Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 304: Mau đến gia nhập đại gia đình vừa hào phóng lại vừa ấm áp này

Cập nhật lúc: 2025-12-27 00:44:04
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Noãn Ý nhớ , về dị năng của con mèo đen của Hoắc T.ử Sơ.

Nói một cách đơn giản, Hoắc T.ử Sơ hề năng lực khống chế động vật biến dị.

thể tiến hành liên kết tinh thần với con mèo đen.

Một một thú cưng, đều là hệ Tinh thần.

Con mèo đen khống chế động vật biến dị, mặc cho Hoắc T.ử Sơ sai khiến.

Mà Hoắc T.ử Sơ thể thông qua mắt của con mèo đen, thấy tất cả những gì nó thấy.

Con mèo đen là một con mèo hoang cứu, chỉ yêu một , cũng chỉ lời .

Cho nên con mèo đen ở đây, Hoắc T.ử Sơ nhất định ở xa.

Lúc đang tất cả thứ mắt.

Thân thế của Hoắc T.ử Sơ đáng thương, là một đứa trẻ bỏ rơi.

Ba ly hôn lúc còn nhỏ, ai .

Rất nhanh ba mỗi đều xây dựng gia đình mới, con trai riêng.

Hoắc T.ử Sơ lớn lên cùng ông bà ngoại, coi là quá gian khổ.

năm mười lăm tuổi, ông bà ngoại qua đời vì t.a.i n.ạ.n xe, trở thành một đứa trẻ mồ côi thật sự.

Cho nên bạn đồng hành duy nhất của , chính là con mèo đen .

Có thể coi là thật sự nương tựa mà sống.

Phó Noãn Ý chỉ một điểm hiểu lắm.

Thân thế phức tạp như của Hoắc T.ử Sơ, thể tạo nên một tính cách dễ tin , dễ lừa như ?

Dù là lớn lên cùng ông bà ngoại thuần thiện.

cuối cùng cũng trải qua việc ba ruồng bỏ, còn thành niên, mất tất cả, một nữa ba ghét bỏ, nơi nương tựa.

Đứa trẻ như , phần lớn đều cô độc và trầm mặc, tính cách khá là trầm lắng, còn trưởng thành hơn những đứa trẻ cùng tuổi một chút.

Có lẽ, đại thiên thế giới gì là .

Hoặc là, tác giả của nguyên tác chính là thiết lập một nhân vật phụ đầy mâu thuẫn như ?

Bất kể rốt cuộc là tính cách gì, dù thì trong truyện thể hiện là, nơi nào tình yêu, liền yêu nơi đó.

Phó Noãn Ý từ giường lật dậy, hai mắt sáng lên chằm chằm con mèo đen, về phía Du Nghê:

“Chị Nghê giỏi quá, mang về một con mèo xinh như , thể sờ ?”

“Tất nhiên là thể, nó ngoan lắm, chủ động theo chị về đó. Em sờ nó .”

Phó Noãn Ý đến mức híp mắt, chằm chằm đôi mắt tròn xoe của con mèo đen: “Thật .”

Cô đưa tay , rụt về: “Thôi , sức của em lớn quá, sợ thương. Nó đen thật thuần khiết, giống như hạt vừng đen .”

Con mèo đen thấy hai chữ “Vừng”, khẽ ngẩng đầu, meo một tiếng.

Hai mắt Du Nghê sáng lên: “A, vừng đen, Vừng, thú vị ghê, là cứ gọi nó là Vừng nhé? Lúc nãy em còn đang nghĩ đặt tên gì.”

, cúi đầu, vẻ mặt đầy ý , nhẹ nhàng xoa đầu con mèo đen: “Em nghĩ đây nó chắc là tên riêng của , nhưng em gọi là gì. Nó cũng thể chuyện, cô đơn canh giữ ở chỗ chủ nhân thật đáng thương, nếu cùng chúng sống chung, thì đặt một cái tên mới nhé?”

Du Nghê ngẩng mắt lên thấy Phó Noãn Ý gật đầu, liền hai tay giơ con mèo đen lên, đối mắt với nó: “Vậy bọn chị sẽ gọi mày là Vừng, ?”

Vừng chằm chằm cô, nhẹ nhàng mềm mại meo một tiếng.

Ngoan ngoãn trong tay cô, giơ lên cũng động đậy lung tung.

Như thể thích cái tên .

Du Nghê vui vẻ ôm nó lòng: “Vừng! Vừng, Vừng của chị.”

Phó Noãn Ý khẽ nhướng mày, ánh mắt của Vừng rơi n.g.ự.c của Du Nghê, định gì đó, từ từ im miệng.

Nói thế nào đây?

Chủ nhân thật sự của nó, đang men theo ánh mắt của nó để xem náo nhiệt đó.

TBC

Không thể

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-304-mau-den-gia-nhap-dai-gia-dinh-vua-hao-phong-lai-vua-am-ap-nay.html.]

Phó Noãn Ý chỉ thể tiến lên, đưa tay : “Em bế nó một chút nhé?”

“Ừm ừm, chị bế , mềm lắm, thoải mái lắm, còn thơm nữa. Mèo quả nhiên yêu sạch sẽ.”

