Vu Minh Lý suýt nữa quỳ sụp tại chỗ.
Lấy m.á.u đến mức chỉ còn một thoi thóp, rốt cuộc là lấy kiểu gì đây?
Bọn họ… rốt cuộc định cái gì ?!
Anh dám hỏi, chỉ liếc đám đang lăn đất, kẻ ngất, kẻ nhúc nhích, cả căn phòng hỗn loạn.
Vu Minh Lý đẩy gọng kính, lén lút ngó Hứa Chỉ vài , run run bước tới chỗ Lão Phó, nâng lên cổ tay còn nguyên vẹn.
Dù khống chế dị năng, Lão Phó vẫn là đàn ông, ít nhiều còn sức phản kháng.
Tay gãy thì gãy, nhưng vẫn mất khả năng hành động.
Ngay khoảnh khắc Vu Minh Lý giữ chặt, liền trở định phản công.
Hứa Chỉ lạnh lùng liếc qua, gọi khẽ:
“Cổn Cổn.”
Hứa Viễn lập tức đá thẳng phụ nữ đang quấy nhiễu sang phía thằng bé, cả hai cùng đập xuống một chỗ, ngất lịm.
Cậu bước nhanh tới, kim loại vút , quấn chặt lấy cổ Lão Phó.
Hắn lập tức cứng đờ như điểm huyệt, dám nhúc nhích.
Sợi kim loại căng đến mức cắt rớm máu, cũng chẳng dám đưa tay gỡ.
Vu Minh Lý hoảng sợ tới mức quên cả dị năng, suýt nữa lăn mà chạy.
Chỉ đến khi thấy Lão Phó bất động, mới run lẩy bẩy, lấy dụng cụ bắt đầu rút máu.
…
Hứa Chỉ đến bên Phó Noãn Ý, khẽ nắm tay cô, áp lên môi thổi một ấm.
Anh truyền cho cô tất cả sự ấm áp .
Giọng thấp, nhẹ như gió thoảng:
“Em hận ?”
“Hả?” Phó Noãn Ý ngây , bàn tay bên môi , cảm nhận dòng ấm nóng truyền sang, trong mắt ánh lên nụ .
Hứa Chỉ siết hai tay, bao bọc lấy bàn tay nhỏ bé của cô, ánh mắt đầy xót xa:
“Em hận bọn họ ?”
“Không nhớ rõ lắm.” Phó Noãn Ý thật sự thấy những ký ức đó thuộc về .
Trong lòng cô một sự tách biệt rõ ràng — như thể tiếng vang lên: ‘Đó là .’
Giờ phút , trong tâm trí, cô còn vui vẻ khẳng định:
【Em chỉ một trai thôi. Anh trai trai cực kỳ, xí như ! Hứ.】
Hứa Chỉ bật , nâng tay cô lên, in xuống đó một nụ hôn thật sâu:
“Được.”
Anh sẽ cùng em tìm trong ký ức mơ hồ . Dù cho đó lẽ chỉ là ảo ảnh em tạo giữa tuyệt vọng.
Phó Noãn Ý nghiêng đầu, đôi mắt cong cong rạng rỡ, như mặt nước trong veo hứng lấy trăng , sáng lấp lánh khiến khác chẳng nỡ rời mắt.
Hứa Chỉ chỉ cúi xuống hôn lên má cô, ôm cô thật chặt lòng.
nhớ còn chuyện cần bàn.
…
Giản Lương Tuấn lùi cửa, thử nghiên cứu xem bức tường kim loại cách phá .
Hứa Chỉ dắt Phó Noãn Ý tới mặt , mỉm hiền hòa.
Giản Lương Tuấn nuốt nước bọt, lưng tựa chặt tường, giả vờ bình tĩnh, giọng gượng gạo:
“Cậu… định…”
“ , sẽ cho một căn cứ sạch sẽ.”
Trong đôi mắt Hứa Chỉ, Giản Lương Tuấn thấy sự dữ tợn, cũng chẳng thấy âm u, độc ác.
Ngược , ánh yên tĩnh, lấp lánh, trong trẻo đến mức khiến khác tin tưởng.
Khuôn mặt tuấn tú tới mức gần như thật, như bước từ trong phim, tinh khiết chẳng vương chút bụi trần.
Không ai nỡ nghĩ thể điều .
Trước gương mặt hảo , Giản Lương Tuấn dần lấy bình tĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-192-chi-can-em-mo-mieng-anh-deu-lam-duoc.html.]
