Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 211: Tình bạn, tình thân có thể nặng hơn tình yêu
Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:02:10
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một câu của Hứa Viễn Hứa Chỉ mất kiểm soát, lập tức vươn tay vòng đầu , vặn lấy tai còn .
Lần , còn dùng cả dị năng.
Hệ Bóng tối – khắc tinh của dị năng giả loài .
Một tiếng hét t.h.ả.m vang lên.
Khiến Phó Noãn Ý và Du Nghê đang cũng đầu .
Nhìn thoáng qua, Phó Noãn Ý liếc sang Du Nghê.
Du Nghê mặt cảm xúc , về phía :
“Đừng nữa, chắc chắn trò ngu .”
Phó Noãn Ý bật khẽ:
“Sắp đến nơi , sắp đến nơi .”
Du Nghê thở dài một tiếng, đáp.
Phó Noãn Ý ghé sát tai cô, thì thầm:
“Tiểu Nghê, chị thích Cổn Cổn ?”
“Trước đây thì chút. Trên mùi nắng, giống như em, khiến chị thấy dễ chịu, thích.”
Du Nghê đến đây, nhíu mày:
“ bây giờ thấy … ngu quá!”
“Ừm, em hiểu . Thật là thích đấy. Miệng thì chê Cổn Cổn ngốc, nhưng ngày nào cũng nấu cơm cho ăn.”
Phó Noãn Ý híp mắt, lắc đầu:
“Giống như nhà em Hứa Hứa yếu xìu , chị chẳng bao giờ chê cả.”
Du Nghê suýt chút nữa Hứa Chỉ bằng ánh mắt đồng cảm.
Anh mà yếu ?
Ngoài Lê Khí và Phó Noãn Ý , thể xưng vương xưng bá !
Chỉ là mặt Phó Noãn Ý, cả đời Hứa Chỉ cũng chẳng thể coi là mạnh mẽ.
Thảm thật.
Du Nghê cũng phủ nhận, bây giờ cô vẫn còn thiện cảm với Hứa Viễn.
điều đó đủ để cô chấp nhận .
Dù gì cả nhóm đang ở cùng , nếu vì tình cảm cá nhân mà chia rẽ đội ngũ, thì cô chính là kẻ .
So với việc yêu, cô càng mong thể coi Hứa Viễn như nhà, sống cùng lâu dài.
Trên đời , cô chỉ còn những bạn thật lòng .
Tình yêu chắc bền lâu, nhưng tình bạn, tình thì thể.
TBC
Hơn nữa, cô còn lo Hứa Viễn chỉ vì thấy trong nhóm ai cũng đôi cặp, nên mới gán ghép bản với cô.
Du Nghê đem những suy nghĩ với Phó Noãn Ý.
Cô Phó Noãn Ý đơn thuần, khiến cô xoay vòng trong những nỗi lo cần thiết.
Phó Noãn Ý giống như ánh sáng , nên mãi mãi sống trong ánh sáng, vô ưu vô lo.
“Hứa Chỉ nhà em đối xử với em , em đương nhiên chê .”
“Ừm, thế nên nếu Cổn Cổn học cách đối xử với chị, chị cũng đừng chê nhé.”
Du Nghê mím môi :
“Được, chị lời tiểu Noãn.”
“Tiểu Nghê ngoan quá!”
“Vì tiểu Noãn đối xử với chị mà.”
Hai phụ nữ, — một phụ nữ, một nữ thây ma, ôm lấy , ríu rít .
Hứa Chỉ bên vẫn đang dạy dỗ Hứa Viễn:
“Ngày nào em cũng ngu ngốc, chỉ gây chuyện, đến còn giận, thì ai mà thích em?”
“Em ngu hồi nào? Em ngoan ?”
“Là ai căn cứ kêu tìm vợ?”
Hứa Viễn sững, gãi đầu, bắt đầu thấy gì đó sai sai, trừng mắt Hứa Chỉ:
“Anh… đang gài em ?”
Hứa Chỉ giả vờ ngơ ngác:
“Anh gài em cái gì?”
“Là khơi chuyện , em chỉ thuận miệng theo thôi mà?”
Hứa Chỉ lườm một cái:
“Còn nữa ?”
“Nghe ! đừng kể mấy chuyện lãng mạn yêu đương nữa. Em chị dâu yêu đến c.h.ế.t sống , thương hết mực . Anh thử xem, rốt cuộc theo đuổi thế nào cơ?”
Hứa Chỉ nghẹn lời, kịp đáp.
【Hứa Hứa , Tiểu Nghê thật sự thiện cảm với Cổn Cổn đấy, nhưng Tiểu Nghê thấy ngốc quá.】
Hứa Chỉ về phía , bật .
Hứa Viễn ngơ ngác:
“Anh cái gì ?”
【Hứa Hứa , em thấy con đường Cổn Cổn theo đuổi vợ dài lắm, khổ ghê.】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-211-tinh-ban-tinh-than-co-the-nang-hon-tinh-yeu.html.]
