Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 298: Bất giác có hơi mong đợi rồi

Cập nhật lúc: 2025-12-27 00:43:58
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tục Minh Duệ ở trong căn cứ nơm nớp lo sợ sống một thời gian, sớm quên mất cảm giác ngủ no giấc và ăn no bụng.

Hoặc là ép buộc lờ những cảm giác .

Như một cái xác hồn, dựa một bầu phẫn nộ và hận thù để sống.

Lúc báo thù, nhưng thói quen thành tự nhiên, sợ hãi rằng đây là một giấc mơ.

Sợ hãi tất cả đều là giả.

Bây giờ họ ở trong xe, nhưng thở vẫn còn, nụ của Lê Khí, lập tức cảm thấy đói meo.

Tài nấu nướng của Du Nghê coi là đỉnh cao, chẳng qua là chút thiên phú và sở thích.

Trong đội ngũ , coi là một phần và độc nhất .

Tục Minh Duệ bên chiếc bàn ăn chật hẹp trong bếp, ăn chuyên chú, cũng tao nhã.

Ăn một miếng, ngẩng đầu lên liếc Lê Khí đang bên cạnh chờ đợi.

Cuối cùng nhịn , khẽ hỏi: “Chị Lê Khí, chị cần ăn cơm ?”

“Không ăn.”

Tục Minh Duệ tò mò bộ dạng là con của cô, nghĩ nghĩ, giọng càng thấp hơn, cẩn thận hỏi: “Vậy, chị ăn gì ạ?”

“Tinh hạch.” Lê Khí thờ ơ một tiếng: “Chị ăn thịt , em cần lo lắng.”

“Em các chị sẽ hại con .” Tục Minh Duệ dùng đũa chọc chọc bát cơm vẫn còn ấm, khóe môi cong lên.

Ai thể ngờ , cuối cùng là một đám thây ma cho cảm giác an .

“Các chị đều là thây ma .”

Lê Khí nhíu mày: “Chị là thây ma, chị là tân nhân loại, chị khác với những cũ đó, chị thích họ, nhưng cũng sẽ ăn thịt họ.”

Tục Minh Duệ ngơ ngác đầu : “A? Chị là tân nhân loại? Tân nhân loại là gì ạ?”

“Tân nhân loại chính là như chị đây, trông vẻ giống thây ma, nhưng chúng vẫn lý trí, ăn uống, ngủ vệ sinh.”

Lê Khí thẳng thắn, cũng tự hào: “Hơn nữa bọn chị sợ mệt mỏi, lẽ còn thể sống lâu.”

Ít nhất là họ còn sự trao đổi chất bình thường của con .

Sự tồn tại như , lẽ thể sống mãi mãi nhỉ?

Tục Minh Duệ ngưỡng mộ vô cùng, trợn to mắt cô: “Vậy là thành tiên ?!”

Nụ của Lê Khí mở rộng, khẽ gật đầu: “Có lẽ là một loại thành tiên khác nhỉ?”

Tục Minh Duệ rõ ràng tin , dễ dàng thuyết phục.

Ồ, thảo nào, họ giống với thây ma, thì là tân nhân loại.

Là do tuổi còn quá nhỏ, kiến thức quá ít, quá hạn hẹp .

Tân nhân loại trông vẻ hơn cũ, hơn nữa còn lương thiện.

Tục Minh Duệ để lộ một hàm răng trắng: “Thật quá, em thể gặp các chị.”

Lúc Lê Khí ở đây đang dỗ dành trẻ con, , một cách chính xác, là dùng sự kiên định của để lan tỏa cho trẻ con.

Hứa Viễn ngáp một cái, tiếp tục leo lầu, tình cờ gặp Ôn Minh Lãng đang ngân nga hát, như thể sở hữu cả thế giới.

Du Nghê biến thành một cây cỏ nhỏ, vai Hứa Viễn, thấy đẩy cửa cầu thang bộ , ngơ ngác: “Anh Minh Lãng, ở đây?”

Ôn Minh Lãng thấy cùng chí hướng, liền từ trong gian lấy những món trang sức mới cướp , tí tởn tiến lên: “Có một ít ? Nhẫn kim cương, dây chuyền, còn phiên bản giới hạn, sướng điên luôn!”

Hứa Viễn bất lực lườm một cái: “Cho nên để Lão Lưu nhà một , , một xác ở đó dọn dẹp thây ma? Cậu sợ thây ma nhất mà?”

Lá cỏ của Du Nghê giơ lên, che lấy ngọn cỏ lên: “Anh Lão Lưu, cũng quả thực cần rèn luyện.”

Ôn Minh Lãng tay còn đang cầm nhẫn kim cương và dây chuyền, vỗ trán một cái, hàn một chiếc nhẫn kim cương trán: “ quên mất chuyện !”

Hứa Viễn và Du Nghê xem đến ngây , ăn ý đồng thanh hỏi: “Cậu đau ?!”

Ôn Minh Lãng thấy trán của .

Bàn tay cầm dây chuyền tùy tiện sờ sờ trán: “A? Gì cơ?”

Hai ăn ý, lúc càng ăn ý hơn mà một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-298-bat-giac-co-hoi-mong-doi-roi.html.]

