Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 200: Đừng chỉ lo làm bà mối, lo cho mình đi
Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:01:59
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lê Khí mấy bước thì phát hiện lưng chẳng tiếng động nào, thấy Tiểu Lưu.
Anh một tay ôm chặt đống tinh hạch trong áo, một tay che trán, ngơ ngẩn như tượng.
Lê Khí nhịn nổi, khóe môi khẽ cong lên, nhưng nhanh chóng khôi phục dáng vẻ bình thường, bước nhẹ đến mặt .
Cô nhẹ nhàng gỡ tay , khẽ gõ lên trán một cái:
– Làm gì đấy?
Tiểu Lưu hồn, dám thẳng mắt cô, chỉ cúi đầu lắp bắp:
TBC
– … rơi mất một viên tinh hạch ?
Lê Khí đảo mắt quanh, ánh lướt qua n.g.ự.c , khóe môi khẽ nhếch.
Cô trực tiếp nắm lấy áo khoác ngoài của , dứt khoát cởi , gói bộ tinh hạch :
– Đi thôi.
Khoảnh khắc cô cởi áo, Tiểu Lưu sững sờ , cứng ngắc như tượng gỗ, đến mắt cũng thèm chớp.
Anh chằm chằm cô, tới khi thấy tinh hạch gói gọn gàng mới cúi đầu xuống áo phông , áo khoác trong tay cô, hoang mang lẽo đẽo theo .
Đi xuống lầu, Lê Khí chạm mặt Giản Lương Tuấn.
Anh ôm cả tập tài liệu, hấp tấp lên, thấy tiếng bước chân thì ngẩng đầu, thấy Lê Khí và Tiểu Lưu cùng với .
Ánh mắt ngẩn , xác nhận hôm qua từng thấy Tiểu Lưu, liền sững sờ sang Lê Khí:
– Cái …
Câu “ cô đây ” còn kịp .
Lê Khí chỉ hất cằm:
– Trên lầu giải quyết xong , bọn ngoài lấy vật tư.
– Ờ… ờ… ờ, , , . – Giản Lương Tuấn lập tức gật đầu, tất cả nghi ngờ đều nuốt xuống.
Với năng lực của cô, mà chẳng dễ dàng?
Đợi đến khi căn phòng họp đốt thủng một lỗ, thấy bên trong chỉ còn tro tàn, càng may mắn vì lắm lời.
Quên , bám chắc cái đùi là . Ai mà dám hỏi đùi gì cơ chứ?!
Lê Khí và Tiểu Lưu một một trở bên xe.
Hứa Chỉ đưa tinh hạch và mấy ống m.á.u cho Phó Noãn Ý, còn thì thong thả ăn cháo hải sản ăn liền, ăn “dùng ánh mắt” coi cô như món ăn kèm.
Uống một hớp cháo, liếc cô một cái, cứ như cô chính là món rau dưa cháo .
Trong bếp, Hứa Viễn đang sắp xếp đồ ăn và nước uống Hứa Chỉ để .
Du Nghê ngoài xe, cái bếp dã chiến Hứa Viễn dựng bằng kim loại, đang đun cháo củi lửa.
Cô giờ lên cấp cũng chẳng gì to tát, chủ yếu chỉ lo giúp Phó Noãn Ý trồng hoa, thúc đẩy cây cối, đó để Tiểu Lưu rút hết nước củi.
Còn Lê Khí – năm cấp hệ Hỏa chính hiệu.
Trong mắt Du Nghê, cô vẫn là chị em thiết, chứ tuyệt đối nhóm bếp, thà tự nấu còn hơn.
Lê Khí thoáng trong xe, bóng đèn, liền kéo Tiểu Lưu ngoài, cùng Du Nghê tám chuyện:
– Sáng nay ăn gì thế?
– Hứa Viễn ăn cháo gà xé, chỗ Hứa Chỉ còn ít ức gà đông lạnh, thêm ít hành với gừng nữa. À, tiện thể, chị Lê, nếu ngoài gặp hạt giống thì nhớ lấy về nhé. Em cố gắng tu luyện, thể gieo nhiều hơn.
– Được. Tinh hạch em giữ lấy. – Lê Khí nhét một túi tinh hạch tay cô, ghé sát tai nhỏ – Nhanh lên cấp, mới thể đè Hứa Viễn xuống đất mà giã.
Du Nghê bật khẽ, liếc thấy rõ đó là áo khoác đàn ông, sang Tiểu Lưu đang ôm xe như ôm vợ, sờ sờ .
Cô nhướng mày:
– Áo khoác của Tiểu Lưu ?
Lê Khí lập tức hiểu , chỉ đành trừng mắt với cô:
– là cùng một loại với Hứa Chỉ, y hệt luôn.
Cô mở áo khoác , nhét tinh hạch cái tạp dề của Du Nghê, nhét đầy vỗ vỗ:
– Thế là đủ .
– Chị nhớ cẩn thận, về sớm nhé.
Lê Khí nghiêng sát , đầy ẩn ý:
– Em cũng cẩn thận đấy.
Du Nghê ngẩn , chớp mắt:
– Bọn em ở trong căn cứ, thì gì nguy hiểm ?
