Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 198: Bây giờ thịnh hành nước ép tươi rồi sao?
Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:01:57
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Chỉ nắm tay Phó Noãn Ý phía .
Hứa Viễn khóa chặt hai tay đàn ông , áp sát từ phía , ép bước theo.
Lê Khí và Dư Nghê sóng vai theo .
Đợi khi cách với mấy phía xa dần, họ mới khỏi tòa nhà chợ nông sản.
Xung quanh bắt đầu chút động tĩnh.
Lê Khí bất ngờ ôm lấy Dư Nghê, cúi sát tai cô thì thầm:
“Tiểu Nghê , em chút cảm tình với Cổn Cổn ?”
Cơ thể Dư Nghê cứng , liên tục lắc đầu:
“Không, !”
Lê Khí , khẽ nhéo vành tai cô:
“Hỏi chút thôi, căng thẳng gì chứ?”
Dư Nghê mím môi, sang liếc cô một cái, hắng giọng, định “lấy phép thắng phép”:
“Chị Lê, chị … chút thích Tiểu Lưu ?”
“Ừ, đúng .” Lê Khí gật đầu chút do dự, sang cô:
“Em ?”
Dư Nghê vốn nghĩ cô sẽ phủ nhận, nào ngờ nhận câu trả lời thẳng thắn thế .
Cô ngẩn ngơ gật đầu:
“À… … một chút xíu thôi…”
Cô giơ ngón cái và ngón trỏ, kéo một cực nhỏ.
Quả thực chỉ “một chút xíu”, nếu kỹ thì chẳng khác nào dính sát .
Lê Khí , vỗ vai cô một cái, suýt cô lảo đảo:
“Thể lực yếu quá, luyện thêm thôi.”
Thực Dư Nghê chẳng hề Lê Khí cảm tình gì với Tiểu Lưu.
Cô chỉ cảm giác… Lê Khí thích thú với việc bắt nạt thì đúng hơn.
“Chị Lê, rốt cuộc chị trúng Tiểu Lưu ở điểm nào ?”
Lê Khí trả lời ngay, chỉ thẳng về phía , khóe môi cong nhẹ, nhéo vai cô:
“Là do Cổn Cổn căn cứ tìm vợ, nên em ghen hả? Hay giận ?”
Dư Nghê lắc đầu, gật đầu:
“Cũng hẳn là ghen giận… mà là em ý đó.”
Không để Lê Khí hỏi thêm, cô về phía .
Hứa Viễn lúc còn ép sát kè kè đàn ông , mà mật khoác vai , trông chẳng khác gì em cạnh .
“Em thừa nhận, em chút cảm tình với Cổn Cổn… chắc tại lạc quan, thú vị, đúng kiểu em vẫn thích.
mà…” Cô thở dài, “em nghĩ con gái nhất định giữ kẽ gì . Chỉ là em tình cảm là hai chiều, chứ đơn phương.
Chỉ cần chút ý, em sẽ dũng cảm thẳng, chứ chờ mở lời. Còn nếu duyên, em sẽ một đồng đội , để ai khó xử.”
Nói đến đây, ánh mắt Dư Nghê lóe lên tia tinh nghịch, sang Lê Khí:
“Vậy còn chị thì , chị Lê? Chị cũng giữ kẽ phụ nữ ?”
Lê Khí hận thể véo má cô một cái, lắc đầu, khẽ thở dài bất lực:
“Không nữa. nhớ kỹ , chị đây… chẳng hai chữ ‘giữ kẽ’ .”
Dư Nghê , trong mắt cô ánh sáng phức tạp, như thể còn nhiều lời nhưng chẳng bắt đầu từ .
Cô rạng rỡ:
“Vậy thì cứ phụ nữ của sự nghiệp . Trong bọn , chỉ cần Tiểu Noãn hạnh phúc là đủ .”
Lê Khí chỉ đáp, mắt về phía Tiểu Lưu đang chồm hổm xe RV.
Lúc ít đang dựng bếp, hoặc xây bếp đất tạm để nấu cơm.
Còn Tiểu Lưu – một thây ma – xổm xe, trông chẳng khác nào ăn xin.
Thấy nhóm họ trở về, phấn khích nhảy cẫng, tại chỗ liên tục vẫy tay.
Hệt như một chú cún Golden giữ nhà, cuối cùng cũng thấy chủ trở về, mừng rỡ vẫy đuôi lia lịa.
Hứa Chỉ nắm tay Phó Noãn Ý, như thấy, trực tiếp bước lên xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-198-bay-gio-thinh-hanh-nuoc-ep-tuoi-roi-sao.html.]
Tiểu Lưu vốn quen, nhưng mắt vẫn sáng rực chằm chằm gã đàn ông lạ cạnh Hứa Viễn.
