Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 193: À, đúng rồi, bọn tôi…
Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:01:52
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giản Lương Tuấn thêm vài câu, nhưng kìm xuống, điều chỉnh tâm trạng, khàn giọng mở miệng:
“…”
Anh khẽ ho vài tiếng, cố gắng tỏ bình tĩnh, để thể trao đổi công bằng.
từ đầu đến cuối.
Sự chênh lệch thực lực định sẵn, giữa bọn họ thể nào chuyện công bằng.
Chưa kịp xong.
Hứa Chỉ chậm rãi nhấn mạnh :
“Điều cần chỉ là trong thời gian ngắn, mỗi trong căn cứ, mỗi ngày rút một ống máu, đưa cho .”
Yết hầu Giản Lương Tuấn trượt lên xuống, ánh mắt đ.á.n.h giá chần chừ:
“Vì …”
Chưa kịp hỏi hết.
Hứa Chỉ nở nụ rực rỡ hơn:
TBC
“Không hỏi thì nhiều hơn, còn nếu hỏi, chúng ngay lập tức.”
Lê Khí ghế sofa, mắt chằm chằm đám đất.
Nghe tới đây, cô thản nhiên nhắc nhở:
“Tò mò thể g.i.ế.c c.h.ế.t mèo đấy.”
Giản Lương Tuấn lập tức ngậm miệng, thẳng mắt Hứa Chỉ:
“Thật sự thể mang về tất cả ?”
Hứa Chỉ giơ bàn tay trống lên, trong tay bỗng xuất hiện một con d.a.o găm, xoay nhẹ cổ tay, con d.a.o biến mất:
“Cậu nghĩ ?”
Phải, song hệ cường giả.
Có gian hệ, thiết gì mà lấy ?
Đừng là rung động, Giản Lương Tuấn hận thể để Hứa Chỉ hành động ngay lập tức.
Anh gật đầu do dự:
“Được. Chỉ cần một ống m.á.u thôi đúng ? Không cần mạng của họ.”
“Trừ mạng của mấy , còn giao cho quyết định.”
Giản Lương Tuấn nhướng mày, khó hiểu:
“Ý là?”
“Lát nữa đưa danh sách căn cứ, sẽ dẫn bạn gái một vòng, đó trả cho một danh sách mới. Về , mỗi lấy máu, chỉ cần theo danh sách đó, đưa m.á.u của những trong đó cho .”
Sắc mặt Giản Lương Tuấn toát lên biểu cảm hỏi nhưng cố nhịn, thật sự khó nhịn, hỏi.
Hứa Chỉ tiếp tục thả thêm mồi.
Hờ hững bổ sung:
“ , chúng còn thể mang về thêm chút tinh hạch, thể cung cấp cho . Dù căn cứ trưởng kẻ mạnh nhất, quản lý cũng dễ dàng.”
Một câu khiến lòng Giản Lương Tuấn nghiêng hẳn, hận thể coi Hứa Chỉ như Bồ Tát mà thờ.
Bọn họ xuất hiện, khó khăn của đều giải quyết.
Hà cớ gì còn bận tâm đến mục đích thật sự của Hứa Chỉ?
Màn sương trong đầu lập tức tan biến, ý thức tỉnh táo:
“Ý là để bạn gái phân biệt , đó đưa cho một danh sách. Tốt ?”
Nụ của Hứa Chỉ thêm vài phần chân thành, thích việc với thông minh.
“ chỉ cần m.á.u của .”
Ánh mắt Giản Lương Tuấn mở lớn hơn, càng tỉnh táo:
“Cho nên , mạng của những khác, do quyết.”
“Điều kiện đưa đủ phong phú, những gì thể cho cũng nhiều. Anh còn giúp quản lý căn cứ ?”
Giản Lương Tuấn vội vàng lắc đầu.
Nói cho cùng, giao dịch đối với mà , gần như là nửa mua nửa tặng.
Dùng thứ chẳng đáng giá để đổi lấy tương lai của cả căn cứ.
Dùng m.á.u của xây dựng tương lai, quá đáng ?
Không hề.
Giản Lương Tuấn rốt cuộc cũng là đàn ông, cũng dã tâm.
Anh lập tức nghĩ thông suốt, cũng hỏi nữa:
“Được, lấy danh sách cho . Hôm qua ba đội ngoài, đến giờ chỉ đội của Lão Tống về.”
“ mặc kệ sống c.h.ế.t của những khác.”
“Không, ý là, thể đủ, đợi họ về, sẽ cho họ đến tìm các để phân biệt.”
“Được. càng sớm càng . Hôm nay đưa danh sách, đưa danh sách, ngày mai chúng xuất phát.”
Giản Lương Tuấn gật đầu liên tục:
“Không thành vấn đề, cũng càng nhanh càng .”
Hứa Chỉ vươn tay , mỉm thiện:
“Hợp tác vui vẻ?”
“Hợp tác vui vẻ!” Giản Lương Tuấn nắm c.h.ặ.t t.a.y , thậm chí chẳng thèm lo lắng, tin tưởng.
Hứa Chỉ mỉm buông tay, đầu về phía Vu Minh Lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-193-a-dung-roi-bon-toi.html.]
