Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 294: Tinh hạch, đã bị cướp sạch rồi!

Cập nhật lúc: 2025-12-25 14:41:06
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên con đường phía , những t.h.i t.h.ể tàn khuyết chồng chất lên , nhiều, cản trở xe cộ tiến lên.

May mà Tiểu Lưu và Ôn Minh Lãng, một nhát gan, một tham tài, đều tham gia hành động xé xác thây ma.

Những con thây ma phía họ, thu hút đến khu vực của các tân nhân loại dị năng khác.

Cho nên con đường mà họ từng , thể lái xe.

Tiểu Lưu đường vòng, từ tuyến đường mà họ lái xe đây, thẳng đến tòa nhà ở trung tâm thành phố.

Bên trong tòa nhà vẫn còn một thây ma còn sót .

Trước đây còn thở của tân nhân loại dị năng, chúng dần dần tản trong các tầng lầu, lang thang trong tòa nhà.

Lúc nhận thở của nhóm Phó Noãn Ý, chúng bắt đầu cố gắng leo lên tầng thượng.

Chỉ thể trực tiếp leo lên trung, xa rời thế giới .

Xe dừng , Hứa Chỉ thể thấy bên ngoài xe tiếng kêu ‘đói quá’, nhưng tiếng gào ngày càng xa.

Còn , mỗi thấy tiếng kêu , cũng sẽ cảm thấy đói.

Hứa Chỉ lưu luyến buông Phó Noãn Ý , lúc mới lấy bánh quy bắt đầu gặm.

Phó Noãn Ý đến mặt Tục Minh Duệ, xổm xuống, phát hiện đứa trẻ mà vẫn còn đang ngủ.

Như thể mười mấy năm từng ngủ, ngủ đặc biệt ngon.

Tục Minh Duệ so với những và tân nhân loại khác trong đội, coi là tuấn mỹ.

Chỉ thể là thanh tú.

Nhắm mắt, ngủ ngon lành, thể thấy lông mi dài.

Khuôn mặt non nớt, trắng nõn, lông mi dài, thỉnh thoảng khẽ run, trông đặc biệt ngoan ngoãn.

Phó Noãn Ý đặc biệt nghịch lông mi của , như đang trêu chọc một đứa bé đáng yêu.

sợ thương, cô xổm bên cạnh ghế sofa, chằm chằm ngủ.

Trước đây luôn một trai cởi mở nghịch ngợm, cô luôn mong là thể một em trai ngoan ngoãn lời.

Như hai em họ sẽ hoạt bát như nữa.

Sự hiểu chuyện và lời của Tục Minh Duệ, thỏa mãn sự mong ngóng của cô.

Nhìn , liền một cảm giác như là em trai nhà .

Trong lòng cảm thấy đáng yêu, nhịn trêu chọc.

Hứa Chỉ ngậm bánh quy, liếc Hứa Viễn ngủ , đầu bạn gái nhà , đang xổm mặt Tục Minh Duệ.

Cô nghiêng đầu liếc .

Điều thể nhịn ?

Hoàn thể.

Bánh quy trong miệng cũng đang chua lè.

Anh mấy miếng nuốt bánh quy xuống, tiến lên cúi , từ phía , cứ như mà nhẹ nhàng thoải mái ôm bổng Phó Noãn Ý lên.

Phó Noãn Ý từ mặt đất bằng bỗng nâng cao, đầu , trong tầm mắt là vết thương ở khóe môi , cô lên.

Hứa Chỉ cô đang cái gì, khóe môi đến mặt cô.

Ra hiệu ai phá hoại, thì đó an ủi.

Lê Khí xuống xe xem một vòng , lúc mới lên xe: “Không phát hiện gì bất thường.”

Vừa thấy hai , bất lực đầu .

Hành động xin hôn của Hứa Chỉ, phiền.

Lúc mới đặt Phó Noãn Ý đang như một con chuột hamster nhỏ xuống: “Cổn Cổn, dậy !”

Hứa Viễn mắt nhắm mắt mở dậy, tỉnh táo , ánh mắt hướng về phía giường.

Du Nghê thả hai chân xuống, mà là mặc áo khoác , trực tiếp nhảy cẫng xuống: “Đói , còn gì ăn ?”

“Muốn ăn gì? Trước đây em lấy nhiều đồ , đều ở trong gian của Su Su!”

Phó Noãn Ý tự hào ưỡn n.g.ự.c.

Như ý nguyện lời khen ngợi của Du Nghê: “Noãn cũng quá giỏi . Vừa xua đuổi thây ma, còn thể tiện thể thu thập vật tư.”

Hứa Chỉ một chút cũng chia sẻ vật tư mà Phó Noãn Ý lấy về.

Không , đây là giang sơn mà cô mà gầy dựng ?

Anh tùy ý từ trong gian lấy những món ăn lộn xộn, chất ở bên phía nhà bếp.

Dùng hành động để thể hiện, tự lật tìm .

Hứa Viễn ngây ngác bóng lưng của Du Nghê, khỏi liếc ánh mắt đến đôi chân của cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-294-tinh-hach-da-bi-cuop-sach-roi.html.]

Lúc xuống giường, Du Nghê mặc xong áo khoác và quần dài, chỉ thể thấy đôi chân thẳng tắp.

Làn da trắng nõn là thấy nữa .

Hứa Viễn kéo áo khoác qua, mặc , cúi đầu vòng qua tấm ván giường, dậy: “Mấy ngày nay ở đây ?”

