Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 199: Có qua có lại
Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:01:58
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Chỉ hứa với Giản Lương Tuấn là sẽ tìm vật liệu xây dựng và thiết , thì chắc chắn sẽ cho bằng .
Ngày mai, việc đầu tiên chính là tìm những thứ .
Ban đầu, nghĩ sẽ đưa Phó Noãn Ý riêng.
nếu còn đến dãy núi ở thành phố Minh Nghiệp, thì nhất định để Tiểu Lưu lái xe.
Dù , với kỹ năng lái xe của Hứa Chỉ, mà đường núi…
Phó Noãn Ý chắc chắn còn sống, nhưng thì khó .
Hà tất tự tìm c.h.ế.t.
Cơ hội hẹn hò thì còn nhiều mà…
Vậy nên, sáng mai xuất phát tìm vật tư, buổi chiều chạy sang Minh Nghiệp một chuyến.
Hiện giờ rõ tình hình bên đó, chắc chắn thể để Lê Khí ở qua đêm.
Người đàn ông cũng chẳng nhiều, chỉ bên đó nhiều vật tư, là đồ lão Tống cất giấu riêng.
Ngoài lão Tống, ai vị trí cụ thể.
Còn chỗ mấy phụ nữ thì nắm rõ.
Trước khi , lão Tống để thức ăn cho họ, nhưng duy trì bao lâu thì chắc.
Dù , lão Tống cũng nào ngoài cũng mang theo.
Chỉ vì là dị năng hệ tốc độ, so với mấy loại biến dị cơ thể thì còn thể “ đưa tin”.
Đen đủi , theo, kiếm lợi lộc gì, theo cùng chịu c.h.ế.t.
Mớ thông tin ít ỏi đó, cũng đủ để đổi lấy mạng sống.
Có điều, tạm thời vẫn cần dẫn đường, thì cũng còn sống thêm một ngày.
Tất nhiên, Hứa Chỉ sẽ thẳng thế. Anh khẽ gật đầu, vẻ hài lòng:
“Xem thái độ của cũng thành khẩn. Vậy ngày mai phiền dẫn đường.”
Ánh mắt đàn ông sáng rực hy vọng:
“ dẫn các , các sẽ thả đúng ? đảm bảo sẽ bao giờ căn cứ , thề!”
Hứa Chỉ mỉm , giọng ôn hòa đến mức khiến tin tưởng, gật đầu chậm rãi:
“Tất nhiên. . Anh ngoan ngoãn dẫn đường, tuyệt đối lấy mạng .”
— lấy.
còn đám thây ma thì… cần .
Người đàn ông mừng rỡ, liên tục dập đầu:
“Cảm ơn! Cảm ơn! nhất định sẽ dẫn đường t.ử tế.”
Lê Khí là đang chơi chữ, bĩu môi:
“Thành phố Minh Nghiệp gần nhé. Có khi qua đêm đấy?”
Hứa Chỉ hiểu ngay ý cô:
“Ừ, ngày mai Cổn Cổn và Dư Nghê ở . Xe RV để ở đây, hai đứa trông coi. Nếu Giản Lương Tuấn việc gì, thì Cổn Cổn quyền quyết định.”
Đột nhiên giao trọng trách, Hứa Viễn giật , bật dậy chỉ :
“Em… em chủ á?!”
Hứa Chỉ bất lực :
“Chắc cũng chẳng việc gì lớn. Chẳng lẽ còn mong Giản Lương Tuấn nhờ giúp xây dựng căn cứ, cùng dựng tương lai?”
Dư Nghê bật khẽ, liếc một cái.
Lê Khí thì phá lên :
“Cổn Cổn ơi, chẳng qua là ở linh vật trấn chỗ thôi, còn tưởng thành ông trùm chắc?”
“Em chỉ là… em cũng xây căn cứ. Đánh thì em còn .”
“Nếu hỏi, thì cứ bảo gom đủ đồ một , thể cần vài ngày.”
“Rồi, em .”
Hứa Viễn xong, lén Tiểu Lưu:
“Thế mai Tiểu Lưu … hê hê hê…”
Tiểu Lưu đến mức mơ hồ, ngây ngốc sang Hứa Chỉ:
“Sao thế? ? gì? Sao để vợ cho trông?”
Hứa Viễn nghẹn lời.
Hứa Chỉ bật , nghiêng :
“Cậu chẳng còn nhiều ‘vợ’ khác ? Không thử xem ?”
Tiểu Lưu theo phản xạ sang Lê Khí, chậm rãi lên, tay đặt lên cửa xe, lí nhí:
“… cũng chung thủy lắm đấy.”
Nói xong, thấy Lê Khí ngẩng đầu , nhỏ giọng hỏi:
“Thử… thử ai cơ?”
Dư Nghê liếc Lê Khí, , tiếp tục .
“Thôi, mai xem thể hiện thế nào. Nếu , thử ai thì thử.”
Tiểu Lưu vẫn mờ mịt, gãi mái tóc vàng hoe:
“Thể hiện… cái gì cơ?”
“Mai sẽ bất ngờ. Cứ ngoan ngoãn chờ bất ngờ là .” Hứa Viễn hả hê, vỗ vai .
Tiểu Lưu qua bọn họ, càng lúc càng thấy chột .
dám phản kháng ? Dám cãi ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-199-co-qua-co-lai.html.]
