Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 284: Con người à, thật là một giống loài thú vị
Cập nhật lúc: 2025-12-25 14:40:56
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Chỉ lúc nào còn nỡ ngay, đem “giang sơn” mà Phó Noãn Ý vì mà gầy dựng, lượt trân trọng cất gian.
Nếu vì ánh mắt g.i.ế.c của Lê Đại, Hứa Chỉ thể cầm từng món lên, khen một lượt, mới cất gian.
Anh ở đây trân trọng như của báu gia truyền.
Ôn Minh Lãng và Tiểu Lưu còn đang ở thùng xe dọn đồ.
Hai họ, chỉ dọc đường nhặt tinh hạch, tìm hàng xa xỉ, mà còn tiện tay tìm ít vật tư.
Nhiều nhất chính là…
Lốp xe dự phòng.
Vợ yêu của Tiểu Lưu dù biến thành bạn già, đó cũng là sự tồn tại trong tim .
Lê Đại trái , thể nhịn nữa mà lật đất.
Một , ba tân nhân loại đều vững, đầu qua.
Lê Đại nén cơn tức, nở một nụ ôn hòa méo mó: “Đám em trong sân vườn, vị trí , còn chậm trễ nữa, e là trời sắp sáng .”
Trời sáng, vở kịch lớn , diễn lên, sẽ dễ nhiều sơ hở.
May mà, bây giờ là mùa đông, trời sáng cũng muộn, vẫn còn thời gian.
Hứa Chỉ ôm Phó Noãn Ý, trong nụ hạnh phúc thêm nhiều phần ngốc nghếch, thu cả những chiếc xe đẩy hàng trong gian.
Kèm theo đó là thu luôn bộ vật tư mà Tiểu Lưu tìm cho bạn già.
TBC
Chỉ thu luôn cả hai tên tân nhân loại ngốc nghếch đang lảm nhảm trong gian.
Sau khi khống chế hết mấy vạn thây ma trong cả tòa nhà, dị năng của cũng tiêu hao gần hết.
Hấp thụ ít tinh hạch mới hồi phục .
Lần vẫn là hấp thụ trong lòng đất.
Đi nửa đường, Lê Đại dừng , đưa khỏi lòng đất, đầu .
Đám thây ma bình thường vốn nên theo, thấy bóng dáng.
Lê Đại kiên nhẫn dẫn đầu .
Những con thây ma đó vì cách quá xa, mất thở của Hứa Chỉ, trở nên mờ mịt, như cát rời, bộ đều tản .
Lang thang ở gần đó.
Dù Hứa Chỉ dùng dị năng khống chế đám thây ma bình thường, nhưng chúng vẫn chỉ IQ, cũng thể hiểu những mệnh lệnh quá phức tạp.
Anh chỉ thể để những con thây ma khống chế theo .
So với mắt của thây ma, chúng dựa nhiều hơn mùi hương trong gió.
Hứa Chỉ ở trong lòng đất, chúng liền mất phương hướng.
Lần hết cách , Lê Đại chỉ thể chạy hai chuyến, tiên đưa ba tân nhân loại của Phó Noãn Ý về , dẫn Hứa Chỉ với tốc độ chậm để trở về.
Thực so với Lê Đại, Phó Noãn Ý là lựa chọn hơn.
Ôm eo một cái, trực tiếp dẫn Hứa Chỉ chạy như bay là .
Lê Đại sẽ để em gái chịu uất ức và mệt mỏi như .
Dù Phó Noãn Ý hề cảm thấy uất ức, mà còn khá là hưởng thụ.
Người thật sự uất ức là Hứa Chỉ.
Hứa Chỉ trong đống thây ma đợi Lê Đại.
Không là con , Lê Đại đưa ba tân nhân loại về, tiết kiệm bao nhiêu sức lực.
Lúc họ về phía căn cứ, trong căn cứ trở nên náo nhiệt.
Hứa Viễn giả vờ như dị năng mạnh, thì phát v.ũ k.h.í chắc chắn là, từ từ.
Trước đó các tân nhân loại dị năng còn bắt đầu dọn dẹp thây ma bình thường, tiếng gầm rú của chúng lớn.
Đợi các tân nhân loại dị năng bắt đầu dọn dẹp.
Đầu của đám thây ma bình thường đều còn, còn thể kêu ?
Vậy tất nhiên là yên tĩnh .
Hứa Viễn giả vờ mệt đến mức ngừng thở hổn hển, ngưng tụ những cây gậy kim loại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-284-con-nguoi-a-that-la-mot-giong-loai-thu-vi.html.]
Có nhận tiếng gầm rú của thây ma còn, lẩm bẩm một câu: “Hình như thấy tiếng thây ma kêu nữa.”
Tiếng nhắc nhở những khác.
Cũng vội đợi v.ũ k.h.í nữa, lượt dỏng tai lên .
Cả thành phố Hồ Hải vì sự nỗ lực của các tân nhân loại dị năng, khiến đám thây ma bình thường tập thể ngậm miệng vĩnh viễn, lúc yên tĩnh.
