Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 210: Vậy thì người anh thích cũng đâu phải là người

Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:02:09
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Viễn sắc mặt Hứa Chỉ ngày càng khó coi, thấy bóng dáng của Lê Khí và Tiểu Lưu cả.

Sắc mặt đổi, hoảng hốt ghé sát mặt Hứa Chỉ:

“Ối dời! Không chị Lê Khí và Tiểu Lưu xảy chuyện chứ?”

Còn kịp để Hứa Chỉ trả lời.

Hứa Viễn gãi đầu, tin nổi mà :

thực lực của chị Lê Khí thế , thể nào .”

Phó Noãn Ý há miệng, định gọi Du Nghê.

Hứa Viễn liền vỗ tay một cái, vẻ mặt ngộ :

“À! , chắc là họ bỏ trốn cùng đúng ?!”

Hứa Chỉ trợn mắt.

Xem trong nhà họ Hứa, bộ IQ đều truyền hết cho , chẳng chừa cho Hứa Viễn tí nào.

Cái còn sót , chắc chỉ là cái đầu ngốc nghếch giống nó thôi!

Phó Noãn Ý nhịn , lắc đầu liên tục, cái chuông nhỏ rung leng keng:

“Chị Lê Khí tìm thấy trai ! Tụi chị đến nhờ Tiểu Nghê giúp đỡ đây.”

Hứa Viễn tròn mắt ngạc nhiên:

“Thật á?”

Chưa kịp để Phó Noãn Ý tiếp, Hứa Chỉ nhịn nổi, đưa tay túm lấy tai , kéo mạnh:

“Mày rảnh lắm hả? Suốt ngày nghĩ mấy cái vớ vẩn!”

Hứa Viễn thuộc hệ Kim, lên cấp ba, chút đau chẳng thấm gì.

cũng ngoan ngoãn cúi đầu xuống thấp hơn, để Hứa Chỉ dễ túm:

“Em chỉ cho vui thôi mà.”

Du Nghê từ nóc xe nhảy xuống, gần, Phó Noãn Ý:

“Chị Lê Khí tìm trai thật ?”

“Ừm. trai chị chạy mất , cần chị giúp đó.”

Du Nghê do dự gật đầu:

“Được! Cần gì?”

“Đang gấp, . Xe đậu ở ngoài cổng căn cứ, các đó . qua chỗ Giản Lương Tuấn dặn vài câu tới .”

Hứa Chỉ buông tai Hứa Viễn, đưa chìa khóa xe cho , còn lườm thêm một cái.

Hứa Viễn xoa tai, gượng gạo, nhận lấy chìa khóa:

“Đi thôi, chị dâu, Tiểu Nghê.”

Hai chữ “Tiểu Nghê” gọi một cách mập mờ đầy tình ý.

Hứa Chỉ và Phó Noãn Ý liếc một cái.

Du Nghê thì chỉ khẽ gật đầu, bước qua Hứa Viễn thẳng ngoài cổng căn cứ.

“Anh, còn cái xe RV , bỏ luôn ?”

sẽ lo. Mau .”

“Ờ, .”

Hứa Viễn lườm thêm nữa. Hứa Chỉ thoáng theo bóng lưng Du Nghê, khóe môi cong lên nhạt.

Anh khoác vai Phó Noãn Ý, đưa cho cô mấy ống máu, dịu giọng:

“Tiểu Noãn, em lên xe chờ , ngay.”

“Vâng ạ.” Phó Noãn Ý ngoan ngoãn đáp, ôm lấy máu, tung tăng chạy theo Hứa Viễn.

Hứa Chỉ đóng cửa xe RV , nghĩ một lát thu cả chiếc xe gian.

Bãi đỗ xe xanh rì trống trơn, chỉ còn cái bếp lò kim loại Hứa Viễn dựng.

Anh tìm đến Giản Lương Tuấn, lúc dỗ con ngủ xong, đang lim dim.

Cảm giác bóng đen lù lù ở đầu giường, giật suýt nhảy dựng.

Hứa Chỉ lười gây động tĩnh, dùng dị năng che , chui phòng .

Trong bóng tối đen kịt quả thật đáng sợ. Anh khẽ:

“Là , Hứa Chỉ.”

Giản Lương Tuấn đặt tay lên ngực, thở phào:

“Sao nửa đêm mò tới đây?”

“Bọn việc, rời căn cứ vài ngày. Vật tư mang về cho , tìm chỗ cất .”

Giản Lương Tuấn vốn hỏi thêm, nhưng nghĩ đến thực lực của bọn họ, lập tức trở dậy mặc áo.

“Cảm ơn. Được, , dậy ngay.”

Hứa Chỉ chia cho ít đồ dùng hàng ngày để trong kho, mớ vật liệu xây dựng thì tiện tay vứt cả ở góc tường căn cứ.

Nói vắn tắt vài câu, xoay định :

đưa về một dị năng giả am hiểu xây dựng, lát nữa hỏi thử Vu Minh Lý. .”

Giản Lương Tuấn c.h.ế.t lặng đống vật liệu ngổn ngang như núi, định lên tiếng hỏi thêm.

Hứa Chỉ hòa bóng tối.

