Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 195: Tiểu tử, cậu từng nghe qua cái gọi là ‘truy thê hoả táng tràng’ chưa?
Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:01:54
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Viễn bất giác đưa tay ôm ngực, ngẩn ngơ Dư Nghê nhẹ nhàng ôm mấy thùng m.á.u rời theo bác sĩ Dư Minh Lý.
Đến khi bóng dáng cô khuất hẳn, mới buông tay, vô thức xoa xoa vành tai đang nóng lên.
Trước đây, luôn cảm thấy Dư Nghê gầy gò yếu ớt, như thể chỉ cần dùng một tay là bẻ gãy .
bóng lưng cô, cảm thấy mảnh mai, vòng eo mỏng manh đến mức chỉ thử vòng tay ôm lấy, xem thật sự dễ dàng nắm trọn như .
Sao đây phát hiện nhỉ?
Hứa Viễn hề nghĩ tới, cô gái mà từng coi như bao cát, lúc nghiêm túc đến mức kinh .
Anh khó hiểu , định tiếp tục canh cửa.
Khóe mắt thoáng thấy Lê Khí đang khoanh tay ngực, tựa khung cửa .
Trong mắt cô mang ý , khóe môi nhếch nhẹ.
Đợi khi đầu , giọng cô khàn khàn nhưng thoải mái:
“Yo, gì thế?”
Hứa Viễn đương nhiên sẽ thừa nhận Dư Nghê đến ngẩn .
Nói , chẳng mất mặt lắm ?
Cũng hẳn, chỉ là thấy kỳ kỳ.
Mắt lảng , dám đối diện với Lê Khí, khẽ ho một tiếng:
“Có gì .”
Lê Khí bật , buông tay, nghiêng về , tay đặt lên vai , ghé sát tai:
“Tiểu Nghê thật xinh đúng ?”
Vành tai Hứa Viễn lập tức đỏ bừng, lùi nhưng thắng nổi sức mạnh của Lê Khí.
Cái đau nhói nơi vai ấn xuống, cũng cảm giác tim loạn nhịp che lấp.
“Cái… cái gì chứ?”
“Thích cô ?”
Phản ứng đầu tiên của Hứa Viễn là lắc đầu.
lắc xong khựng .
Anh vô thức ôm ngực, nhớ đến nhịp tim bất thường .
Muốn biện minh điều gì đó, chẳng mở lời từ .
Ấp úng mãi mới :
“Thì… cũng… xinh đấy.”
Lê Khí thu tay về, bộ dạng lúng túng của , nhạt:
“Cậu với , đúng là chẳng giống chút nào.”
“Vốn dĩ chúng cũng giống mà…”
Ngũ quan của hai em thực nét tương đồng.
Chỉ là…
Hứa Viễn thiên về kiểu nắng gió, nghịch ngợm, tính cách phóng khoáng, giống một trai chịu lớn.
Còn Hứa Chỉ thì đến mức như thực, khí chất cao quý, xa cách khó với tới.
một khi Phó Noãn Ý, Hứa Chỉ trở nên dịu dàng, ngoan ngoãn, giống hệt một chú cún nhỏ.
Hứa Viễn thì giống như một con husky luôn chạy nhảy khắp nơi, ai quản , chỉ thể bất lực lắc đầu .
Lê Khí nghiêng , ghé sát tai , thấp giọng hỏi:
“Có bắt đầu chút cảm tình với Tiểu Nghê ?”
Lần Hứa Viễn lắc cũng chẳng gật, ánh mắt lảng tránh, ho khan vài tiếng:
“Ờ… thì… cũng… cũng.”
Lê Khí là ngay, thằng nhóc chối cứng, mà là bản còn nhận rung động.
Rất , như thế mới thú vị.
Nghĩ mấy chuyện ngốc nghếch đây Hứa Viễn từng , mấy câu ngốc nghếch từng , khiến trái tim Dư Nghê nguội lạnh.
Lê Khí lộ biểu cảm xem kịch vui.
Cô ngả , tựa khung cửa, nghiêng đầu , mỉm hỏi:
“Tiểu tử, từng qua cái gọi là ‘truy thê hoả táng tràng’ (theo đuổi vợ đến tận lò hoả táng) ?”
Hứa Viễn ngơ ngác gãi đầu, thật thà hỏi:
“Sao đến lò hỏa táng mà theo đuổi vợ? Ở đó phụ nữ ?”
Lê Khí vỗ vai , đầy vẻ thương cảm:
“Con đường phía còn dài, cố gắng nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-195-tieu-tu-cau-tung-nghe-qua-cai-goi-la-truy-the-hoa-tang-trang-chua.html.]
Hứa Viễn càng hiểu, ngây ngốc cô:
“Chẳng chúng luôn ở bên ? Sao chỉ cố gắng?”
