Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 206: Gì cơ? Gì mà bạn trai cũ?

Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:02:05
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay gốc cây mà gã đàn ông đang ôm chặt, một cái bẫy ngầm.

Dưới đất cắm những mũi nhọn lưa thưa, xung quanh là một trống.

Hắn quen thuộc địa hình , cho dù là ban đêm vẫn ước lượng cách.

Huống chi trong tay còn một chiếc đèn pin công suất lớn.

Ánh sáng lướt , từ cao xuống thấp, bất ngờ rơi thẳng xuống.

Trong gian yên tĩnh, vang lên giọng mơ hồ, trầm thấp nhưng đầy phấn khích của Phó Noãn Ý:

“Woa\~”

Hứa Chỉ tức tối gầm lên một tiếng:

“Tiểu Noãn!”

cơn giận dành cho Phó Noãn Ý, mà là cho chính bản .

Chén dấm , là tự chuốc lấy.

Người đàn ông rơi xuống mép bẫy, chỗ cách mặt đất chừng hai, ba mét.

Trong đầu tính toán: Lê Khí là hệ Hỏa, Hứa Chỉ là hệ Không gian, Tiểu Lưu là hệ Thủy.

Còn cô gái nhỏ trong tay – chẳng là cái gì cả.

Ở đây một cái hố khác, nối thẳng sang một cái bẫy khác, thể chuyển .

An !

Kéo Phó Noãn Ý rơi xuống cùng, còn hung dữ đe dọa:

“Đừng giãy giụa! Không thì tao g.i.ế.c mày!”

vì tiếng kêu sợ hãi, một tiếng "woa" chẳng hiểu nổi…

Người đàn ông sốt ruột, hạ cánh an xong liền vội vã soi đèn xung quanh.

Hắn thấy cái lối thông sang bẫy khác, ánh mắt đảo tới lui.

Nghe thấy Hứa Chỉ liên tục gào khản giọng phía , tưởng đối phương lo lắng cho Phó Noãn Ý thật sự, trong lòng liền dâng lên sự đắc ý.

Hắn túm chặt lấy cánh tay cô:

“Nhìn xem, đàn ông của mày chẳng trò trống gì.”

Nghe , Phó Noãn Ý theo phản xạ ngẩng đầu lên phía bẫy. May mà Hứa Chỉ xuống đây.

Lại thêm một tên dám nhà cô “ ”.

Lá gan to thật đấy.

đầu , nghiêng đầu, lắc lắc cái lục lạc trong tay, giọng trong trẻo hỏi:

“Anh bắt , xinh nhất ?”

Người đàn ông đang gấp gáp tìm đường, câu hỏi chẳng kịp suy nghĩ bật :

“Mày bằng cái con cao chắc? Tao bắt mày là vì mày yếu nhất!”

sự gợi cảm, cái “dễ thương” chẳng đáng một xu.

Phó Noãn Ý bĩu môi, hài lòng :

“Không xinh nhất nên mới bắt ?”

“Câm miệng!” Cuối cùng cũng thấy cái hố bên , lôi cô .

Ngón tay Phó Noãn Ý khẽ động, định cho “yếu” là như thế nào.

Xung quanh vang lên tiếng đất cát chấn động, ngay gần thôi.

thấy tiếng động nhỏ đó, còn ngửi một mùi hương…

Rất giống mùi Lê Khí.

Ngày càng gần.

Phó Noãn Ý bỏ tay xuống, tò mò theo về phía cái hố phát mùi .

Trong hố mà định tìm, đất bỗng sụp xuống, lộ hai cái đầu.

Một chính là con thây ma mặt trắng gặp ban chiều, cái còn thì khuôn mặt biến dạng kinh khủng.

Da thịt vặn vẹo, như từng ném lửa thiêu.

Chỉ còn cái đầu trọc quấn lấy lớp thịt méo mó, và đôi mắt sáng rực như ánh .

Thây ma mặt trắng hạ giọng rít:

“Lão đại, chính chỗ ! Rất nhiều vật tư và đàn bà.”

Tên gọi là lão đại – thây ma mặt cháy, bình thản gầm gừ đáp:

“Rồi nữa?”

Thây ma mặt trắng cố vùng khỏi đất nhưng thoát, hổ liếc sang cái đầu bên cạnh, lí nhí rít:

“Đàn bà chứ gì, lão đại! Anh luôn tìm đàn bà .

À đúng , ban chiều thấy một cô gái nhỏ xinh lắm, tìm cướp về cho ! Cô đáng yêu cực!”

Thây ma mặt cháy nghiêng đầu, bình thản gầm gừ:

“Còn cô bé đang tới đây, đáng yêu ?”

Thây ma mặt trắng xoay cái đầu, trông thấy Phó Noãn Ý và gã đàn ông đang tránh mũi nhọn tới.

Nó lập tức phấn khích gào lên:

“Đấy! Chính là cô bé ! Tự dâng tới cửa , lão đại!”

Tiếng gào đó gã đàn ông sợ c.h.ế.t khiếp, khựng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-206-gi-co-gi-ma-ban-trai-cu.html.]

