Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 197: Anh, muốn loại phụ nữ nào? Tôi đều có!

Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:01:56
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Hứa Chỉ dắt Phó Noãn Ý trở , cả nhà ba họ Phó tắt thở.

rút ít máu, nhưng trong phòng họp vẫn nồng nặc mùi tanh.

Không , khi c.h.ế.t, họ từng hối hận – vì hy sinh con gái để nuôi dạy một đứa con trai như .

Hứa Chỉ bận tâm.

như Lê Khí dự đoán, để Phó Noãn Ý thấy quá tàn nhẫn.

Có vài chuyện, thể .

nhất định thật “ mắt”.

Vừa khiến Noãn Ý cảm nhận sự quan tâm, để cô thấy là kẻ m.á.u lạnh.

Anh đưa danh sách cho Giản Lương Tuấn, vài câu về phương án xây dựng , để thông báo.

Trước đó, Giản Lương Tuấn đau đầu lắm .

Cậu Hứa Chỉ sẽ gì đó, nhưng ngờ kinh khủng đến mức .

Chẳng hạn như chuyện xây nhà mới, để ai cũng thể việc đổi lấy vật tư.

Anh chỉ bấy nhiêu, gợi lên tò mò của , giải thích thêm.

Thế là bao ùn ùn kéo tới hỏi.

Nghĩ đến chuyện trong phòng họp còn nhốt một đám , đành dời buổi giải thích bên ngoài.

Thấy Hứa Chỉ và Phó Noãn Ý trở về, mới vội lấy cớ thông báo để chuồn .

Trên danh sách, những khoanh ô ít nhất hơn ba ngàn.

Trong đó ít là gia đình.

Nghĩa là, trong một nhà, “thơm”, “thối”.

Cậu xử lý bây giờ?!

Lại còn đ.á.n.h dấu tích nhạt, chú thích: “ thơm thối”.

Xin hỏi, bọn họ ngửi lúc vệ sinh ?

Giản Lương Tuấn dám hỏi, đầu óc càng thêm rối bời, cả nặng trĩu.

Ngoài những , thì “thơm” còn hơn năm ngàn.

Điều đó cũng khiến thở phào.

Đã tin năng lực của họ, thì cứ tới cùng.

Ít , ở căn cứ , vẫn chiếm đa .

Cũng đủ để an lòng.

Trước đó vẫn thấp thỏm, sợ rằng “ thơm” chỉ còn trăm mấy , lẽ nào tiến hành một cuộc tàn sát?!

Giản Lương Tuấn nhận , bắt đầu dùng “thơm” và “thối” để phân loại trong căn cứ.

Hứa Chỉ qua lỗ thông gió thấy cảnh cả nhà họ Phó, khóe môi khẽ nhếch lên đầy hài lòng.

Cái lỗ do Hứa Viễn đục theo chiều cao của và Lê Khí.

Cậu thấy trong quá m.á.u me, để Du Nghê thấy, nên tuyệt nhiên khoét ở thấp hơn.

Đến Du Nghê còn thấy , thì càng khỏi tới vóc dáng nhỏ bé của Phó Noãn Ý.

Cô cứ lắc đầu qua cánh cửa kim loại, hóng chút “kịch ”, nhưng tiếc là chẳng thấy gì.

Hứa Chỉ hài lòng khẽ, khi sang cô, bằng vẻ tiếc nuối, khó mở lời.

Anh thở dài nặng nề:

“Tiểu Noãn, đám thật sự vô nhân tính. Bố và em trai em… họ đ.á.n.h c.h.ế.t .”

Phó Noãn Ý nghi hoặc “” một tiếng, rõ ràng hiểu động cơ của bọn họ.

Trong lòng cô cũng chẳng gợn sóng.

Ngẩn ngơ gật đầu:

“Ừm, em .”

Hứa Chỉ kéo cô lòng, như an ủi, vỗ nhẹ lưng cô:

“Không , em còn .”

Ngừng một lát, cảm nhận ánh mắt nóng rực của Lê Khí, bổ sung:

“… còn cả chúng .”

Phó Noãn Ý ngửi thấy mùi thức ăn , khẽ ậm ừ:

“Ừm, em đói .”

, đây mới là cô gái nhỏ của .

Chỉ cần nghĩ tới đồ ăn và , thế là đủ.

Bây giờ Hứa Chỉ tự tách khỏi “thức ăn”.

Không dám nghĩ, nếu nhờ hương vị của , liệu Noãn Ý kêu đói .

“Được, chúng về ăn. Anh cũng đói .”

Anh áp má lạnh lẽo gò má cô, nhưng trong lòng nghĩ:

“Khi nào mới thể thật sự ăn cô đây?”

Ít nhất bây giờ thì dám.

Không vì cô là thây ma, mà vì ký ức của cô khôi phục .