“Tầng thượng thể thấy tầng mây, Noãn chắc chắn sẽ thích, cứ ở đây .”

Phó Noãn Ý thấy lời của Hứa Chỉ, lúc mới nhớ , đây lên tìm , chỉ lo hôn hít, cũng xem phong cảnh.

Lập tức nhảy cẫng lên, vui vẻ giơ tay hô lớn: “Leo lầu!”

Hứa Viễn ngáp một cái: “Bao nhiêu tầng ? Còn thể thấy tầng mây.”

“Một trăm ba mươi sáu tầng.”

Câu trả lời của Hứa Chỉ khiến Hứa Viễn há to miệng, tại chỗ, lặp : “Một, hơn một trăm tầng?!”

Tinh thần thật .

Hứa Chỉ dùng ánh mắt “ chứ”, liếc mấy .

Hứa Viễn lập tức ho nhẹ một tiếng: “Mới hơn một trăm tầng thôi.”

Phó Noãn Ý nén một tiếng, Hứa Viễn giả vờ như thấy, tí tởn tìm Du Nghê.

Du Nghê đang ở trong bếp sắp xếp thức ăn, chuẩn nấu chút cơm.

Hứa Viễn đến bên cạnh cô, hạ thấp giọng: “Em mệt ? G.i.ế.c lâu như thây ma, nếu lát nữa leo lầu, mệt lắm, cứ với một tiếng?”

Du Nghê dùng ánh mắt bất lực đầu : “Em leo lầu gì? Em biến thành hoa cỏ là .”

Hứa Viễn nghẹn họng, mất một cơ hội thể hiện: “Hôm nay ăn gì?”

Sự chuyển chủ đề cứng nhắc , khiến Phó Noãn Ý nén .

Hứa Viễn ngang nhiên coi như thấy.

Du Nghê liếc hai cái, nhận sự bắt chuyện của , khóe môi cong lên, giả vờ như gì, khẽ hỏi: “Anh ăn gì?”

“Em nấu gì, ăn nấy?”

Hứa Chỉ cuộc đối thoại nhàm chán của hai , dắt tay Phó Noãn Ý: “Dẫn em ngoài dạo một vòng nhé?”

“Vâng ! Em xem gần đây dấu vết gì kỳ lạ .”

Lê Khí hai định trải qua thế giới hai , gật đầu với Tiểu Lưu: “Lão Lưu, Lão Ôn, đây, các theo dọn dẹp thây ma.”

Trong tòa nhà thây ma vẫn còn một , muỗi dù nhỏ cũng là thịt.

Huống chi, ít đầu thây ma mà họ để đây cánh mà bay, càng trân trọng còn .

Tiểu Lưu chỉ cảm thấy Lê Khí gọi là Lão Lưu, cả thoải mái.

Cảm giác đó như thể họ cách một thế hệ, kỳ kỳ.

Sau khi xuống xe, đến mặt cô, nở một nụ toe toét: “Cứ gọi là Tiểu Lưu là , đến mức gọi là Lão Lưu.”

Lê Khí còn trả lời.

Ôn Minh Lãng trái , nhíu mày: “Lão Lưu, nhớ lúc chúng , gần đây cũng ít đầu thây ma nhỉ? Cũng còn nữa!”

Lê Khí liếc Tiểu Lưu, khẽ nhướng mày: “Lão Lưu.”

Tiểu Lưu bất lực nên lời, cao giọng: “Minh Lãng đúng, lúc chúng cũng ít đầu thây ma, còn nữa.”

Quả thực, lúc họ rời đây, thời gian cũng gần hết.

Trong gian của Ôn Minh Lãng và Hứa Chỉ đều thức ăn, bằng lòng trực tiếp thu đầu thây ma gian.

Lúc khu vực cũng thấy đầu thây ma.

“Người nào, thể nhanh như mà thu hết đầu thây ma ?” Ôn Minh Lãng nghĩ , đó đều là tinh hạch của họ!

TBC

“Có chỉ một ?” Phó Noãn Ý nhắc nhở, lúc mới nhớ , đúng , lúc đó cô cũng nhổ ít củ cải, tinh hạch lấy.

Lê Khí cũng nghi ngờ thể là một đội ngũ, nếu sẽ lấy hết những cái đầu mà họ để : “Hai các chú ý an .”

Phó Noãn Ý liếc Hứa Chỉ bên cạnh, đến mức híp mắt: “Em sẽ bảo vệ cho !”

Hứa Chỉ cướp lời thoại, chỉ thể nặn một nụ .

Lê Khí liếc hai chuẩn ăn cơm trong xe: “Vậy thì để Lão Lưu và Lão Ôn trong tòa nhà dọn dẹp thây ma, trong xe, đợi các trở về.”

“Tiểu Lưu, Tiểu Lưu.” Tiểu Lưu đáng thương nhỏ giọng lặp , gây sự chú ý của ai.

“Ừm! Ba họ nhờ chị Lê Khí trông chừng nhé.”

“Biết . Đi .”

Phó Noãn Ý con yếu ớt đến mức nào, dù là dị năng giả, đối với tân nhân loại dị năng mà , cũng yếu ớt.

Nhiều đầu thây ma như , trong thời gian ngắn cánh mà bay, lẽ là một đội ngũ tân nhân loại dị năng khác.

Có Lê Khí canh giữ, cô mới thể yên tâm.

 

Loading...