Không dám. Dù bao nhiêu “vợ” với cả Bạch Nguyệt Quang đều Hứa Chỉ nhốt trong gian cả .
Anh chỉ thể ngoan ngoãn gật đầu:
“Ờ… .”
TBC
---
Đêm xuống. Vốn thường lôi kéo dạo, hôm nay Lê Khí “bốc ” thấy bóng dáng.
Tiểu Lưu càng thêm bất an.
Phó Noãn Ý và Dư Nghê lên nóc xe, một một thây ma tụm với , cũng ngại quấy rầy.
Trong xe, Hứa Viễn và Hứa Chỉ đều ngủ cả. Anh càng dám .
Thế là đáng thương canh ở góc tường xe RV cho đến gần sáng.
Trời vẫn còn mờ tối, Lê Khí bất ngờ xuất hiện, xách đến cửa phòng họp niêm phong.
Theo lý thuyết, phòng họp rộng thế, đám lão Tống c.h.ế.t nhanh .
cũng chẳng chịu nổi việc chúng g.i.ế.c cả nhà lão Phó.
Sau khi lão Phó c.h.ế.t, biến thành dị năng thây ma, xử lý bọn chúng dễ như chơi.
Huống hồ, lão Tống còn Hứa Viễn dùng dây kim loại trói c.h.ặ.t t.a.y chân.
Chờ bên trong vang lên những tiếng va chạm dữ dội, Lê Khí liền kéo Tiểu Lưu đến.
Cô dùng dị năng nung chảy cánh cửa, mở một lối , hai lời, ném thẳng .
Ngay lập tức, vang lên tiếng hét hoảng loạn:
“Thây ma! Nhiều thây ma quá! Thây… thây ma aaaa!”
Lê Khí chắn ngay cửa, đặt tay lên cánh cửa, thản nhiên đáp:
“Sợ gì chứ, ở đây. Tìm cách g.i.ế.c .”
Không vũ khí, Tiểu Lưu nào dám đối đầu trực diện, liền đầu định lao ngoài.
Ai ngờ thì môi chạm trán Lê Khí. Cả sững .
Khoảng cách gần trong gang tấc.
Một lúc lâu mới chậm rãi tách , run rẩy gọi:
“Chị… chị Lê?”
Lê Khí cúi đầu, khóe môi cong nhẹ nhưng giọng lạnh lùng:
“Hửm? Vậy bóp c.h.ế.t , bóp c.h.ế.t bọn chúng?”
Tiểu Lưu chiếm chút “lợi lộc”, nhất thời đưa tay lên chạm môi, nhưng dám. Chân tay mềm nhũn.
Cái tim vốn đập của , dường như sống , nảy loạn.
Cảm giác so với lái xe điên cuồng đường núi còn kích thích hơn nhiều.
Anh lùi một bước, định rõ gương mặt Lê Khí, liền thây ma lưng lao đến, định c.ắ.n cổ.
Tiểu Lưu là dị năng thây ma, là tam giai hệ thủy.
Không mạnh bằng thể quái dị của Lê Khí Phó Noãn Ý, nhưng dư sức áp đảo bọn thây ma khác.
Anh hít sâu, nhớ chiêu của Phó Noãn Ý: “nhổ củ cải”!
Trong phòng họp, Tiểu Lưu bắt chước động tác nhổ củ cải, nghiến răng chiến đấu.
Lê Khí , khóe mắt cong lên, đầy thỏa mãn.
Rốt cuộc, Tiểu Lưu cũng dám đối mặt với thây ma, dùng tuyệt chiêu “nhổ củ cải” để xử lý sạch bọn chúng.
Anh còn dùng thủy hệ rửa sạch, đập vỡ đầu, lấy tinh hạch, lau rửa gọn gàng, mới Lê Khí:
“… g.i.ế.c hết thây ma , chị sẽ bóp c.h.ế.t nữa chứ?”
Nói đầy lắp bắp, thận trọng.
Lê Khí lùi một bước, mắt xuống đất:
“Ừ, bóp c.h.ế.t .”
—Để tìm cơ hội mà “hành” theo kiểu khác.
Một kiểu “hành” khác.
Tiểu Lưu thở phào, hí hửng ôm đầy túi tinh hạch:
“Đều rửa sạch !”
“Ừ, giữ lấy .” Lê Khí phòng, vung tay.
Lập tức, t.h.i t.h.ể thây ma biến thành tro bụi.
Tiểu Lưu ở cửa, cô thi triển dị năng, vô thức dùng mu bàn tay chạm lên môi , thở phào may mắn.
Xử lý xong, Lê Khí tới mặt , nghiêng đầu .
Ánh mắt khiến căng thẳng:
“Sao… thế?”
Lê Khí bất ngờ túm cổ áo , kéo mạnh về phía , môi in lên trán :
“Có qua .”
Ừm… trán tân nhân loại, lạnh cứng, chẳng độ đàn hồi.
Không như tưởng tượng.
Ánh mắt cô liếc sang môi , buông tay:
“Đi thôi.”
Tiểu Lưu ngơ ngác yên, trong đầu chỉ một câu:
“Nóng quá… nóng thế?! Cô chắc chắn dùng dị năng thiêu ! Chắc chắn là !”