– Nam nữ ở chung, nhỡ lửa gần rơm thì …
– Chị Lê! Im miệng ! – Du Nghê đỏ mặt, suýt đưa tay bịt miệng cô, nghĩ tay sạch, hổ buông xuống, chỉ trừng mắt một cái.
Trong mắt khóe môi, chẳng chút tức giận nào.
lúc Hứa Viễn chuẩn bước khỏi xe hỏi cháo chín , thấy mấy câu đó, lập tức rụt về cửa, ngón tay vô thức gõ mép xe, miệng ngốc nghếch.
Lê Khí liếc chỗ Hứa Viễn trốn, nghiêng đầu hỏi:
– Thế nào, hết hi vọng với ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-200-dung-chi-lo-lam-ba-moi-lo-cho-minh-di.html.]
Du Nghê gọn gàng lắc đầu:
– Không chơi trò đơn phương nữa. Em phụ nữ sự nghiệp! Chăm chỉ hấp thụ tinh hạch, mạnh lên, để tụt phía .
Lê Khí kéo dài giọng, đồng cảm liếc sang chỗ Hứa Viễn đang nấp, vỗ nhẹ vai cô:
– Quyết định đấy!
Hứa Viễn suýt ló đầu , thụt , tự tát trán một cái ‘bốp’.
Phó Noãn Ý giật , mặt đầy ngơ ngác.
Hứa Chỉ chỉ ôm lấy gáy cô, xoay mặt cô :
– Đừng để ý, nó ngày nào chả ngốc.
Hai em, đôi khi cũng cùng suy nghĩ, dù chẳng chuyện ho.
Phó Noãn Ý ngoan ngoãn , tiếp tục lắc đầu ăn cháo ngon lành.
Hứa Chỉ uống hết cháo, trải bản đồ , tìm chỗ chợ vật liệu xây dựng lớn nhất ở Vĩnh Nam.
Anh định lấy vật liệu , ghé bệnh viện kiếm máy móc. Tiện thể còn thể đổi thêm tinh hạch.
Cuối cùng Lê Khí và Du Nghê cũng sang chuyện khác.
Hứa Viễn mới giả vờ tự nhiên bước , hỏi:
– Đồ ăn sáng xong ?
– Cả ngày chỉ ăn, còn đòi giục ? – Lê Khí liếc một cái.
Hứa Viễn nghẹn, thoáng qua Du Nghê đang chăm chú nấu, thử hỏi:
– Có cần giúp ?
– Nãy giờ ? – Lê Khí liếc mắt.
– Bếp chẳng dựng ?
– Muốn ăn thì việc chứ?
– … mà.
– Không thì học!
Du Nghê đến đây, khẽ kéo tay Lê Khí, hạ giọng:
– Chị Lê, em thích tự nấu, cần ai giúp .
– Ồ, em thích tự ở một hả. – Lê Khí kéo dài giọng, liếc mắt nháy với Hứa Viễn.
Anh lập tức hiểu , mỉm cảm ơn, vội vàng chen gần Du Nghê:
– Nóng ? Để cho?
– Phải khuấy liên tục kẻo khét nồi, quen dùng củi, cứ để .
– Vậy… học cách canh lửa nhé? Một cô cũng bận lắm.
Du Nghê ngạc nhiên , gật đầu :
– Vậy cũng , cảm ơn.
– Không gì, gì.
Lê Khí khoanh tay , khóe môi cong lên.
Hứa Chỉ dắt Phó Noãn Ý , giơ ngón cái khen cô, sang Tiểu Lưu vẫn còn sờ xe:
– Xuất phát thôi.
Anh chẳng buồn để ý đến ánh mắt của mấy khác, lấy từ gian một chiếc SUV địa hình.
Tiểu Lưu lưu luyến ngắm nhà xe thêm mấy , thấy mẫu xe khác, đôi mắt sáng rực.
Lê Khí nhướng mày .
Hứa Chỉ cạnh, cảnh Hứa Viễn và Du Nghê như cặp vợ chồng son, trêu:
– Chị lo bà mối cho , lo cho bản ?
– phụ nữ sự nghiệp chắc? cũng là phụ nữ sự nghiệp chứ! – Lê Khí hất cằm, lên ghế phụ, hét với Tiểu Lưu còn đang sờ xe: – Còn lên xe?!
Tiểu Lưu vội sờ thêm hai cái hí hửng leo lên.
Phó Noãn Ý bụm miệng :
– Biết chị Lê thích gu thật.
– Tiểu Noãn giờ cũng hiểu mấy chuyện hả?
– Tất nhiên , hiểu. – Phó Noãn Ý ghé sát tai Hứa Chỉ – Tiểu Nghê thích Hứa Viễn, nhưng Hứa Viễn ngộ . Chị Lê thích Tiểu Lưu, nhưng Tiểu Lưu thì chỉ yêu xe thôi.
Hứa Chỉ liếc cô, cố tình để môi sượt qua khóe môi cô:
– Thế còn em thì ?
– Em , Hứa thích Tiểu Noãn. – Phó Noãn Ý nhanh chóng ngả , giữ cách.
Thấy còn định tiến gần, cô lập tức hất tay , tung tăng chạy xe:
– Tiểu Noãn thích ai nhé!
Hứa Chỉ cô hất tay , bàn tay suýt xoay vòng trong khí, đau, nhưng khóe môi cong lên.