Anh bận đến mức mồ hôi nhễ nhại, một rổ ống m.á.u sắp đầy, nhưng vẫn dám mở miệng, sợ phiền cuộc chuyện.
Đám đất tràn ngập oán hận, ánh mắt theo dõi bọn họ chằm chằm.
Không ai dám mở miệng, chỉ vài kẻ miệng sùi bọt trắng.
Chắc định c.h.ử.i mấy câu, nhưng kịp mở miệng Lê Khí bịt , ngoan ngoãn im lặng.
Lê Khí bóp khối sương trắng trong tay, thong thả dậy:
“Xong ?”
“Hơi phiền chị Lê ở trông cho đến khi rút m.á.u xong. Lát nữa chúng ngân hàng m.á.u đổi máu.”
“Hả?” Giản Lương Tuấn còn định hỏi khi nào thì gỡ bức tường kim loại.
Ai ngờ thấy đổi máu, liền ngớ :
“Đổi… đổi m.á.u gì?”
Hứa Chỉ đầu:
“Căn cứ các ngân hàng m.á.u ? Trong đó tích trữ ít m.á.u chứ? Lấy m.á.u của đám đổi , coi như cho một lời giải thích.”
“Không cần đổi, ngân hàng m.á.u quản lý, chẳng ai để ý .”
Dù căn cứ cũng chẳng hệ Ánh Sáng trị liệu, chỉ hệ Ánh Sáng thanh lọc.
Người thương nặng kịp truyền m.á.u c.h.ế.t .
Ngân hàng m.á.u lưu trữ nhiều , chẳng qua chỉ để yên tâm.
Hứa Chỉ phất tay:
“ là công bằng, lấy bao nhiêu thì trả bấy nhiêu.”
Không chỉ thế, rút nhiều để dự phòng cũng chẳng thừa.
Lỡ sang căn cứ khác cần máu, m.á.u dự trữ mà Phó Noãn Ý cần, chẳng sẽ ích ?
Huống hồ, cả nhà Lão Phó từng đối xử với Phó Noãn Ý như thế.
Nếu cứ để bọn họ c.h.ế.t yên lặng , thật chẳng đáng.
Phải chịu đủ dày vò mới .
Còn dày vò thế nào, Hứa Chỉ nghĩ .
Dù vốn thích trò , cũng giỏi tra tấn.
Ban đầu còn định để Phó Noãn Ý tự tay, ai ngờ cô quên mất.
Cũng .
Anh sẽ cô xả giận một .
Giản Lương Tuấn hiện giờ cùng thuyền, chắc chắn sẽ ngăn cản.
Như cũng , ít ngân hàng m.á.u vẫn còn đủ dự trữ.
“Vậy lấy danh sách nhé?” Giản Lương Tuấn chỉ bức tường kim loại.
Xem đủ trò , Hứa Viễn phản ứng nhanh, thấy Hứa Chỉ gật đầu thì lập tức bước tới, đặt tay lên tường, mở một cánh cửa nhỏ.
Giản Lương Tuấn rời .
Hứa Chỉ đến mặt Lão Tống, xổm khuôn mặt nhếch nhác của ông :
“Nếu vì nhà họ Phó, ông vẫn là Phó căn cứ trưởng đấy, thật đáng tiếc.”
Nói xong liền dậy, nắm tay Phó Noãn Ý, thẳng ngoài.
Hứa Viễn và Du Nghê , tự giác theo.
Vu Minh Lý thấy họ cửa, vội vàng gọi to:
“Đừng… đừng mà! Ống m.á.u đủ, hơn nữa…”
Giọng nhỏ dần:
“Cả đêm ngủ, thể đổi khác …”
Hứa Chỉ ló đầu , liếc mấy kẻ còn rút máu, đặt mấy rổ ống m.á.u xuống:
“Không giường ? Mệt thì ngủ , chị Lê ở đây, đảm bảo ai dám ồn.”
“Họ còn ăn uống, bài tiết nữa!” Lê Khí nhắc.
là thây ma, trông cũng chẳng cần ăn uống, vệ sinh, chẳng cả.
bọn thì cần ăn, cần thải, chắc hun c.h.ế.t mất!
Vu Minh Lý khựng , đẩy gọng kính, nghi hoặc cô.
Ý gì? Họ ăn uống, bài tiết…
Chẳng lẽ cô thì ?
Thành tiên ?
Anh dám hỏi.
Hứa Chỉ khẽ:
“ sẽ để chút đồ ăn ở ngoài cửa. Bác sĩ rút m.á.u xong, phiền chị Lê và Cổn Cổn ở ngoài trông nhé.”
“Em?” Hứa Viễn chỉ .
Anh còn xem náo nhiệt khi phân biệt cơ.
Bị Hứa Chỉ liếc một cái, lập tức cụp tay, ngoan ngoãn gật đầu, tủi dịch gần Du Nghê thêm mấy bước:
“Được , bọn em sẽ ngoan ngoãn ở .”
Du Nghê mở to mắt, Hứa Chỉ nắm tay Phó Noãn Ý, đó cũng gật đầu ngắc ngứ:
“À, đúng , bọn em…”