Lỡ như nhớ , quên đoạn thời gian , thì ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-197-anh-muon-loai-phu-nu-nao-toi-deu-co.html.]

Phải nhẫn nại thêm.

Cứ cho cô ăn no , sẽ đến lượt .

Lê Khí bên cạnh thấy nét mặt phơi phới của Hứa Chỉ, chỉ ngước mắt thở dài:

“Bọn họ tính đây?”

“Ban đầu rút m.á.u vài ngày, chờ Tiểu Noãn nhớ chút gì mới xử lý. giờ thì tính bằng trời tính.”

Lê Khí bằng ánh mắt kiểu “thôi cứ tiếp tục diễn , diễn càng ngày càng đạt ”.

Hứa Viễn thì dùng ánh mắt “ đúng là tính cả, còn dám trời tính” để .

Chỉ Du Nghê là Phó Noãn Ý bằng ánh mắt ngưỡng mộ, nở nụ .

Thật , tâm ý thương yêu cô, nghĩ cho cô.

Bao khổ cực đều qua .

Hứa Chỉ xong, buông vòng tay, nhẹ nhàng vỗ lưng Phó Noãn Ý, vẻ mặt khó xử:

“Họ đối xử với em tệ như thế, nhưng dù cũng là sinh em.

Vì cái ơn sinh thành , báo thù giúp em.

Đóng chặt cửa sổ, cửa . Sáng mai dọn xác, đừng để bẩn căn cứ.”

Hứa Viễn gật đầu, chợt ngẩng lên , nhướng mày:

“Sáng mai ai dọn xác?”

Hứa Chỉ mỉm , đưa mắt xa.

Lê Khí giơ tay chỉ về hướng xe:

“Anh Lưu của .”

Hắn vốn sợ thây ma lắm ?

TBC

Luyện nhiều sẽ quen.

Hứa Viễn im lặng mặc niệm cho Lưu vài giây, mở cửa bước .

Hắn cau mày quạt tay mũi, đó bịt kín cửa sổ .

Lão Tống trừng mắt lạnh lẽo:

“Mày định gì?!”

“Tao gì kệ tao, liên quan gì đến mày? Giỏi thì đ.á.n.h tao .”

Hứa Viễn giờ tinh hạch nuôi đến cấp bốn, sợ tên cụt tay cụt chân cấp ba?

Hắn chẳng hề run sợ.

Huống chi bên ngoài còn Lê Khí trấn thủ.

Một kẻ chẳng cần ăn ngủ.

Hắn dám chắc, Hứa Chỉ sẽ để Lê Khí canh cả đêm, đợi bọn họ c.h.ế.t hẳn mới lôi Lưu dọn xác.

Khi Hứa Viễn bước , một gã đàn ông đang bò đất run rẩy túm lấy mắt cá :

“Anh, chúng sai , xin cho một con đường sống! Anh gì, đều .

Thật đó, ngoài chúng còn phụ nữ, thích kiểu nào cũng ! Xin , chỉ cần tha cho !”

Hứa Viễn hoảng hốt vung chân liên tục, theo bản năng liếc về phía Du Nghê.

Cô đang cạnh Phó Noãn Ý, khẽ thì thầm, chẳng hề sang.

Hứa Viễn thở phào, cau mày.

Làm cái quái gì chứ!

Mình việc gì sợ cô ? Hừ!

Trong lòng nghĩ , nhưng bước chân càng nặng nề hơn:

“Ông tưởng cần đàn bà của ông chắc?!”

“Đừng đ.á.n.h c.h.ế.t, lôi ngoài.”

Nghe câu đó, phản ứng đầu tiên của Hứa Chỉ là: chỉ cần còn sống, đều cho Phó Noãn Ý ngửi thử, mới quyết định.

Lê Khí thoáng qua Du Nghê, thấy cô chẳng mảy may để ý, liền bật , nhắc lớn:

“Viễn, đừng đ.á.n.h nữa. Ai cũng trong sạch, đưa ngoài .”

Hứa Viễn xách gã đàn ông hấp hối lôi .

Những kẻ khác cũng nhao nhao hét:

“Anh, cũng , càng rõ hơn!”

“Anh, lão Tống còn giấu vật tư ở ngoài, chỗ!”

Hứa Chỉ bật , liếc lão Tống, thấy mặt ông sầm .

Lão Tống híp mắt, giơ một tay về phía kẻ khai.

Trong nháy mắt, đầu thiêu cháy, ngừng thở.

Những còn hoảng loạn.

Tên đàn ông Hứa Viễn xách chặt lấy chân , lóc:

, hết!”

“Buông !” Hứa Viễn gầm lên, hất mạnh .

Không thèm , vung tay, dùng dây kim loại trói c.h.ặ.t t.a.y chân lão Tống, tiếp tục kéo lê gã đàn ông ngoài.

 

Loading...