Đêm đen kịt, chỉ tiếng hít thở của những bạn đồng hành bên cạnh họ.
Trong họ, thả lỏng: “Thây ma đều kêu nữa, là hình thành thủy triều thây ma ?”
“Có là vì, dị năng giả của căn cứ chúng đuổi theo cha con Lão Hứa, gây tiếng gầm rú của thây ma ?”
“ đúng đúng, là vì dị năng giả của chúng đang tiêu diệt thây ma!”
Câu khiến những khác lượt hùa theo, ngày càng thả lỏng, thậm chí còn : “Theo thấy, căn cứ trưởng của chúng đ.á.n.h chiếm thành phố Hồ Hải !”
“Không những chuyện khác, thực lực của căn cứ trưởng chúng vẫn mạnh, cảm thấy khả năng lớn.”
Cả đám đông trở nên náo nhiệt, cũng vội xin v.ũ k.h.í từ Hứa Viễn.
Múa tay múa chân về những công lao hiển hách của căn cứ trưởng và đội của ông .
Mọi như thể đang tụ tập chuyện phiếm, chứ là chuẩn nghênh đón thủy triều thây ma sắp đến.
Mấy vị bậc thầy dẫn dắt dư luận, kịch bản chỉ đến lúc phát v.ũ k.h.í, đó thế nào.
Vừa thấy đều thả lỏng, hoảng loạn, lượt về phía Hứa Viễn.
Hứa Viễn chiếc bàn may mắn còn sót của quán ăn May Mắn, lưng là Lê Khí và Du Nghê đang ẩn trong bóng tối.
Bị ánh mắt của mấy vị bậc thầy dẫn dắt dư luận , một tay chống cằm, nghiêng nghiêng đầu, lộ vẻ mặt đừng hỏi , cũng .
Cậu chỉ phụ trách phát v.ũ k.h.í, cũng diễn thuyết, cách nào để vực dậy tinh thần chiến đấu, đồng lòng nhất trí.
Hứa Chỉ thời điểm , theo lý mà nên xuất hiện .
Các bậc thầy dẫn dắt dư luận thấy biểu cảm của Hứa Viễn, một cái, ai dám mở lời, sợ sai sai.
Có mở lời: “Nói thật, cả đêm nay ngủ, thật buồn ngủ. Nếu chuyện gì, chúng nên ngủ ? Đã mấy giờ ? Hơn nữa, đèn pin của chúng tốn pin, cũng còn nhiều pin nữa.”
“ cũng thấy , đừng lãng phí tài nguyên nữa, chúng ngủ . Biết , ngủ dậy những dị năng giả đó trở về .”
Có dẫn dắt dư luận như , những khác tự nhiên sẽ hùa theo.
Lê Khí lườm một cái: “Một lũ ngốc.”
Cô định lên phía .
Du Nghê nhíu mày, chằm chằm về phía Hứa Viễn, vô tình khóe mắt liếc thấy khuôn mặt của cô, vội vàng kéo cô , hạ thấp giọng: “Chị Lê Khí, chị biến .”
Lúc là mùa đông, mấy tân nhân loại trong đội sợ lạnh, nhưng để tỏ lập dị, đều mặc khá dày.
Lê Khí mặc một chiếc áo phao màu trắng, hiệu quả phấn vảy của Be Be biến mất, chiếc áo khoác trắng nền cho khuôn mặt xanh tím của cô, trông như thể tức đến phát nổ.
Vốn còn định mỉa mai vài câu, Lê Khí chỉ thể trốn lưng Du Nghê, lưng .
hình cao lớn của cô, Du Nghê che , nhân lúc đám qua, cô liền biến tay thành dây leo, che khuôn mặt của Lê Khí.
Hứa Viễn còn đang xem náo nhiệt, đám ồn ào giải tán ngủ, cũng ngắt lời.
Đợi một đám ngóng động tĩnh, xác định thây ma sẽ đến, lượt giải tán.
Trong đám lấy v.ũ k.h.í, ít lịch sự, hỏi Hứa Viễn cần thu v.ũ k.h.í kim loại , thu , liền cảm kích cảm ơn mới rời .
Mấy bậc thầy dẫn dắt dư luận, lo lắng liếc Hứa Viễn, thấy xua tay, cũng giải tán theo.
Đợi hết, Hứa Viễn vươn vai một cái, dậy: “Con , thật là một giống loài thú vị.”
Bây giờ thả lỏng , đợi Hứa Chỉ dẫn đàn thây ma đến, đám sẽ sợ hãi đến mức nào?
Nghĩ đến thật là khá mong đợi.
Cậu hình như hiểu , trai đang theo một con đường phá hoại tâm lý khác.
Du Nghê đợi hết, thở dài một : “Sao cứ cảm thấy đám chút cảnh giác nào cả.”
Lê Khí hừ một tiếng, về phía chuồng lợn thiêu rụi: “Chẳng qua chỉ là những con lợn con nuôi trong chuồng, thể cảnh giác?”
Căn cứ nào dám nuôi một cách gia nghiệp lớn như ?
Nếu là nuôi thức ăn của nhà , thì khác.
Con , thật ngốc.