TBC

“Ơ… chẳng còn cho ít tinh hạch nữa ?” Giọng nhỏ bé yếu ớt, theo gió bay tán loạn, chẳng lọt tai ai.

Khi Hứa Chỉ lên xe, Hứa Viễn đang hí hửng cạnh Du Nghê, kiếm chuyện bắt chuyện:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-210-vay-thi-nguoi-anh-thich-cung-dau-phai-la-nguoi.html.]

“Chị Lê Khí đúng là may, mới ngoài tí mà gặp ngay trai.”

Du Nghê chẳng buồn để ý, chỉ đầu ngoài cửa kính.

Phó Noãn Ý ghế phụ, nhai đồ ăn khuya lắc lư đầu.

Thấy Hứa Chỉ lên, cô còn vẫy tay:

【Suỵt suỵt, suỵt suỵt, Cổn Cổn đang cố gắng lắm để chuyện với Tiểu Nghê đó, em quấy rầy nha.】

Hứa Chỉ mở cửa xe, khen khẽ:

“Tiểu Noãn ngoan quá.”

Một câu thôi khiến Hứa Viễn khụ một tiếng, vội nghiêm chỉnh, lảng bớt cách với Du Nghê.

Hứa Chỉ lái xe, quan sát gã em từ gương chiếu hậu.

Thằng rõ ràng là động lòng , nhưng chẳng dám hành động gì.

Du Nghê thì im lặng, Hứa Viễn cũng dám mở lời, chỉ len lén liếc cô mấy .

Hứa Chỉ lắc đầu bất lực, liếc sang Phó Noãn Ý bên cạnh, trong lòng dâng lên chút tự hào.

mắt thật – vợ mạnh, ngoan, chẳng khiến bận tâm.

Thậm chí nghĩ , mới là nhặt về chứ.

Khi xe chạy tới chân núi, trời hửng sáng.

Hứa Viễn và Du Nghê ngủ gục, nghiêng ngả bên .

Du Nghê ngả lưng ghế, ngủ say.

Hứa Viễn hổ, nhích sát , còn khẽ dựa vai cô ngủ.

Xe dừng, hai khẽ nghiêng, càng dính sát hơn.

Hứa Chỉ cũng ngáp dài, dụi mắt:

“Xuống xe thôi, bộ tiếp.”

Hứa Viễn chỉ ngủ nửa đêm, còn ngửi thấy mùi hương cỏ cây từ Du Nghê, dậy.

Anh còn giả vờ ngủ say, má cọ nhẹ lên vai cô.

Cái chỏm tóc của Hứa Viễn quét qua má, khiến Du Nghê thấy tê dại.

Mùi nắng ấm khiến cô liên tưởng đến ánh sáng, đầy sức sống.

Giống như loài cỏ cây bản năng luôn hướng về mặt trời.

Cô định hất , nhưng khựng, chỉ khẽ chọc tay đầu :

“Xuống xe .”

Hứa Viễn cảm nhận lực đó, khóe môi nhếch , bộ tỉnh, dụi mắt:

“Tới ?”

Ánh mắt liếc sang để thăm dò phản ứng cô.

Tiếc là Du Nghê mở cửa xe xuống luôn, sang Phó Noãn Ý tươi:

“Tiểu Noãn, đói ?”

“Không đói ! Hứa Hứa cho em ăn no .”

Nghe thế, Du Nghê bật , che miệng.

Phó Noãn Ý lập tức xụ mặt, nhào qua kéo cô. nghĩ đến sức , yên, hừ nhẹ một tiếng.

Du Nghê nhanh chóng khoác tay cô, khúc khích:

“Được , chị sai . Mau xem, em cần chị giúp thế nào?”

“Anh trai chị Lê Khí hình như là hệ Thổ, chui xuống đất trốn. Chị là hệ Mộc, thể biến thành cây cối, liệu tìm dấu vết ?”

“Nếu biến thành loại cây rễ ăn sâu, chắc là .”

Hai bàn chuyện chính, hướng lên núi.

Hứa Chỉ thấy Phó Noãn Ý khoác tay Du Nghê, cũng chẳng xen , ngược cùng Hứa Viễn tụt phía .

Anh hạ giọng dạy:

“Đã động lòng thì hành động , đừng lén lút thế.”

Hứa Viễn giả vờ ngang ngó dọc, coi như .

Hứa Chỉ giơ tay, định vặn tai nữa.

Hứa Viễn vội che tai, liếc về phía , nhỏ giọng hỏi:

“Anh, rốt cuộc tán chị dâu bằng cách nào thế?”

Hứa Chỉ tự hào ưỡn ngực:

“Dựa sức hút.”

“Sức hút á?” Hứa Viễn nghi hoặc , lườm một phát liền ho nhẹ, đổi giọng:

“Thì… gì thế? Nói cho em với .”

“Tóm như mày, thừa cơ mà lợi dụng.”

Hứa Chỉ đến đây, thoáng chớp mắt, tự bỏ qua những ký ức vụn vặt hiện lên.

Phó Noãn Ý cũng nhớ gì , chuyện đều do quyết.

Nghĩ đến đó, ưỡn ngực:

“Thích một , tiên học cách tôn trọng họ.”

Hứa Viễn trố mắt :

“Thế thì thích cũng nữa.”

 

Loading...