Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 191: Nhớ ra chi bằng quên đi

Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:01:50
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đừng động con trai !” Người phụ nữ run rẩy cả nửa ngày, liên tục lùi , cố dùng che chắn cho thằng bé.

Hứa Chỉ xổm, bình tĩnh cảnh tượng mắt.

Hình ảnh chồng khít lên ký ức ngày xưa.

【Chỉ cần đừng động Tiểu Viễn của , cầu cho Hứa Chỉ c.h.ế.t cũng !】

【Chỉ cần Tiểu Viễn bình an, Hứa Chỉ chịu uất ức thế nào cũng chẳng !】

Trước mắt Hứa Chỉ đỏ ngầu một mảng, nụ môi càng lúc càng rực rỡ.

Anh chạm phụ nữ , khẽ nghiêng đầu:

“Cổn Cổn, kéo bà xa.”

Giọng lạnh băng, như băng ngàn năm, khiến khác kịp tới gần rùng .

Hứa Viễn khựng một chút, cảm giác trai gì đó , nhưng hỏi, ngoan ngoãn đáp:

“Vâng.”

Cậu chạy đến, vung tay. Mấy thanh kim loại quấn chặt lấy cổ tay phụ nữ, hất bà sang một bên.

Tiếng thét chói tai vang lên, đứa bé ôm cánh tay co ro lộ , run lẩy bẩy.

Lão Phó thấy Hứa Chỉ định động con trai , lao xông lên.

Hứa Chỉ chẳng thèm liếc, khủy tay huých ngang, mạnh mẽ va trúng.

Máu mũi Lão Phó tuôn , ngã lăn xuống đất.

Hứa Chỉ nhíu mày, hất cánh tay như phủi bụi, đưa d.a.o găm mặt thằng bé:

“Không câm điếc chứ?”

Thằng bé mười ba, mười bốn tuổi, giọng non nớt mà lời khiến lạnh sống lưng:

“Nếu thích cái đồ chổi đó, thì cứ mà chơi với nó! Chúng … chúng cản !”

Ánh mắt Hứa Chỉ càng tối , d.a.o găm dí thẳng giữa trán :

“Cha mày vì mày gì?”

Mũi d.a.o kề sát, thằng bé co rúm, run lẩy bẩy nép dần tường, ánh mắt láo liên quanh.

Cha từng che mưa chắn gió cho nó, giờ đều ngã xuống.

Nó nuốt nước bọt, giọng run rẩy:

“Thì còn gì? Cái đồ chổi đó chẳng chỉ để đ.á.n.h chửi, để vắt tiền thôi .”

Trái tim Hứa Chỉ quặn lên từng cơn, còn đau hơn lúc thấy những lời tối tăm từ chính cha ngày .

Như thể ai lấy kim châm tim , đ.â.m tới lui, vết thương, nhưng nỗi đau chi chít.

Đau tới tận xương tủy.

Anh khuôn mặt thằng bé chỉ một phần giống Phó Noãn Ý, bật lạnh, thu d.a.o , chậm rãi lên.

Thằng bé đảo mắt liên hồi, ngầm thở phào nhẹ nhõm.

Chưa kịp thở xong, bụng ăn trọn một cú đá như trời giáng.

“Aaa—” Nó ôm bụng lăn lộn, nước mắt lưng tròng.

TBC

Hứa Chỉ giẫm thẳng lên cổ chân nó:

“Hay mày thích đ.á.n.h kiểu hơn?”

Giản Lương Tuấn bên, môi run rẩy định gì nhưng khép chặt miệng.

Vu Minh Lý thì chui hẳn chăn, trùm kín đầu, dám cũng chẳng dám .

Tiếng kêu la của thằng bé khản đặc, cao vút như xé rách.

“Không mất lưỡi thì im mồm .”

Lời lạnh lẽo như băng của Hứa Chỉ khiến thằng bé đỏ mắt, lệ trào , căm hận :

“Tao sẽ g.i.ế.c mày! G.i.ế.c mày!”

Lão Phó ôm mũi, đầu óc choáng váng, giờ mới gượng dậy. Thấy con trai hành hạ, lao lên, định dùng sức mạnh dị năng khống chế Hứa Chỉ.

Hứa Chỉ chẳng thèm đầu, chỉ tiếng động, liền chuẩn xác chụp lấy cổ tay , truyền một luồng dị năng hắc ám.

Lão Phó tròn mắt hoảng hốt, nhũn , mất hết sức.

Rắc một tiếng, cổ tay bẻ quặt ngoài, hét thảm, vặn vẹo để giảm đau.

Giản Lương Tuấn trợn to mắt — tận mắt thấy thứ năng lực đen như sương mù .

Một dị năng khác!

