Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 204: Ngoài cô ấy ra, ai cũng nằm trong tính toán của hắn
Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:02:03
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bọn thây ma giành vật tư chạy mất.
Không chỉ thây ma chạy nhanh, ngay cả xe cũng phóng vù vù.
Chấm đen xa xa nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.
Ba con thây ma còn ở chợ vật liệu xây dựng, chẳng ai kịp phản ứng.
Thì thây ma dị năng cũng lái xe, mà còn lái cực kì thuần thục…
---
Hứa Chỉ đưa mắt quanh. Vật liệu xây dựng còn khá nhiều, nhưng chẳng quan tâm căn cứ Nguyện Quân An mong đợi nhân tài xây dựng .
Dù đó cũng là chuyện của Giản Lương Tuấn đau đầu.
Anh chỉ phụ trách mang nguyên liệu về, còn liên quan gì.
Cần bao nhiêu, loại nào, lượng thế nào, cũng buồn để ý.
Ban đầu dự định đến bệnh viện tìm thiết y tế, nhưng bây giờ xem , nên càn quét sạch cả chợ vật liệu .
Không gian nâng cấp, chất đầy gần như kín mít.
Có chừa chút khe hở thì chắc cũng chẳng đủ để nhét thiết y tế.
TBC
Đến lúc đó tìm siêu thị, gom thêm ít chăn gối, đồ sinh hoạt hằng ngày, coi như thành phần lớn nhiệm vụ.
Căn cứ Nguyện Quân An gần mười nghìn mà nổi một dị năng hệ gian.
Hứa Chỉ chịu khó giúp họ vận chuyển thế , coi là nhân nghĩa lắm .
Tất nhiên, đó là suy nghĩ một chiều của .
---
Thu đồ gian cũng dễ. Anh thể cất đồ từ xa, mà trực tiếp chạm tay.
Thế là Hứa Chỉ lượt chạm từng đống vật liệu.
Còn Phó Noãn Ý, Lê Khí và Tiểu Lưu thì cực kỳ nhàn rỗi.
Không việc gì, ba thây ma dứt khoát dạo một vòng quanh chợ. Không tìm thấy thây ma nào, bèn chạy ngoài, gom sạch đám thây ma đang run rẩy trốn trong các góc.
Nếu mấy con đó mở miệng , chắc chắn sẽ kêu: ‘“Tao trốn xa thế , vẫn tha cho tao?!”‘
Tiểu Lưu vác một ba lô đầy tinh hạch, lẽo đẽo theo Phó Noãn Ý và Lê Khí.
Lê Khí dắt tay Noãn Ý, về tên thây ma dị năng khi nãy:
“Làm gì chuyện mới nhận là thây ma? Chắc ai đó tẩy não .”
Phó Noãn Ý liếc cô mấy , ánh mắt nhỏ bé đầy thắc mắc.
Từ khi tên thây ma đ.á.n.h phấn dày cộm , dám chắc chắn là thây ma, thậm chí còn hỏi Lê Khí dùng loại mỹ phẩm nào, thì giống như chạm đúng điểm mù thần kinh của cô nàng.
Nói mãi đường mà vẫn nghĩ thông.
Khác hẳn với thường ngày thông minh lanh lợi, giờ như biến thành một con thây ma ngốc nghếch.
Noãn Ý chỉ dùng ánh mắt nghi hoặc cô, ngoan ngoãn ngắt lời.
Chứ chỉ riêng cho rằng là thây ma.
Ngay cả Phó Noãn Ý cũng chấp nhận bản là thây ma .
Dù thì thây ma con cũng chẳng , chỉ cần kiên trì sống đúng với bản là .
Điều Noãn Ý dám , sợ Lê Khí buồn.
Dù nhớ quá khứ, nhưng cô vẫn cảm nhận rõ ràng sự cưng chiều của Hứa Chỉ và Lê Khí — chuyện đều đặt cô lên hàng đầu.
---
“Chắc chắn lão đại của bọn chúng chẳng thứ lành gì, tìm mới .”
Noãn Ý liên tục gật đầu, còn cô một cái:
“Chị Lê Khí, chị nhớ mùi , chắc đuổi bọn chúng ?”
Lê Khí im lặng.
Một lúc mới thở dài:
“Trừ khi chạm mặt, chứ mà theo ?”
Noãn Ý đầu hiện dấu chấm hỏi:
“Thế chị còn với Chỉ Chỉ là lấy xong đồ thì đuổi theo?”
Cô thật sự tưởng cái mũi của Lê Khí dùng như ch.ó săn .
Ít , bản Noãn Ý ngửi mùi thây ma thì chẳng thấy gì khác biệt, chỉ thể phân biệt với thây ma, chứ ngửi gì đặc biệt.
“Không thế thì Hứa Chỉ chẳng bắt bọn đuổi theo luôn ? Khó khăn lắm mới đến đây, còn đuổi gì nữa. Đằng nào bọn chúng lấy đồ ở đây, chắc chắn còn loanh quanh gần đó, sớm muộn gì cũng chị moi !”