“Cậu rốt cuộc gì?”
Hứa Chỉ khẽ nâng tay Phó Noãn Ý, dịu dàng cô mới , ánh mắt đầy tự hào:
“Bạn gái thể ngửi ai , ai .”
Giản Lương Tuấn trố mắt, kỹ Phó Noãn Ý.
Cô khuôn mặt tinh xảo, luôn mang nụ dịu dàng, như thể ai cũng dễ dàng quen.
“Ngửi ” là dị năng gì chứ?
Anh bán tín bán nghi, nhưng dám lộ vẻ hoài nghi, vẫn hỏi tiếp:
“Cậu gì?”
“ , trả cho một căn cứ sạch sẽ.”
TBC
“Cậu thế nào?”
Hứa Chỉ mỉm rực rỡ:
“Quy tắc của căn cứ các . Mỗi đều lấy máu. chỉ cần hàng ngày cung cấp một ống m.á.u của từng .”
Giản Lương Tuấn tròn mắt, tin nổi:
“Ý gì chứ?”
“ chỉ cần một ống m.á.u từ mỗi . Hơn nữa cũng lâu dài. Chúng chỉ ở đây một thời gian, cho tới khi bọn họ c.h.ế.t.”
Hứa Chỉ khẽ nghiêng đầu về phía đám đang đất.
Não Giản Lương Tuấn càng rối tung.
Anh kẻ thông minh xuất chúng, chỉ thuộc dạng bình thường, tính tình hiền hòa, sự đồng cảm, nhờ thế mới quân đội chọn căn cứ trưởng khi quân rút .
Nói trắng , thích hợp giữ căn cứ định, chứ thể xây dựng từ đầu.
Lão Tống thăng tiến thần tốc lên dị năng cấp ba, cấu kết với Lão Phó cùng một nhóm tay chân, dần chiếm quyền.
Anh từng bỏ , nhưng ngày tận thế đúng lúc vợ lâm bồn. Vợ mất, con trai chào đời, cha c.h.ế.t, chỉ còn bố vợ chăm cháu.
Anh quá nhiều ràng buộc, thể chỉ nghĩ cho riêng .
Dù , Giản Lương Tuấn vẫn là dị năng hệ Thủy hiền lành, tay nhuốm máu.
Nhóm Hứa Chỉ quá bạo lực, khiến càng bất an.
Máu? Để gì?
Anh đoán , chỉ càng lo nghĩ theo hướng .
…
Hứa Chỉ chẳng tỏ vẻ khó chịu sự chần chừ . Ngược , tiếp tục đưa lợi ích.
“Khả năng của bọn thể đáp ứng bất cứ nhu cầu xây dựng nào của căn cứ. thấy chỗ trống trải, thiếu dị năng giả, vật liệu xây dựng. Chỉ dựa ít vật tư thế , căn cứ sẽ vấn đề lớn thôi. Thiếu nguyên liệu, thiếu thiết y tế, thiếu máy phát điện… những thứ các kiếm ?”
Không.
Giản Lương Tuấn rõ.
Anh là trụ cột tinh thần duy nhất còn sót , tính tình ôn hòa, công nhận.
Còn Lão Tống tuy chỉ xuất đội tuần tra, nhưng nhờ dị năng mạnh, thêm một nhóm tay chân, tự phong thành phó căn cứ trưởng.
Thực lực của quá vượt trội, Giản Lương Tuấn chỉ thể nhẫn nhịn.
Lão Tống chỉ chiếc ghế căn cứ trưởng, lo lâu dài.
Còn thì căn cứ phát triển, nhưng cứ như nhốt chặt, chẳng cách nào xoay xở.
Lời Hứa Chỉ chạm đúng nỗi khao khát trong lòng .
Vật liệu xây dựng, thiết y tế, máy phát điện, thậm chí cả nhu yếu phẩm — quá cần chúng!
Có chúng, mới thể định căn cứ, giữ vững lòng .
Giản Lương Tuấn ngoài mặt giữ bình tĩnh, nhưng ánh mắt ngày càng sáng lên.
Hứa Chỉ thuyết phục thành công.
Anh cần giải thích m.á.u dùng để gì, chỉ cần đưa đủ lợi ích là .
“Không chỉ những thứ đó. Bất kỳ vật tư nào trong thành phố thể tìm , lập danh sách , chúng đều lo liệu .”
Hơi thở của Giản Lương Tuấn như ngừng , mắt mở to, dần híp .