Đợi họ đến gần, sán tới bên Hứa Viễn, hạ giọng hỏi:
“Sao thế? Là bữa tối của Tiểu Noãn hả?”
Hứa Viễn ngờ câu hỏi sốc thế, ngẩn .
Tiểu Lưu tưởng đoán trúng, trợn mắt:
“Giờ thịnh hành uống nước ép tươi ?”
“Cộc!” – Hứa Viễn gõ đầu một cái:
“Vào trong !”
“Ồ ồ ồ.” Trước khi lên xe, Tiểu Lưu còn lén liếc Lê Khí và Dư Nghê mấy .
Liếc một cái đủ, liếc thêm vài cái nữa, mới lưỡng lự bước .
Khi Lê Khí và Dư Nghê lên xe, Hứa Viễn và Tiểu Lưu cứ như hai con ch.ó giữ cửa, chồm hổm hai bên, một trái một .
Hứa Chỉ cạnh bàn ăn, lật qua lật một viên tinh hạch trong tay, mắt lạnh gã đàn ông đang quỳ đất.
Bên tay Phó Noãn Ý là một đống tinh hạch, cô cầm từng cái một, nghiêng đầu hưởng thụ bữa tối.
Dù ngoài, cô vẫn để lộ công dụng cuối cùng của máu.
Có ý thức rõ, Phó Noãn Ý luôn để ý đến phép tắc bàn ăn.
Người đàn ông nuốt mấy ngụm nước bọt, ánh mắt thèm thuồng đống tinh hạch bàn – rõ ràng thanh lọc qua.
Trong đầu chỉ còn hối hận.
TBC
Ở căn cứ Vọng Quân An, một thời gian dài hoành hành ngang ngược, gần như quên mất rằng thế giới chỉ một căn cứ.
Núi cao còn núi cao hơn, giỏi còn giỏi hơn. Dị năng giả cũng chẳng chỉ bọn họ.
giờ hối hận thì ích gì?
Rõ ràng chẳng ích gì cả.
Hiện tại chỉ mong giữ mạng, mà chẳng .
Anh càng lúc càng nhún nhường, từ xổm chuyển thành quỳ hẳn xuống, cúi đầu:
“… chỉ là tòng phạm, bình thường cũng bắt nạt ai. chỉ là một dị năng giả tốc độ, cũng chẳng hữu dụng lắm, nên chuyện Tống , thực sự tham gia nhiều .”
“Chúng quan tâm gì. Chỉ , vật tư và đàn bà mà … ở ?”
Nghe đến chữ “đàn bà”, Hứa Chỉ khựng , khẽ nhíu mày.
Cùng lúc đó, và gã đàn ông đều sang Phó Noãn Ý.
Hứa Chỉ thoáng căng thẳng, sợ cô hiểu lầm.
Còn gã thì lộ vẻ khinh thường – kiểu “mày phụ nữ mà còn đàn bà khác, khác gì lão Tống .”
Phó Noãn Ý vẫn tập trung ăn, để tâm Hứa Chỉ định gì.
Dù cô cũng tin tưởng tuyệt đối, rằng việc đều vì cô.
Hứa Chỉ thầm thở phào, hắng giọng:
“Nói .”
Người đàn ông lập tức rụt ánh mắt , tiếp tục cúi đầu:
“Cách đây một đoạn, thuộc phạm vi thành phố Vĩnh Nam… mà là chân núi gần thành phố Minh Nghiệp.”
Vĩnh Nam vốn là nơi giao thông tứ phía, quả thật nối liền ít thành phố.
Kỳ lạ là, quanh Vĩnh Nam nhiều thành phố phát triển , mà nơi chỉ là một thị trấn nhỏ.
Thành phố Minh Nghiệp đến, là một thành phố hạng hai, nổi tiếng du lịch, dãy núi liên miên nối tiếp.
Cảnh sắc non nước hữu tình, núi sông vây quanh.
Nếu bảo là gần Vĩnh Nam thì cũng hẳn – giữa chừng còn cách một huyện.
Chỉ là hiện nay, nhiều vốn khinh thường huyện thị, chỉ chú ý tới thành phố với thành phố.
Hứa Chỉ các thành phố quanh Vĩnh Nam, nhưng rành về Minh Nghiệp. Anh khẽ nhíu mày:
“Chỗ núi cách đây khá xa.”
Huống hồ, ngược hướng. Từ Vọng Quân An mà sang đó, với tình hình hiện tại, cũng mất nửa ngày.
“Cho nên, bọn thường là tìm vật tư, nhưng thực là ngoài chơi vài hôm.” – giọng càng lúc càng nhỏ.
Nếu quả thật Minh Nghiệp, kế hoạch của Hứa Chỉ sẽ đảo lộn.
Tuyệt đối thể để Lê Khí ở đây qua đêm – hiệu quả của “be be” mà hết, căn cứ cũng coi như xong…