“, đúng, chị Lê Khí chuẩn lắm.”
Noãn Ý gật đầu liên tục, đến mức Be Be cũng lắc theo.
Lê Khí siết nhẹ tay cô, bật :
“ là chỉ nịnh.”
“Noãn Ý nịnh, vì chị Lê Khí vốn thông minh mà.”
“ em cũng thông minh đấy thôi.”
“ chị Lê Khí thông minh hơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-204-ngoai-co-ay-ra-ai-cung-nam-trong-tinh-toan-cua-han.html.]
Tiểu Lưu ôm ba lô tinh hạch phía , mà tê cả .
Quả nhiên phụ nữ mà tụ tập với thì hoặc là chê , hoặc là tâng bốc hết cỡ.
May mà Du Nghê ở đây, nếu chắc còn đội lên tận mây xanh.
---
Đợi hai chị em thây ma nịnh đủ, cả nhóm đến cửa chợ vật liệu.
Hứa Chỉ cuối cùng cũng vét sạch bộ nơi .
May mà chỉ cần chạm tay là thu , đến mức quá mệt, coi như tập thể d.ụ.c một vòng.
Để đỡ bạn gái bế chạy nhảy đến mức chân mềm nhũn.
Còn thây ma chê là yếu, “ăn ”.
Đàn ông chịu thế chứ!
Hứa Chỉ dùng khăn ướt lau tay, cửa gặp Phó Noãn Ý liền mỉm .
Anh cô ghét mấy việc nhàm chán, nên ép cô cùng.
Dù cô đủ mạnh .
Mấy việc tập thể lực , tự là .
“Xong ?” Hứa Chỉ tiện tay ném khăn ướt, vẫy vẫy cho khô tay, liếc sang Lê Khí, chờ cô buông tay Noãn Ý .
Anh bước tới, nắm lấy bàn tay còn của cô:
“Không gian sắp đầy , tìm mà Lão Tống giấu thôi. Em xem món gì em thích thì lấy thêm.”
“Ừm.”
Đối với quyết định của Hứa Chỉ, Phó Noãn Ý chỉ hai kiểu đáp: hoặc “ừm”, hoặc “ thôi”.
Trước khi kịp sang, Lê Khí về phía xe:
“Cậu đừng mong đuổi theo thây ma đó, ch.ó đ.á.n.h .”
Hứa Chỉ lạ gì cô.
Vừa lúc nhớ mùi, ánh mắt còn lóe lên.
Đa phần chẳng theo .
Trong mắt cô, chuyện của Noãn Ý mới quan trọng nhất, kế hoạch khác đều thể gác .
Rõ ràng thây ma chọc giận cô, nếu ngăn thì giờ cô thiêu thành tro .
Anh đoán chắc kiểu gì Lê Khí cũng sẽ lén mò tìm nó giữa đêm.
Anh còn lo ?
Chỉ cần dặn Noãn Ý một câu: ‘“Đi dạo với chị Lê Khí mà bắt gặp tên đó, nhớ ngăn chị g.i.ế.c ngay, lôi nó về cho .”‘
Thế là đủ.
Dù Lê Khí lời Noãn Ý nhất.
“Không , gặp cũng .”
Hứa Chỉ dịu dàng, khiến Lê Khí bất ngờ liếc một cái.
Tên … hôm nay dễ chuyện ?
Cô kìm ngửa mặt trời: ‘Mặt trời mọc từ hướng tây chắc?’
Có đ.á.n.h c.h.ế.t cô cũng chẳng nghĩ — bây giờ Hứa Chỉ nắm rõ hết, ngoài Phó Noãn Ý , ai cũng thể trong tính toán của .
---
Anh mở cửa xe cho Phó Noãn Ý, theo thói quen khẽ che đầu để cô .
Rồi kéo đàn ông trói năm hoa bảy tiết khỏi cốp .
Tên trói suốt cả đêm, ăn uống, cũng chẳng vệ sinh.
Giờ mùi khó chịu, trông như sắp tắt thở.
Hứa Chỉ bảo Tiểu Lưu dùng nước rửa sạch, đó cho mấy giọt nước uống .
Rồi mới tiến , dùng mũi giày khẽ đá hai cái:
“Còn sống ?”
Người úp mặt đất, rầu rĩ đáp:
“Còn…”
“Thế thì lên ghế phụ , dẫn đường.”
Tên thoi thóp ngẩng lên:
“Anh … chỉ cần dẫn các đến chỗ phụ nữ và vật tư, sẽ tha cho .”
“, thế. Chỉ cần dẫn , sẽ tha.”
Hắn thở phào, nghỉ một lát run rẩy lên, lảo đảo về ghế phụ.
Lê Khí bụng mở cửa, liếc sang Hứa Chỉ, liếc , đó chỉ .
Hứa Chỉ mỉm gật đầu.
Cô trừng mắt một cái, bất lực thở dài, cũng gật đầu tỏ ý hiểu.