Hứa Viễn đầu cây cỏ nhỏ đang vai, cây cỏ nhỏ đó cũng bất giác ngọn cỏ , về phía .

Dù Du Nghê lúc đang là hình thái của một cây cỏ nhỏ, Hứa Viễn như thể cũng thấy đôi mắt của cô, im lặng , vẻ mặt ngây ngô “xem chúng ăn ý kìa”.

Màu sắc của ngọn cỏ Du Nghê đậm trong chốc lát, lập tức đầu về phía Ôn Minh Lãng, dùng lá cỏ chỉ chỉ ngọn cỏ: “Anh gắn nhẫn kim cương lên đầu .”

TBC

đầu như , Hứa Viễn lộ vẻ mặt tủi , cúi mắt bậc thang, lên tiếng.

Ôn Minh Lãng nhắc nhở như , cẩn thận sờ sờ, sờ chiếc nhẫn kim cương trán, lộ vẻ mặt chợt bừng tỉnh ngộ: “Cái tệ nha, cái tệ, để nghĩ xem, gắn kim cương đầy mặt .”

Hứa Viễn và Du Nghê đồng thời sững , rơi trạng thái mất ngôn ngữ.

Lúc Phó Noãn Ý đang bế Hứa Chỉ, sắp đến tầng thượng.

Hứa Chỉ ở trong lòng cô, ngừng liếc xuống , thấy Hứa Viễn theo kịp, lúc mới im lặng thở phào nhẹ nhõm.

Đừng là leo hơn một trăm tầng, cho dù là bế Phó Noãn Ý leo hơn một ngàn tầng, cũng sức.

họ hôm nay loay hoay cả một ngày, mắt thấy trời sắp tối .

Phó Noãn Ý trong lòng là nghĩ đến chuyện về việc xem tầng mây ở tầng thượng, tiếc nuối tối qua xem kỹ phong cảnh.

Sợ leo lên lầu, trời tối , đợi đến ngày thứ hai.

Mới leo mấy tầng lầu, ghét bỏ Hứa Chỉ động tác quá chậm, một tay ôm lấy , bắt đầu chạy như bay lên .

May mà thể lực và tốc độ của Hứa Viễn theo kịp, nếu sẽ gì.

Tiểu Lưu một là tân nhân loại, đáng thương đang “nhổ củ cải”.

Trong nhà hàng tầng thượng, khắp nơi đều là tiếng gào của thây ma.

Có thể thấy vẫn nhổ xong.

Những con thây ma còn nhận sự xuất hiện của Phó Noãn Ý, càng hoảng hốt hơn, chỉ nhảy lầu để trốn.

Tiểu Lưu như một tên biến thái, đuổi theo đám thây ma, đưa hai tay , lo lắng hét lớn: “Đừng ! Nhổ đầu đau, tay nghề của .”

Nhân lúc chú ý, Hứa Chỉ vội vàng từ trong lòng Phó Noãn Ý nhảy cẫng xuống, dắt tay cô: “Tối nay chúng ở đây, xem trăng nhé? Cảnh tuyết về đêm chắc sẽ , chỉ hai chúng ?”

Anh cúi gần tai cô.

Rõ ràng lời đắn, nhưng trong giọng điệu luôn toát một vẻ mời gọi.

Trái tim của Phó Noãn Ý như thể sống , khẽ run lên, ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng.”

Cô hứng thú Tiểu Lưu đưa tay , gọn gàng “nhổ củ cải”, lúc mới đầu quan sát cả tầng thượng.

Gần bên cửa sổ một hàng vị trí bằng kính.

Hơn nữa bàn ăn và ghế ăn bảo quản khá , phá hoại.

Là bàn ăn bằng gỗ và ghế ăn như một chiếc xích đu, như thể đang đ.á.n.h xích đu mây, trông thú vị.

Gần bên phía cửa, thì là cửa sổ theo quy củ, nhiều cảm giác an hơn.

Phó Noãn Ý chính là ở bên cửa sổ hôn Hứa Chỉ, khiến khóe môi thương.

nhịn đầu Hứa Chỉ, vết thương nhẹ ít.

Nhớ đêm hôm đó, họ như thể lâu gặp, củi khô lửa bốc.

Phó Noãn Ý khỏi nghĩ đến tối nay hai họ ở đây, miên man suy nghĩ.

Hứa Chỉ chắc sẽ gì chứ?

Hơn nữa, cô là tân nhân loại, Hứa Chỉ cũng gì nhỉ?

Phó Noãn Ý nghĩ đến những chuyện , càng nghĩ càng xa.

Chỉ thể là nhan sắc của Hứa Chỉ quá quyến rũ, khiến cô nhịn mà mặt ửng hồng.

Trong truyện cũng miên tả con và tân nhân loại, ừm…

Phó Noãn Ý lắc lắc đầu, đầu Hứa Chỉ.

Anh đang quan sát cả nhà hàng, khẽ lẩm bẩm: “Vậy thì đặt một cái quầy bar bên cửa sổ cho em, thể xem, đặt một chiếc giường cao hơn một chút, còn thể xem.”

Nằm, xem ?

Phó Noãn Ý đến mức híp mắt, bất giác mong đợi.

 

Loading...