Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 194: Ai vậy? Tim đang đập thình thịch
Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:01:53
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Viễn và Du Nghê giống như hai vị thần giữ cửa, ngoan ngoãn hai bên trái .
Chỉ là so với những vị thần cửa oai vệ cánh cổng, thì cả hai vẻ ỉu xìu.
Du Nghê ở riêng cùng Hứa Viễn.
Không vì oán hận bất mãn gì, mà bởi vì cô rõ bản chút tình cảm với , trong khi chẳng hề chút ý gì.
Dù là để tránh hiềm nghi, để cố gắng giữ tâm trạng bình thản, cô đều lựa chọn tránh xa một chút.
Cứ thế cho đến khi buông xuống .
Con vốn kỳ lạ như .
Trước chỉ là chút tâm tư thoáng qua, càng khuyên dứt bỏ, thì trong lòng càng nặng nề thêm.
Mà Hứa Viễn, cái chẳng tim chẳng phổi , hề nhận sự né tránh của Du Nghê.
Dù nhận , chắc cũng chỉ nghĩ ngợi vài giây quên luôn.
Lúc , đang dựa khung cửa, lén mấy gương mặt cúi đầu của Du Nghê, nghĩ đến chuyện cô chút do dự mà tình nguyện ở trông cùng … Hứa Viễn hận thể hề hề tiếng.
Chỉ tiếc là theo bọn họ xem náo nhiệt, khiến thấy mất hứng, bèn bĩu môi.
---
Giản Lương Tuấn việc ở ngay bên cạnh phòng họp, chẳng mấy chốc mang danh sách đến, đưa cho Hứa Chỉ.
“Ngày hôm nay—”
Chưa kịp xong, Hứa Chỉ nhận lấy danh sách, liếc qua một lượt, tùy ý đáp:
“Hôm nay sẽ dùng danh nghĩa của để gửi đồ. Ngày mai chúng sẽ mang vật liệu xây dựng về, hết dựng căn cứ .”
Nghĩ đến cái nơi tạm bợ trống trải , cứ như sân tập thể d.ụ.c trong trại giam, Hứa Chỉ nhịn lắc đầu, ngẩng mắt Giản Lương Tuấn:
“ gì, đều sẽ tính danh nghĩa của .”
Anh thẳng, chỉ nghiêng đầu, nhướng mày hiệu: ‘Anh hiểu chứ?’
Dù Hứa Chỉ trải qua bao nhiêu sóng gió, khí chất công t.ử quý tộc nuôi dưỡng cẩn thận vẫn toát rõ ràng.
Áp lực từ khiến Giản Lương Tuấn đối diện cảm thấy bản chẳng khác nào một thư ký cấp .
Sau khi gật đầu, dứt khoát suy nghĩ của :
“ hiểu , nếu hỏi, sẽ đó là quyết định của .”
“Anh dường như chẳng lo lắng chút nào, nếu điều gì đó cho căn cứ thì ?”
Hứa Chỉ cúi mắt danh sách, giọng điệu thản nhiên, nhưng khóe mắt quan sát sắc mặt của Giản Lương Tuấn.
“Đã chọn tin tưởng, thì sẽ tin tưởng đến cùng.”
Anh do dự, khẽ khổ:
“Trong nhà còn cha , con còn nhỏ, áp lực lớn. Căn cứ thì… Nếu nhờ các , e là rơi tình cảnh khó xử . Không nhiều, giúp , tin , và cũng cần dựa .”
Hứa Chỉ hài lòng với câu trả lời , càng hài lòng với sự chân thành trong ánh mắt đối phương. Anh khẽ :
“Con mấy tuổi?”
Giản Lương Tuấn rõ ràng ngờ hỏi điều , hít sâu một , nặng nề thở :
“Giờ mới hai tháng tuổi.”
“Quả thật khó nuôi. Đồ dùng cho trẻ sơ sinh, sẽ giúp mang về. Sữa bột cũng cần chứ?”
Giọng điệu chẳng khác nào đang bàn chuyện thường ngày với bạn bè, khiến Giản Lương Tuấn xúc động bước lên một bước, suýt nữa đưa tay bắt lấy tay Hứa Chỉ để bày tỏ lòng cảm kích.
giơ lên, suýt chạm cánh tay Phó Noãn Ý, khiến ngượng ngùng lùi một bước, khom thật sâu:
“ cũng khách sáo nữa, đa tạ . Nếu thể, mang nhiều một chút.”
Với Hứa Chỉ, việc mua chuộc một dễ như trở bàn tay.
Kho dự trữ trong gian của , cái gì chẳng .
“Không thành vấn đề. Hôm nay sẽ chỉnh danh sách, mai ngoài căn cứ lấy đồ.”
Nói đến đây, khẽ xoa mu bàn tay Phó Noãn Ý.
Ừ, nhân tiện còn thể hẹn hò một buổi.
“Đến lúc đó, những khác sẽ ở , cần lo căn cứ bất an.”
Thực trong lòng Giản Lương Tuấn vẫn lo, bởi ngoài những công khai cùng Lão Tống, lẽ còn những kẻ ẩn trong bóng tối mà nắm rõ.
chỉ cần Lê Khí ở , cái qua thấy mạnh mẽ nhất trấn giữ ở đây, thì cũng chẳng lo gì nữa.
Nếu sự thật rằng Lê Khí vốn là một thây ma, lẽ lúc quỳ gối, ôm lấy chân Hứa Chỉ mà lóc: ‘Xin ngài mang cô , cảm ơn ngài!’
