Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 212: Sao cứ như dắt chó đi dạo thế nhỉ...

Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:02:11
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Du Nghê tìm kiếm dấu vết trong đất nên chỉ thể chúc đầu xuống .

May mà cô biến thành hình thái thực vật, chỉ cần để một đoạn dây leo mặt đất là thể hít thở.

mà, tối quá...

Tối đen như mực!

Du Nghê vốn nhát gan, khi gặp một thây ma như Phó Noãn Ý mới khắc phục tâm lý sợ hãi thây ma.

cô vẫn sợ bóng tối.

sâu lòng đất sẽ đối mặt với bóng đêm, cô vẫn hé răng nửa lời.

Đối với cô, khi mất cha , chính sự xuất hiện của Phó Noãn Ý và giúp cô tái sinh.

Nếu gặp họ, lẽ cô vẫn đang sống cho qua ngày đói no thất thường ở căn cứ.

Sau khi đội, cô cũng ngày nào cũng rút máu. Không gian của Hứa Chỉ nhiều đồ, nhiều lựa chọn, thỉnh thoảng lắm Phó Noãn Ý mới nhớ đến cô và Hứa Viễn.

Cuộc sống của cô vô cùng thoải mái.

Du Nghê vẫn luôn chút gì đó, nhưng những khác và đám thây ma quá mạnh, đến lượt cô tay.

Lần , cuối cùng cô cũng ích, thành việc .

Dây leo ngừng đ.â.m sâu xuống , nhưng bóng tối khiến cô thể kìm mà run rẩy.

Đoạn dây leo còn mặt đất cũng bắt đầu rung lên.

Trông như thể con quái vật nào đó lòng đất đang nuốt chửng cô.

Hứa Viễn mà sốt ruột, nhịn bèn bò rạp xuống miệng hố gọi lớn: “Du Nghê, cô chứ? Du Nghê?!”

Giọng ngày càng to, như thể gào đến khản cả cổ.

Ai còn tưởng hai họ đang sinh ly t.ử biệt.

Ít nhất thì, Tiểu Lưu tiếng gọi của cho ngớ .

Cậu ngơ ngác nghiêng đầu trong, chẳng thấy gì lạ.

Cậu bèn sang hỏi đại diện cho trí tuệ trong đội là Hứa Chỉ: “Anh, em trai ?”

Cách xưng hô lộn xộn, Hứa Chỉ ngẩn một lúc mới phản ứng : “Chắc là rảnh quá thôi.”

Lê Khi cũng lo lắng, thấy dây leo run lên dữ dội, trong lòng cũng chút hoảng hốt.

Hứa Viễn hét lên như , cô cũng tiện gì, chỉ thể ghé sát xem.

Du Nghê run đến mức cảm thấy cả thế giới như trời long đất lở, lắc lư dữ dội.

Để tìm dấu vết, cô ngừng hít sâu, điều chỉnh cảm xúc, tự nhủ đừng sợ.

Khó khăn lắm mới bình tĩnh , mắt cô vẫn là một màu đen kịt.

Cô quên mất, là thây ma.

Trong lòng đất tối om, nơi một tia sáng nào khúc xạ, cô thấy gì cả.

Du Nghê loáng thoáng thấy tiếng ai đó đang gọi , hình như là giọng của Hứa Viễn.

Cô khó khăn chui khỏi lòng đất, mềm nhũn mặt đất.

Lê Khi cố gắng giữ vẻ bình tĩnh hỏi: “Có dấu vết gì ?”

TBC

“Xin nhé.”

Du Nghê còn hết lời, Lê Khi thở dài thườn thượt: “Quả nhiên là ?”

“Không , …” Dây leo yếu ớt giơ lên, “Cho cái đèn pin gì đó , thấy gì cả.”

Hứa Viễn đang lo lắng thấy , chợt hiểu nguyên nhân cô run rẩy, nhịn mà bật .

Hứa Chỉ đá cho một phát.

Cậu ôm mông, đầu trai với vẻ khó hiểu.

Hứa Chỉ bất lực đảo mắt một cái.

Anh coi như thấu , thằng em trai của cả đời cũng đừng hòng mà thoát ế.

“Đèn pin mang xuống lòng đất còn dùng ?” Lê Khi thắc mắc.

Vấn đề là, cũng từng ai chuyện cả.

Hứa Chỉ lục tìm trong gian một lúc xem vật phát sáng nào nhỏ hơn .

Phó Noãn Ý bèn gỡ Be Be từ đầu xuống, đầu ngón tay điểm nhẹ lên cái đầu nhỏ của nó, truyền dị năng : “Em đưa Be Be xuống cùng .”

Be Be lấp lánh ánh bạc, vỗ vỗ đôi cánh, dường như đang âm thầm hưởng ứng.

Phó Noãn Ý cầm nó tay trông như Bồ Tát giáng trần, sáng đến mức thể mù mắt khác.

Dây leo thò từ miệng hố, cẩn thận nâng lấy Be Be, dùng cành lá bao bọc nó kỹ càng: “Được.”

Du Nghê mang theo Be Be đang phát sáng lặn xuống một nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-212-sao-cu-nhu-dat-cho-di-dao-the-nhi.html.]

Để khác phát hiện sự chuyển động của mặt đất, thây ma hệ Thổ lúc rút lui lặn xuống khá sâu.