Phó Noãn Ý cẩn thận ôm lấy nó, để ánh mắt nó về phía Hứa Chỉ và Hứa Viễn.

Hứa Chỉ ngừng từ trong gian lấy đồ , mặt đất chất đầy đủ loại vật dụng và thức ăn cho thú cưng lộn xộn.

Hứa Viễn xổm đất cẩn thận lựa chọn.

Phó Noãn Ý chính là để Hoắc T.ử Sơ xem, đội ngũ của họ, gian.

“Con mèo , là mèo bình thường là mèo biến dị?”

Lời của Hứa Chỉ khiến Hứa Viễn sững , đầu : “Không , dù thì trông khá là bình thường.”

“Thử cho nó ăn tinh hạch xem, nếu nó giống như Be Be, là càng cần lo lắng hơn .”

Phó Noãn Ý chỉ giơ ngón tay cái lên với Hứa Chỉ, khen ngợi , vẫn là Su Su nhà em thông minh.

Cô cẩn thận nhớ , Hoắc T.ử Sơ hình như chỉ thể thấy qua Vừng, mà còn thể thấy?

Giống như một camera giám sát di động, còn tự chức năng ghi âm.

đó là lúc dị năng của cấp bậc khá cao, mới thể , bây giờ thể thấy .

Phó Noãn Ý thản nhiên: “Vậy thì thử xem. Dù thì chúng mấy chục vạn tinh hạch, cũng quan tâm đến việc nuôi thêm một con mèo.”

Hứa Chỉ hề dụng ý thật sự của cô, nhưng cẩn thận đống tinh hạch chất thành núi trong gian, tính toán một chút: “Số trong gian của , cộng thêm tinh hạch trong gian của Ôn Minh Lãng, chắc là ít nhất mấy triệu viên.”

Ý của Phó Noãn Ý càng nồng, ôm Vừng cho , để nó thể rõ Hứa Chỉ từ trong gian lấy đồ : “ , cho dù nó ăn tinh hạch, mà ăn những thứ khác, gian của chúng thể nuôi cả một căn cứ , cũng sợ nuôi một con mèo.”

Hứa Chỉ lên, cô: “Noãn, gian của chúng thể nuôi mấy căn cứ và mèo, nếu em thích, chúng thể tìm thêm một con nữa.”

“Vậy duyên mới gặp chứ.”

Phó Noãn Ý đưa Vừng cho Du Nghê.

Du Nghê nhận lấy Vừng, gần Phó Noãn Ý, hiệu cô thể thử sờ một cái: “Em thích, chúng cùng nuôi.”

“Em Be Be , Vừng thích Be Be ?”

Phó Noãn Ý từ túi áo trong lấy con Be Be còn đang ngủ say, nhẹ nhàng bưng, đưa đến mặt Vừng: “Vừng thích bắt bướm ? Đợi Be Be tỉnh , là thể chơi cùng mày .”

Vừng từ trong lòng Du Nghê thò đầu , vẻ mặt đầy tò mò chằm chằm con Be Be trong lòng bàn tay Phó Noãn Ý, móng vuốt nhỏ định đưa về phía , rụt về, nghiêng nghiêng đầu, xem đến hứng khởi.

Du Nghê lên, ngừng xoa đầu nó: “Vừng ngoan quá!”

Phó Noãn Ý chằm chằm Vừng, đầu ngoài cửa: “Chị Lê Khí còn trở về ? Em nhớ họ quá.”

“Chà, gần đây họ bận lang thang khắp nơi, chắc là lát nữa sẽ trở về thôi. Anh, tinh hạch .”

Phó Noãn Ý mãn nguyện về phía Vừng, vô cùng dịu dàng.

‘Hoắc T.ử Sơ thấy ? Đã thấy ?’

‘Đội ngũ của chúng , chỉ đông thế mạnh, mà còn hào phóng ái, sẽ thích, ?’

Trong căn phòng trống trải, một giọng nữ khàn khàn vang lên: “Con mèo của thấy gì?”

mặc một chiếc áo phao, ghế sofa, đội mũ trùm đầu, rõ mặt.

Bên cạnh một đàn ông cao lớn vạm vỡ mắt bịt một dải vải.

Trên chiếc ghế sofa đối diện cô , một thiếu niên tuấn tú đang khoanh chân.

Tóc dài, chút xoăn nhẹ, trán bay phất phơ mấy sợi tóc, trông vẻ ph’ng đ’ng bất kham.

Cậu lúc đang nhắm mắt, khẽ ngẩng đầu, khóe môi cong lên, mang theo vài phần tà khí.

Như thể thấy một cảnh tượng gì đó thú vị và yêu thích.

“Còn thể thấy gì? Chính là thây ma chứ .” thiếu niên mở lời, giọng trong trẻo dễ , mang theo một chút non nớt đặc trưng của lứa tuổi .

Người phụ nữ ngẩng đầu lên, để lộ một khuôn mặt đầy sẹo, khẽ híp mắt, ẩn chứa sự nghi ngờ trong đáy mắt.

quá rõ Hoắc T.ử Sơ rốt cuộc là như thế nào.

Lần chỉ thấy cả cuốn truyện, mà còn thấy cả phần ngoại truyện.

Về câu chuyện của mỗi nhân vật quan trọng, và tính cách tiềm ẩn.

 

Loading...