Đáng tiếc, vẫn đến lúc.
Giản Lương Tuấn xúc động, cúi đầu thật sâu thêm một nữa:
“Cảm ơn chu như .”
“Anh cứ những gì thường .” Hứa Chỉ dắt tay Phó Noãn Ý , liếc mắt về phía Hứa Viễn và Du Nghê đang gác ở cửa.
Hai kẻ rõ ràng là chán đến phát ngán, còn ngay ngắn. trong khoảnh khắc đó, cả hai lập tức thẳng, cùng lúc nở nụ lấy lòng.
Ánh mắt Hứa Chỉ quét qua bọn họ, cuối cùng dừng Hứa Viễn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-194-ai-vay-tim-dang-dap-thinh-thich.html.]
Anh hạ giọng:
“Cổn Cổn, đợi bác sĩ Vu lấy m.á.u xong, em kiểm tra lượng ống, mang nhập kho máu, tiện thể đưa bác sĩ về nghỉ.
Chị Lê cũng cần canh trong đó nữa. Đến giờ ăn, em mang sáu phần cơm , gia cố thêm cửa sổ, khóa chặt cửa lớn.”
Hứa Viễn ngẫm ngợi một lát, thấy bên trong, thì đểu, nhướng mày:
“Rõ . m.á.u của họ chẳng vẫn còn hữu dụng ?”
“Trong căn cứ còn ít nhân lực dự phòng, sợ gì chứ?”
Hứa Chỉ liếc về phía trong, nhếch môi lạnh:
“Cứ để bọn họ ch.ó c.ắ.n chó, lười bẩn tay.”
Cho dù trong đội của Lão Tống kẻ mang dị năng hệ Kim, thì Hứa Viễn – kẻ mạnh hơn hẳn cùng hệ – cũng chẳng gì .
Anh gì lo.
Hứa Viễn hề hề, ngoan ngoãn chỗ.
Hứa Chỉ để phần ăn cho Hứa Viễn và Du Nghê, cũng để chút đồ ăn cho đám bên trong.
Sau đó dắt Phó Noãn Ý xuống tầng , giọng bỗng dịu hẳn:
“Tiểu Noãn, ngày mai gì? Chúng thể hẹn hò đấy!”
“Hả? Không còn lấy vật tư ?”
“Lấy đồ cũng chẳng cản trở hẹn hò. Em , chơi gì?”
“Ừm… nghĩ , để em nghĩ xem.”
Hứa Viễn thấy từ “hẹn hò” vang vọng từ phía cầu thang, theo phản xạ liếc sang Du Nghê bên cạnh.
Đáng tiếc, cô nàng đang chán nản nghịch móng tay cào khung cửa, chẳng buồn liếc .
“Bao nhiêu tuổi mà còn trẻ con thế?”
“Liên quan gì đến !” Du Nghê bĩu môi, thậm chí thèm sang .
Dù thật sự trẻ con, nhưng gương mặt … quả thật dễ .
Ít thì mới bớt để tâm.
“ thấy dạo cô kỳ lạ lắm đấy?”
“Có ? Không .”
“Rõ ràng là !”
“Đấy là do ảo giác thôi.”
TBC
Hai bắt đầu màn cãi vặt chẳng khác gì trẻ con.
Đến mức Lê Khí bên trong còn cau mày vì chướng tai.
Bác sĩ Vu Minh Lý bên trong mệt mỏi rã rời, bận rộn đến mức đầu nặng trĩu, suýt nữa ngã sụm xuống.
Mệt, đói, buồn ngủ, ôm lấy cái chăn nhỏ, chỉ cuộn một góc mà ngủ luôn.
Dù phòng họp giường, cũng chẳng ở chung chỗ với đám Lão Tống.
Ôm chăn, mắt díp , loạng choạng bước ngoài.
Ngay lập tức Hứa Viễn đỡ lấy:
“Bác sĩ Vu, cùng một chuyến. Đem m.á.u nhập kho xong, đưa về nghỉ.”
“Ơ, cần , … tự …” Vu Minh Lý sợ hoảng, rõ căn cứ sắp đổi chủ.
Đám mạnh khủng khiếp, mà chẳng hiểu rốt cuộc họ gì.
Cách xa bọn họ mới là an .
Bị Hứa Viễn kè sát như , suýt run lên bần bật.
“Để đưa bác sĩ nhập kho máu, tiễn về nghỉ. Anh lo việc khác .”
Du Nghê khẽ cúi với Vu Minh Lý, vươn tay hiệu mời.
Cứ như một thư ký đang thực hiện mệnh lệnh của tổng tài, lễ độ, nghiêm chỉnh, đầy khí chất.
Trông đắn, sức hút kỳ lạ.
Từ ngày quen Du Nghê, Hứa Viễn vẫn nghĩ cô là một “con thỏ nhát gan”, một bạn thú vị để trêu chọc.
Anh từng vì tò mò về phái nữ, thậm chí hương thơm cô hấp dẫn mà từng lén ngửi áo quần của cô.
Anh từng hiểu thế nào là rung động, cũng thích một là cảm giác gì.
Anh luôn cho rằng bản sẽ bao giờ thích một cô gái như Du Nghê – vẻ yếu đuối, chẳng hề mạnh mẽ chút nào.
lúc , mắt , Du Nghê dường như khác hẳn.
Có một nét gì đó… khiến khó diễn tả.
Đẹp.
Cực kỳ .
Đẹp đến mức tim như mất kiểm soát, đập dồn dập, như điều gì đó lạ thường đang xảy trong lồng ngực.