Có Be Be đồng hành, Du Nghê cuối cùng cũng dũng khí đối mặt với bóng tối.

Nhờ ánh sáng lung linh, cô tìm thấy dấu vết sâu lòng đất.

Dấu vết quá rõ ràng.

Giống như một vũng bùn mưa một con trăn lớn lăn qua, dấu vết kéo dài về phía xa.

Chỉ là nó ở khá sâu so với mặt đất.

Du Nghê chỉ còn một đoạn dây leo ngắn mặt đất.

Cô tìm thấy dấu vết, ôm Be Be trở mặt đất, phấn khích vung vẩy dây leo: “Tìm thấy , dấu vết rõ ràng, thể theo !”

Lê Khi chỉ nhảy cẫng lên tại chỗ, hai tay đan , kích động c.ắ.n môi.

Phó Noãn Ý vui vẻ nhảy lên hai cái: “Tốt quá !”

Nhân lúc đó, Lê Khi mới bật thành tiếng.

Cô ngửa mặt nhắm mắt một cách sảng khoái.

dấu vết xa, vẻ như kéo dài đến một nơi xa.”

Dây leo của Du Nghê đập nhẹ xuống đất: “ thể cứ tìm đường trong lòng đất mãi , cần thứ gì đó để đ.á.n.h dấu dọc đường.”

Ngay khi cô tìm thấy dấu vết, Hứa Chỉ tìm kiếm một vòng trong gian và thấy mấy cuộn ruy băng đỏ.

Tất nhiên, đây là di vật của ai thì cũng .

thì lúc dọn dẹp gian, những món đồ bỏ cồng kềnh vứt hết, chỉ giữ những vật linh tinh chiếm diện tích.

May mà vẫn còn giữ một ít.

Anh đưa một cuộn ruy băng đỏ cho Hứa Viễn, hiệu bằng mắt.

Hứa Viễn theo phản xạ nhận lấy, đó gãi đầu hỏi: “Làm gì ạ?”

Hứa Chỉ thậm chí còn nghi ngờ rằng tên căn bản vẫn khai nhãn.

“Buộc ruy băng , theo cô !”

Hứa Chỉ gần như nghiến răng nghiến lợi câu .

Hứa Viễn lúc mới hiểu , nở một nụ cảm kích với trai toe toét : “Để , để .”

Cậu bò trong hố, nâng dây leo lên, cẩn thận buộc ruy băng.

Du Nghê cũng sốt ruột, chỉ tìm trai của Lê Khi ngay lập tức.

Thấy cứ lề mà lề mề, còn buộc lỏng lẻo.

nhịn mà quất nhẹ một dây leo qua: “Thắt nút c.h.ế.t !”

Vai Hứa Viễn quất một cái, nổi đóa như khi mà ngược còn vui vẻ đáp: “Được , , .”

Dây leo của Du Nghê khẽ rụt , run lên một chút, nhưng gì.

Hứa Viễn buộc xong ruy băng, cầm theo cuộn ruy băng lui ngoài.

Hứa Chỉ chặn ở miệng hố, cúi : “Cậu gì đấy? Để cô một tìm đường ? Cậu! Đi theo!”

Hứa Viễn chỉ mong thêm cơ hội ở riêng với Du Nghê, vui vẻ bò trở : “Vâng ạ!”

Cậu cầm đầu của cuộn ruy băng, tạo một tư thế như thể đang chờ Du Nghê chạy .

Tiểu Lưu nãy giờ vẫn luôn nghiêng đầu hóng chuyện, thấy cảnh bèn lẩm bẩm một câu: “Sao cứ như dắt ch.ó dạo thế nhỉ?”

Lê Khi vỗ một phát đầu cho ngay : “Nói bậy bạ gì đấy! Cùng lắm là tìm búp bê nhân sâm, dắt ch.ó dạo cái gì?!”

Tiểu Lưu vội bịt miệng, rụt cổ , dám ho he nữa.

Du Nghê cũng thể dùng dây leo để mở đường suốt một chặng .

Cô chỉ thể tận dụng độ dài của dây leo để men theo dấu vết, khi đến giới hạn thì sẽ trồi lên khỏi mặt đất và buộc một dải ruy băng đỏ.

Hứa Viễn chỉ cần theo những dải ruy băng đó, chứ thật sự dắt ch.ó dạo như .

Ý của Hứa Chỉ là để Hứa Viễn cầm ruy băng, theo cô, giúp cô đưa ruy băng để buộc dọc đường.

Ai ngờ Hứa Viễn tưởng thật sự giống như dắt ch.ó dạo, cầm ruy băng theo.

Thật là một ngày bớt lo mà!

Du Nghê đợi ruy băng buộc xong, ngắt kết nối với cuộn dây, để đầu dây chui lòng đất, men theo dấu vết mà .

Hứa Viễn ngơ ngác đoạn ruy băng đỏ còn trong tay, bắt đầu một màn gào thét khản cổ mới: “Du Nghê, ruy băng đứt , chứ? Du Nghê?!”

Lê Khi thở dài một tiếng.

Tiểu Lưu thì mặt mày ngơ ngác.

Phó Noãn Ý bụm miệng khúc khích.

Hứa Chỉ lắc đầu: “Cái não , chắc chắn em trai ruột của .”

 

Loading...