Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 201: Trong chợ vật liệu có xác sống

Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:02:00
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Chỉ nhét gã đàn ông trói gô chặt cốp , leo lên xe.

Chiếc xe off-road phóng khỏi căn cứ, ánh mắt hâm mộ lẫn ghen tỵ của ít .

Trong khi đó, ở căn bếp tạm ngoài sân:

Hứa Viễn xổm bên bếp củi, chuyên tâm chụm lửa.

Dư Nghê thì kiên nhẫn khuấy nồi cháo, mùi thơm dần lan .

Trong im lặng, Hứa Viễn khẽ :

“Xin .”

Dư Nghê rõ, tưởng chuyện gì quan trọng, liền cúi đầu sang:

“Hả? Sao thế?”

Hứa Viễn ho khẽ một tiếng, dám ngẩng đầu, tai đỏ bừng:

“Xin .”

Động tác khuấy cháo của Dư Nghê khựng , thoáng qua lỗ tai đỏ ửng của , cúi xuống:

“Anh gì với .”

trong lòng, cô thầm nghĩ — thực sự quá nhiều chuyện đáng xin .

Đêm qua, khi Hứa Chỉ đ.ấ.m cho một trận tỉnh , Hứa Viễn trằn trọc mãi mới hiểu

Hình như động lòng?

Chưa chắc chắn, nhưng ít nhất dấu hiệu.

So với Hứa Chỉ, chủ động hơn, sắc bén hơn.

Vì để sống, để cứu trai, Hứa Viễn từng học quyền từ nhỏ, tay quyết đoán.

TBC

Nên một khi nghĩ thông, dĩ nhiên đòn thẳng thắn.

Anh dậy, sang cô:

“Hình như… thích em.”

Nghe hai chữ ‘thích em’, tim Dư Nghê đập mạnh một nhịp.

ngay đó, hai chữ như bàn tay ấn xuống, bóp nghẹt trái tim xao động.

Cô bật bất lực, nồi cháo:

“Cháo chín , ăn sáng thôi.”

thích em.”

Dư Nghê bê nồi xuống, đặt sang một bên:

“Đợi khi nào thực sự hiểu thích là gì, hãy tiếp.”

Hứa Viễn ngẩn :

“Ơ? hiểu—”

Còn xong, bụng phản bội, kêu ‘ục ục’.

Dư Nghê phì :

“Ăn sáng .”

Hứa Viễn cụt hứng, cúi đầu xoa bụng:

“Ừ, .”

---

Trong xe, Phó Noãn thấy chuyện “Cổn Cổn mở lòng”, mắt sáng rực, áp má lưng ghế Lê Khí:

“Thật á? Chị chắc chứ?”

Lê Khí ngả lưng, giở bản đồ:

“Ừ. Thằng nhóc đó mà động lòng thì kiểu gì chúng rời , nó cũng sẽ tỏ tình ngay.”

Phó Noãn ôm lấy ghế, gật gù thích thú:

“Em thấy Tiểu Nghê với Cổn Cổn đúng là hợp đôi lắm!”

“Tiểu Noãn , giày thì mang mới . Người ngoài thấy hợp chắc hợp, tự họ thấy mới đúng.”

Lê Khí xong, hờ hững liếc sang Tiểu Lưu đang lái xe.

Một khi chạm xe mới, trong mắt liền còn chỗ cho ai khác, tai điếc, miệng câm, chẳng buồn gì.

Phó Noãn bắt gặp ánh mắt , lén nín .

Lê Khí khẽ gõ đầu cô, suýt Be Be đang ngủ vai giật .

Hứa Chỉ ghế , ánh mắt cứ dán lên hai phía , ho khẽ mấy tiếng.

Lê Khí rụt tay , thở dài:

“Nói chung, chuyện của tụi nó thì cứ để tự nhiên .”

“Ở chung lâu ngày cũng sẽ thành, tình cảm bền từ ngày tháng mà.”

Hứa Chỉ bật lạnh:

“Với cái thằng Cổn Cổn hả? Đừng ngày tháng, nó mà Dư Nghê tức c.h.ế.t thì nhà họ Hứa cũng đốt nhang tạ ơn .”

Lê Khí cũng phì :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-201-trong-cho-vat-lieu-co-xac-song.html.]

“Chuẩn.”

Phó Noãn nghiêng đầu nghĩ mãi, nhớ nổi Cổn Cổn đây như nào, chỉ khẽ thở dài:

“Thế thì nó thật ngốc quá.”