Hứa Chỉ suýt bật lớn, may mà nén , chỉ nhếch môi cùng Phó Noãn Ý chế giễu Hứa Viễn.
Anh nghiêm mặt :
“Không gì, chỉ nhớ vài chuyện vui thôi. thích ai thì hành động, đừng lén lút.”
“Em lén lút hồi nào? Em gì phiền ai chứ?”
“Là ai ép ở cửa siêu thị, đ.á.n.h cho một trận còn hỏi phục ?”
Hứa Viễn chỉ tự tát một cái, cúi đầu lí nhí:
“Cái đó… em giúp cô mạnh hơn .”
“Cô mạnh, thì em cứ thế sức đánh? Không ngu thì là gì?”
“Em là lòng mà!”
Hứa Chỉ gật gù, bằng ánh mắt “hết t.h.u.ố.c chữa”:
“Ừ, cứ giữ cái lòng đó .”
Hứa Viễn khổ tả xiết. Cậu kinh nghiệm, những chuyện phức tạp ?
Chỉ động lòng, theo đuổi một cô gái mà khó thế chứ?
Lê Khí ngửi thấy mùi của bọn họ, vội vàng đón, hết đoạn đối thoại.
là cả bọn rảnh thật.
“Hứa Chỉ nhà em cả đêm ngủ, buồn ngủ ?”
Anh tới bên Phó Noãn Ý, đặt tay lên vai cô, liếc Du Nghê:
“Tiểu Nghê nghỉ ngơi ?”
“Không vấn đề gì . Nếu thiếu năng lượng, em thể hấp thụ tinh hạch. Lần em sẽ say tinh hạch nữa !”
Du Nghê hận thể ưỡn ngực, giơ tay đ.ấ.m mạnh n.g.ự.c để chứng tỏ khoẻ.
Hứa Chỉ thấy Lê Khí sốt ruột chạy đón, liền kéo Hứa Viễn bước nhanh hơn.
Tiểu Lưu thì xổm ngay miệng hố, ngón tay gầy như cành cây gãi đất, trông chán nản như đứa trẻ cô độc chơi với kiến, bóng lưng xơ xác thảm.
Nghe thấy tiếng động, lập tức rụt tay , bật dậy, hồ hởi vẫy tay:
“Bên !”
“Ôi chà, giờ vẫn còn kiểu bẫy nguyên thủy thế hả? Mở mang tầm mắt thật.” Hứa Viễn miệng hố xuống, “cũng sâu phết.”
“Anh giúp em xuống nhé?” Hứa Chỉ phía , nhấc chân vẻ định đá.
Hứa Viễn sợ quá, tự nhảy xuống luôn.
Đứng vững , liếc Du Nghê, cố học theo dáng vẻ dịu dàng của Hứa Chỉ, ngẩng đầu nở nụ , chìa tay :
“Hố sâu, để đỡ em, em nhảy xuống .”
Khuôn mặt lúc nào cũng rạng rỡ của , hiểu lúc lộ chút gì đó giả tạo, … gợi cảm giác dở dở.
Du Nghê bật nhưng cố nhịn.
Lê Khí bước tới, ôm eo cô, cúi đầu Hứa Viễn:
“Có ở đây, cần .”
Du Nghê lập tức ôm lấy eo Lê Khí, tự giác nép sát .
Hứa Viễn ngượng ngập rụt tay , ánh mắt đầy ghen tỵ Du Nghê đang Lê Khí ôm chặt, lùi sang một bên.
Hứa Chỉ ở phía xem kịch vui, thầm.
Phó Noãn Ý thì chờ khi Lê Khí bế Du Nghê nhảy xuống hố, liền vòng tay ôm eo Hứa Chỉ.
Cảm giác một nữa sức mạnh áp đảo bao trùm.
Hứa Chỉ còn kịp phản ứng, Phó Noãn Ý bế ngang , giọng cô ngọt ngào vang bên tai:
“Hứa Hứa cũng em ở đây mà.”
Ừ, thế thì chẳng còn lời nào để nữa.
Câu “ tự nhảy xuống ” đành nuốt .
Ăn cơm mềm thôi mà.
Chuyện rành lắm!
Mấy mấy tang thi chen chúc bên miệng hố, cùng cúi đầu trong.
Du Nghê ghé sát, xuống:
“Từ đây biến mất ?”
“Ừ, em tìm dấu vết ?” Lê Khí cố gắng tỏ bình tĩnh, nhưng giọng vẫn lộ rõ vẻ sốt ruột.
Cho dù chắc chắn, Du Nghê cũng thử.
Trong cả đội, cô là đóng góp ít nhất, cũng yếu nhất.
Cô trở nên ích.
“Để em thử.”
Miệng hố rộng, chỉ đủ một bò qua.
Du Nghê biến thành một nhánh cỏ, nhảy trong, hỏi:
“Ở chỗ nào?”
Lê Khí rạp bên miệng hố, kích động:
“Đi chút nữa, đúng , ngay chân em.”
Ngọn cỏ rung rung, biến thành một sợi dây leo, cắm sâu xuống đất:
“Để em tìm thử xem.”