Nói đến đây, chợt vỗ đầu:
“À đúng, dặn gia cố cửa sổ, phát đồ ăn, đóng cửa.”
“Ừ, , cứ việc đắn .” Lê Khí bước ngoài vài bước, nhường chỗ cho .
Hứa Viễn khi phòng, còn cô vài , gãi đầu:
“Chẳng luôn việc đắn ?”
Lê Khí bóng lưng lắc đầu, chán chường tựa lan can hành lang, phóng tầm mắt xa.
Từ đây thể thấy nhà kho nông sản phong tỏa, thể thấy đám bé nhỏ như kiến, thể thấy bãi đỗ xe.
Chiếc xe RV màu xanh lá , từ xa chỉ bằng chiếc xe đồ chơi, nhưng vẫn nổi bật.
Nghĩ đến việc Tiểu Lưu còn đang chờ trong xe, khóe môi Lê Khí cong lên dịu dàng, bất đắc dĩ thở dài.
Đáng tiếc, hai con husky ngốc nghếch , chẳng hiểu gì về tình cảm.
Một đứa trong lòng chỉ “vợ xe”.
Một đứa ngốc nghếch còn khai ngộ.
Sao chúng dính lấy cho ?
…
Dư Minh Lý cùng Dư Nghê về phía kho máu, nhân lúc đẩy gọng kính thì kín đáo quan sát cô.
Dư Nghê ngay lập tức nhận , đầu mỉm :
“Bác sĩ Dư, chuyện gì ?”
“Không, .” Dư Minh Lý dám thẳng, chỉ ôm chặt cái chăn, đến ngáp cũng cố nhịn.
TBC
“Anh cần sợ chúng . Bất kể gì, cũng là vì cái căn cứ hơn.”
Dư Nghê nhẹ nhàng, mắt về căn cứ trống trải, nghèo nàn.
“ từng ở một căn cứ nhỏ, nơi đó từng chẳng lấy một tia hy vọng. Là Tiểu Noãn và Chỉ cho chúng hy vọng. Chính họ dạy nhiều điều, giúp mở mang tầm mắt. Họ là , sẽ dễ dàng hại ai, trừ khi đó đáng sống.”
Dư Minh Lý chăm chú lắng , sợ bỏ sót chi tiết nào ảnh hưởng đến tính mạng .
giọng cô dịu dàng như , liếc cô vài .
Một cô gái trắng trẻo, xinh xắn, tuổi còn nhỏ.
Nếu kết hôn và con sớm, thì lẽ con gái giờ cũng lớn cỡ .
Trái tim căng thẳng dần mềm xuống, khẽ :
“Nói … thật sự cần sợ nữa .”
“Ừ, yên tâm. Anh là , sẽ thương tổn.” Dư Nghê khẽ , :
“Cũng mong mãi mãi là .”
“ cũng chẳng … chỉ là, sống thôi.”
Dư Minh Lý than thở một câu, chợt thấy phía — Hứa Chỉ đang nắm tay Phó Noãn Ý, đó, nghiêng đầu dịu dàng chuyện với cô.
Phải công nhận, trong tất cả , đôi mắt của Hứa Chỉ và Phó Noãn Ý là nhất, như .
Chỉ là Hứa Chỉ thì nội liễm, ánh mắt đến mức tưởng như đang trò chuyện.
Còn Phó Noãn Ý thì cảm xúc đều hiện rõ trong đôi mắt — vui vẻ, hứng thú, thỏa mãn.
Hầu như chẳng chút buồn đau nào.
Vừa trong phòng, chuyện nhà họ Phó gì, cũng thấy.
Suy nghĩ chợt trôi xa…
Một lớn lên trong gia đình trọng nam khinh nữ, thế mà vẫn thể rạng rỡ như .
là cô gái trong sáng.
Một trai thể yêu một cô gái như thế, thì cũng chẳng thể nào là kẻ .
Dư Minh Lý thu tầm mắt, về con đường dẫn đến kho máu, bỗng thấy con đường vốn gồ ghề, nay sáng bừng lên.
Anh mỉm , khẽ gật đầu:
“Làm thì cuối cùng cũng sẽ báo đáp, đúng ?”
“Ừ. Chỉ cần ý hại , nhất định sẽ báo đáp. Bác sĩ Dư, là . hy vọng sống vui vẻ, chứ chỉ là sống sót.”
Dư Minh Lý phá lên , thong thả mở chăn , gấp gọn gàng, đặt lên cánh tay:
“Không vui vẻ còn , nhưng mấy đứa trẻ các cô, lòng cũng trẻ .”
Có lẽ, đến lúc đổi một cách sống khác?
Dư Nghê nhận như đổi, ánh mắt theo hướng của phía :
“Chỉ cần , cũng thể sống trẻ trung, sôi nổi. Lựa chọn liên quan gì đến tuổi tác cả.”