Hắn cảnh giác quanh, túm chặt cánh tay Phó Noãn Ý.

Chợt nhận lòng bàn tay lạnh toát, như đang nắm một cái xác.

Hắn thở dồn dập, đầu cô, luôn cảm giác gì đó sai sai…

nghĩ nổi.

“Có tới.” Thây ma mặt cháy khàn giọng mở miệng, từ trong đất thò một bàn tay cháy xém, ấn đầu thây ma mặt trắng xuống.

Cái hố yên tĩnh.

Ngay lúc chúng chìm xuống, Lê Khí đột ngột ngẩng đầu, túm chặt cổ tay Tiểu Lưu:

“Cái mùi thây ma ban chiều! Mau !”

“Cái gì cơ?”

Tiểu Lưu kéo suýt bay lên, cổ tay cô nắm chặt, mặt hiện nụ ngốc nghếch pha chút thô tục.

Lúc Hứa Chỉ cũng chạy tới chỗ ánh đèn chiếu, cúi đầu thấy gã đàn ông đang túm tay Phó Noãn Ý.

Mắt nheo , nhảy xuống, chắn ngay hố, trừng mắt:

“Buông tay !”

Thấy Hứa Chỉ đuổi kịp, gã đàn ông lập tức đẩy Phó Noãn Ý về phía , quét đèn pin đất:

“Muốn nó sống thì đừng gần!”

Hứa Chỉ dừng bước, mắt đỏ hoe cô đầy ấm ức:

“Tiểu Noãn, ôm eo em kìa!”

Phó Noãn Ý lập tức hiểu , ồ\~ thì nhà cô đang ghen.

Thế là cô chẳng còn tâm trí quan tâm mùi hương giống Lê Khí nữa.

Cô xoay tay, thuận thế nhấc bổng gã đàn ông lên:

“Ừ, đúng, là sai. Hắn còn chê em yếu nữa.”

“A!!! Mày…” Gã đàn ông kịp hết, cô gái trông vẻ “yếu ớt” ném thẳng lên trời, hét t.h.ả.m một tiếng.

Rồi rầm một cái, rơi xuống đống mũi nhọn.

Thân thể co giật, môi há ngậm , chỉ phát tiếng rên rỉ lạc giọng.

Mùi m.á.u tanh nồng nặc lan khắp.

Cách đó xa, thò hai cái đầu.

Thây ma mặt trắng say sưa, cố rướn khỏi hố, hạ giọng rít:

TBC

“Thơm quá…”

Thây ma mặt cháy vội đưa tay bịt mặt nó , gầm gừ:

“Không ngửi, cấm ăn thịt !”

Thây ma mặt trắng vẫn say mê, rên rỉ:

“Đói quá… lão đại.”

【Thơm thế , đói c.h.ế.t! Sớm thì chẳng dẫn lão đại ngoài, còn ăn khuya. Dù cũng g.i.ế.c, chẳng lẽ ăn hôi một chút?】

Nghe thấy tiếng gầm quen thuộc, Hứa Chỉ ngoái đầu.

Lê Khí kéo Tiểu Lưu nhảy xuống, liếc t.h.i t.h.ể đất, cúi thẳng hố:

“Ra đây! Cái loại thây ma nào đó, mau đây cho tao!”

Thây ma mặt cháy thấy khuôn mặt Lê Khí, lập tức trừng to mắt, bàn tay che mặt thây ma mặt trắng run bần bật.

【Lê Tử!】

Nghe hai chữ đó, Hứa Chỉ khẽ nhướn mày, cũng cúi hố.

【Cô thế mà nắm tay một thằng đàn ông!! Lê Tử, , tao !】

Cùng với tiếng lòng yếu dần, hai thây ma biến mất.

Lê Khí chỉ kịp thấy hai cái đầu tròn vo, kịp kỹ biến mất.

Cô cau mày chằm chằm thật lâu, tức tối lẩm bẩm:

“Chính là cái mùi đó!”

Hứa Chỉ sững sờ cô:

“Chị Lê Tử…”

“Đừng gọi đuổi theo! độn thổ! Tên khốn đó chỉ nhanh, còn là hệ Thổ ? Phi!”

Lê Khí thẳng , còn tức ách:

“Lần gặp, tao g.i.ế.c nó bằng !”

Hứa Chỉ khẽ ho một tiếng:

“Chị Lê Tử, chị… từng bạn trai cũ ?”

Giọng hỏi tưởng như thắc mắc, nhưng chắc chắn.

Lê Khí khựng .

Tiểu Lưu vẫn cô nắm cổ tay, đầu phản ứng cực nhanh, đầu Hứa Chỉ:

“Hả?!”

Rồi sang cổ tay nắm chặt, gương mặt ngốc nghếch lộ vẻ đau lòng và tủi .

Phó Noãn Ý tròn mắt, nhào tới ôm lấy Hứa Chỉ, tò mò hỏi:

“Gì cơ? Gì mà gì cơ? Chị Lê T.ử còn bạn trai cũ á?”

 

Loading...