Hứa Chỉ kéo cô , ôm chặt lòng, thấp giọng:

“Anh ngốc là , mặc kệ mấy thằng đần đó.”

“Ơ kìa, gọi ai là thằng đần?” Lê Khí trừng mắt.

Hứa Chỉ chỉ cằm về phía Tiểu Lưu.

Lê Khí lập tức câm nín, hậm hực mặt .

Tiểu Lưu vẫn nghiêm túc lái, mắt dán đường, ghét thêm một lượt.

---

Chợ vật liệu lớn nhất Vĩnh Nam thực gần căn cứ cũ của Hứa Đức Hùng.

Nếu , ông cũng chẳng dám ngang nhiên tranh với căn cứ quân đội.

Khi xe đến gần, Lê Khí thò đầu phía :

“Có dấu vết bánh xe mới.”

Phó Noãn áp mặt kính xe:

“Đâu mưa, chị ? Giỏi quá!”

Hứa Chỉ cau mày, chịu cô khen khác:

“Đoạn đường dễ thấy thôi. vết bánh xe mới chạy qua.”

“Có khi là đám từng tàn sát trong thành?”

Phó Noãn nghi hoặc kỹ, rốt cuộc cũng thấy dấu vết mờ mờ, liền reo lên:

“Xa thế cơ , in dài tận kìa!”

Ánh mắt Lê Khí dần cảnh giác:

“Chỉ sợ bọn họ cũng nhắm tới chợ vật liệu.”

Đối với căn cứ, dù dị năng hệ kim thổ, vật liệu xây dựng vẫn thuận tiện hơn nhiều.

Huống chi, dị năng bây giờ vẫn còn yếu, một cấp 3 đủ trùm một khu.

Cô cũng rắc rối, hôm nay nhiều việc cần .

Hứa Chỉ thì thản nhiên:

“Không , cứ tới xem .”

Xe dừng gần một trong bốn cổng lớn.

Cổng khóa xích sắt, xe nào ngoài đây.

bên trong, mơ hồ tiếng loảng xoảng của kim loại, giống như ai đang di chuyển đồ đạc.

Lê Khí nhảy xuống, dùng lửa nung chảy khóa xích, đẩy cửa sắt .

Trong chợ chia thành nhiều gian hàng, tầm che, từ đây thấy sâu bên trong.

Nơi rộng lớn , nếu vì tận thế khiến cả thế giới im lặng, thì chẳng thể tiếng động mơ hồ vọng từ phía cổng đối diện.

Hứa Chỉ nắm tay Phó Noãn xuống xe, liếc gã đàn ông vẫn nhét gọn trong cốp, xa xa:

“Không tiếng lòng .”

Vừa dứt lời, một giọng vang lên trong đầu :

【Hehe, nhiều đồ thế , ông trùm mà thấy chắc khen giỏi!】

Hứa Chỉ nghiêng đầu, về phía phát tiếng.

Không tiếng lòng , nhưng cảm giác như — mơ hồ, trầm đục, khác tiếng bình thường.

Khoảng cách , nếu là thì chẳng thể nào thấy.

“Thây ma.”

Hai chữ khiến mắt Phó Noãn sáng rực, tò mò nhón chân quanh.

Thấy cô như , Hứa Chỉ bật , dắt tay cô chạy về phía , hệt như đôi trẻ trốn hẹn hò, vui vẻ phấn khích.

Tiểu Lưu dắt xe , thấy thế bèn hốt hoảng hỏi:

“Sao thế? Chuyện gì?”

“Trong chợ vật liệu thây ma sợ chúng .”

Nghe chữ thây ma, Tiểu Lưu rùng , nhưng lập tức nhớ học tuyệt chiêu của Phó Noãn.

Cậu ưỡn n.g.ự.c tự tin:

“Còn loại sợ ?! Quất nó luôn!”

Lê Khí kinh ngạc liếc một cái, khóe môi khẽ cong.

Cô ghé sát, bất ngờ nắm lấy tay kéo chạy theo hướng Hứa Chỉ.

Tiểu Lưu kéo tay, ngơ ngác theo , ánh mắt dán chặt bàn tay đang đan .

Trong đầu chỉ còn một mớ hỗn loạn:

Không mềm như tưởng tượng… nhưng mà… cô nắm tay ! Cô nắm tay ! Nắm tay thật !

 

Loading...