Một dị năng giả hệ kép!

Lão Phó bẻ gãy tay , ngã nhào xuống đất.

Ánh mắt độc địa của thằng bé dần dại .

Hứa Chỉ bước lên một bước, nó hoảng hốt trườn đất, cố lết xa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-191-nho-ra-chi-bang-quen-di.html.]

“Không mày g.i.ế.c tao ? Nào, dậy .”

Một cú dẫm mạnh xuống ngón chân, m.á.u thấm từ mũi giày.

Thằng bé ôm bụng, run bần bật.

Người phụ nữ vùng dậy, mặc kệ cổ tay xích, bò tới chắn con:

“Thả con ! Đồ cầm thú!”

là một bức tranh gia đình đoàn tụ tuyệt .”

Hứa Chỉ bật lạnh, tung một cú đá thẳng cằm bà .

“Á!”

c.ắ.n trúng lưỡi, m.á.u tràn mép, phát âm mơ hồ thành tiếng.

Hứa Chỉ rút chân về, phủi giày tỏ vẻ ghê tởm, đầu liếc Phó Noãn Ý.

Cô nghiêng đầu, nét mặt dửng dưng, chẳng buồn chẳng vui, như đang xem trò hề liên quan.

Hứa Chỉ khẽ thở — bỗng thấy việc cô nhớ gì hóa là một điều may mắn.

Bị chính cha ruột ghét bỏ, chối bỏ… một trải qua đủ .

Dù Phó Noãn Ý chẳng nhớ nổi quá khứ của hai , cũng chẳng .

Thôi thì cứ để cô quên hết những điều tồi tệ .

tương lai vẫn còn đó, còn vô kỷ niệm hạnh phúc đang chờ.

Hứa Chỉ cô, ánh mắt dịu , trong đáy mắt ánh lên những mảnh sáng nhỏ, dịu dàng vô hạn.

Phó Noãn Ý bắt gặp ánh mắt , bỗng nở nụ rực rỡ với .

Càng thấy cô tươi, Hứa Chỉ càng đau lòng.

.

Chỉ cần , từ nay về , Tiểu Noãn của chỉ ngọt ngào, còn chút đau đớn nào nữa.

Anh cũng nở nụ vỗ về với cô, nhưng ngay đó khi đầu, ánh mắt lạnh như băng, tung thêm một cú đá dữ dội.

Ầm!

Thằng bé đập thẳng tường, ngất lịm.

“Bác sĩ Vu.”

Hứa Chỉ thẳng, sang đôi chân lộ cái chăn run bần bật.

Vu Minh Lý vội bỏ chăn xuống, lộ cặp kính trắng mờ nước:

“Hả? Gọi… gọi ?”

“Lại đây, lấy máu.”

Anh đặt xuống đất một bộ dụng cụ lấy m.á.u và cả một thùng ống nghiệm.

Vu Minh Lý quýnh quáng tháo kính, lấy chăn lau mờ đeo , lắp bắp:

“Ai… ai lấy máu?”

Hứa Chỉ nâng d.a.o găm, chỉ Lão Phó cùng vợ con và đám la liệt sàn:

“Tất cả bọn đất, đều lấy.”

Đánh thì Giản Lương Tuấn còn hiểu .

Lão Phó nhà vốn ăn bám, lừa lọc kiếm sống, kết với Lão Tống chia chác lợi ích. Chuyện đều , cũng từng tức nhưng bất lực.

Nghe đoạn đối thoại nãy, càng thấy rõ cô gái nhỏ đây sống khổ sở thế nào.

Đánh, còn thấy hợp lý.

lấy máu… rốt cuộc để gì?

Năng lực khủng khiếp và sự tàn nhẫn của nhóm Hứa Chỉ khiến dám hỏi.

Trong đầu chỉ loé lên một ý nghĩ: ‘Hay gặp một nhóm còn đáng sợ hơn cả Lão Tống?’

Căn cứ , thậm chí cả , sẽ về ?

“Cái gọi là căn cứ sạch sẽ… chẳng lẽ định g.i.ế.c sạch, chỉ để mỗi ?”

Chỉ vì chút lòng trắc ẩn và dũng khí

Vu Minh Lý ôm chăn vài bước, chăn trong tay, rụt về đặt xuống.

Cảnh m.á.u me la liệt mắt mất sạch cơn buồn ngủ, cơ thể run lẩy bẩy ngừng.

“L… lấy bao nhiêu?”

Hỏi xong hối hận tự vả — chẳng gợi ý cho họ ?

“Lấy nhiều . Giữ mạng thôi.”

Hứa Chỉ thản nhiên đáp, lùi sang một bên, cúi đầu ngó đôi giày dính m.á.u với vẻ chán ghét.

 

Loading...