng là tìm một chiếc xe còn nguyên vẹn, ít công trình kiến trúc đều phá hủy gần hết .

Động vật biến dị trong biển, thường thể tích đều khá lớn, ví dụ như cua biến dị, giống như một chiếc xe tải di chuyển ngang.

Đi đường, thể phá hủy bảy tám phần những chiếc xe đang đậu, công trình kiến trúc cũng thể đ.â.m nứt.

Nếu thành phố Linh Xuyên một đài quan sát biển cao ch.ót vót, trốn cao, chừng còn đối mặt trực diện với những con quái vật đó.

Có một động vật biến dị dựa di chuyển, mà dựa bò, thích chui bãi đỗ xe ngầm.

Tóm cả thành phố Linh Xuyên phá hủy đến mức còn nhận .

Dư Mính Hà thở phào nhẹ nhõm, thở dài gật đầu: “Không , nếu tìm hệ Ánh Sáng trị liệu, sẽ nghĩ cách tìm xe cộ .”

Hoắc T.ử Sơ đáng tin cậy, thì cô sẽ lợi dụng hệ Tốc độ, chạy một chuyến đến thành phố Hồ Hải .

Tìm Tục Minh Duệ cứu hãy những chuyện khác.

Hoắc T.ử Sơ thấy cô như , thu ý trong đáy mắt, ánh mắt từ ngoài cửa sổ dời đến bên cửa, một nữa lên hai chữ đó: “ mà…”

Dư Mính Hà thấy , bất giác nhíu mày qua.

Một luồng sáng trắng từ ngoài cửa lóe , lao thẳng về phía Hoắc T.ử Sơ.

Tô Thụy Lăng thấy động tĩnh, căng thẳng qua di chuyển tai: “Thứ gì ?!”

Dư Mính Hà lập tức trợn to mắt, chằm chằm con chồn trắng đang mật dựa Hoắc T.ử Sơ.

Không thể nào?!

Con chồn trắng Tiểu Tuyết hệ Không gian trong truyện?!

“Tiểu Tuyết, mày về ?” Hoắc T.ử Sơ vuốt ve cái đầu nhỏ của con chồn trắng Tiểu Tuyết, đầu ngón tay xoa xoa đôi tai nhỏ của nó: “Đồ đạc đều lấy hết chứ?”

Tiểu Tuyết ngoan ngoãn dùng đầu cọ cọ cánh tay , tai run run trong đầu ngón tay , kêu một tiếng, như thể đáp .

Hai tay đặt đầu gối của Dư Mính Hà đột nhiên siết c.h.ặ.t, giả vờ như mà hỏi: “Thú cưng của ? Cậu còn thú cưng?”

.” Hoắc T.ử Sơ chính là thích xem khác vẻ đạo mạo, lúc cúi đầu Tiểu Tuyết, trong mắt tràn đầy vẻ đắc ý.

Ngẩng đầu lên Dư Mính Hà ngại ngùng, mặt hiện nụ gượng, vẻ thật thà gãi đầu: “A, quên với hai , còn hai con thú cưng.”

Cậu , dịu dàng sờ đầu Tiểu Tuyết, nhỏ giọng hỏi: “Chồng mày ?”

Tim của Dư Mính Hà thẳng một đường rơi xuống, lẽ là con chồn tím tên là Tiểu Đông đó ?

Vậy thì con chồn trắng tên là Tiểu Tuyết , quả thực là hệ Không gian ?!

nghĩ đến đây, ngoài cửa từ từ một con chồn màu nâu, lớn hơn con chồn trắng một chút, ánh mắt lanh lợi lướt qua Tô Thụy Lăng và Dư Mính Hà.

vội vàng, đến bên cạnh ghế sofa, lao lên, chen bên cạnh con chồn trắng Tiểu Tuyết, dùng đầu cọ cọ cơ thể nó, như thể đang nũng.

Hoắc T.ử Sơ đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve cơ thể con chồn tím Tiểu Đông, về phía Dư Mính Hà, nụ rạng rỡ:

“Chúng nó về , thì chúng đủ vật tư để đến thành phố Hồ Hải .”

Tô Thụy Lăng vẻ mặt mờ mịt hỏi: “Thật ?”

 

Loading...