Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 183: Nghi ngờ là người thân của cô ấy
Cập nhật lúc: 2025-12-21 23:00:51
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cầm tấm thẻ phận tay, tìm Lý Tinh Hải hỏi thủ tục, nhóm Hứa Chỉ dùng hai bao gạo đổi lấy một chỗ đậu xe trong khu nghỉ.
Căn cứ vốn là khu chợ nông sản mở rộng thêm.
Nói lớn thì cũng hẳn.
May mà trong quân đội ít dị năng giả.
Dị năng hệ thổ dựng thêm tường đất, mở rộng khu chứa sống sót ban đầu.
Lúc , binh lính bận rộn cứu , tìm đồ, liên tục đưa về.
Nhờ thế, khu tập trung cũ mới thành căn cứ bây giờ, chứa chừng mười ngàn .
lính cũng là , cũng gia đình.
Đóng quân ở đây, đa địa phương.
Cuối cùng họ chọn rút , giao căn cứ cho đám dị năng giả ở quản lý.
Lý Tinh Hải còn bận canh gác, chỉ kịp chỉ cho Hứa Chỉ một con đường vội cổng căn cứ.
Người trực ca đêm phụ trách chia phòng Phó Noãn Ý nhíu mày.
【Mẹ nó, hai nhỏ ngon thật, mà phang một cái chắc tao tới tỉnh giấc.】
Hứa Chỉ trọn.
Ánh mắt gã như xác c.h.ế.t, hỏi thêm gì, dứt khoát đổi chỗ đậu xe, quyết định ngủ một đêm trong xe, sáng mai tính tiếp.
Bên trong căn cứ chẳng mấy tòa nhà, còn sót vài dãy tường đất.
Bãi đậu xe thì rộng, nhưng sát tường thành, mấy an .
Dù tường đất cũng chẳng ngăn nổi thây ma dị năng leo trèo.
Thành tiện cho Phó Noãn Ý vốn nửa đêm lang thang.
Leo tường với cô dễ như chơi.
Trong căn cứ cũng tuần, nhưng tuần tra thưa thớt.
Cả căn cứ toát lên một sự tĩnh lặng quái dị.
Giống hệt một thành phố bỏ hoang.
Cũng may, dễ ngủ.
Lê Khí dắt Phó Noãn Ý né tuần tra, nhảy lên tường.
Lại dùng dây kéo Tiểu Lưu loạng choạng lên theo.
Một tay ôm một , nhảy xuống ngoài thành dạo.
Tiểu Lưu run lẩy bẩy trong lòng Lê Khí.
Cậu giải thích mấy chuyện kiểu “ , khoa hậu môn, quá độ…”
chẳng cơ hội.
Lê Khí dắt Phó Noãn Ý thẳng phía , chẳng buồn liếc lấy một cái.
Tiểu Lưu theo , tủi c.h.ế.t.
Còn uất ức hơn cái hôm Bạch Nguyệt Quang Lê Khí nện cho bẹp dí.
Còn tủi hơn lúc Hứa Chỉ bắt ép liên tục đổi “vợ”.
Đi cũng ủ rũ, về cũng ủ rũ.
Hứa Viễn tỉnh dậy, thấy Tiểu Lưu xó vẽ vòng tròn, vốn định châm chọc vụ “khoa hậu môn”, nhưng nhăn mày, nén lời xuống.
Không nhịn ngẩng đầu lên nóc xe.
Dư Nghê dĩ nhiên ngủ chung với Hứa Chỉ và Hứa Viễn.
Cô chọn ngủ giàn dây leo nóc.
Hóa thành nhánh cỏ cuộn cũng chẳng tốn sức.
Hứa Viễn nhiệt tình cho cô một cái phòng nghỉ nhỏ bằng kim loại nóc, biến xe thành kiểu hai tầng.
Dư Nghê chỉ khách sáo cảm ơn, tiễn mắt xuống.
Hoàn còn khí cợt nhả, bạn bè như .
Hứa Viễn thấy nghèn nghẹn, lăn qua lăn mãi, Hứa Chỉ đ.ấ.m cho một trận mới chịu ngủ.
Hứa Chỉ thì bực vì ngủ xe gian riêng.
Bạn gái lang thang với Lê Khí.
Càng tức, càng đ.ấ.m em trai vài phát mới thoải mái .
sáng , thấy Phó Noãn Ý ngoan ngoãn bàn, lọc từng viên tinh hạch, trong lòng lập tức phục hồi tinh thần.
Khác hẳn ban đêm, căn cứ buổi sáng bắt đầu sức sống.
Bãi xe gần cổng, chếch bên trái, chiếm một đất khá lớn.
Mỗi chỗ đậu đều vách ngăn.
TBC
So với bãi xe ngày xưa thì rộng hơn nhiều, cỡ bằng ba chỗ ghép .
Có thể coi như một cái phòng nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-183-nghi-ngo-la-nguoi-than-cua-co-ay.html.]
Chỉ là chẳng che mưa gió, cũng chẳng cách âm.
Tối qua chọn góc ngoài cùng, Hứa Chỉ liếc sơ qua.
Cả bãi chỉ hơn chục chiếc xe.
Cách cũng khá xa.
Có vài chỗ sửa thành kiểu gara, cửa, cửa sổ, cả mái.
Khác hẳn chỗ bọn họ, chỉ hai bức tường đất mỏng hai bên ngăn .
Hứa Viễn xổm cạnh Tiểu Lưu, an ủi:
“Anh Tiểu Lưu, , nữa . Dù cũng là thây ma , chắc cũng… thật.”
Câu an ủi , thà đừng còn hơn.
Tiểu Lưu tức đá bay .
nghĩ đây là em Hứa Chỉ, đành cố nén giọng khàn khàn:
“ thây ma, là tân nhân loại.”
“Ừ ừ, là tân nhân loại. mà tân nhân loại… chắc nha.”
Sáng sớm, Dư Nghê từ nóc nhảy xuống, câu đó liền liếc Hứa Viễn một cái, lướt thẳng qua:
“Trong đầu ngoài chuyện ‘ ’ thì còn cái gì khác ?”
Hứa Viễn cứng họng, cổ nghẹn , định phản bác.
Dư Nghê thoáng qua vẻ mặt đó, nhướng mày:
“Sao? sai ?”
Vẻ thản nhiên khiến Hứa Viễn đơ , chớp mắt ngây ngốc, cúi đầu, vẽ vòng tròn chung với Tiểu Lưu.
Lê Khí lúc ở đó, từ sáng sớm lang thang mất.
Hứa Chỉ cạnh Phó Noãn Ý, cầm khăn ướt sát trùng. Cô thanh lọc viên tinh hạch nào, lau sạch viên đó.
Dư Nghê đối diện, ban đầu còn nhan sắc đôi bên lóa mắt.
Sau đó hỏi:
“Anh Hứa Chỉ, sáng nay ăn gì thế?”
“Trên bếp còn sữa với bánh mì.”
“Không gạo ? thể nấu cháo.”
Hứa Viễn Dư Nghê nấu liền nhảy cẫng:
“Anh, ăn gì bánh mì sữa chứ, trong gian của còn gạo với rau mà?!”
“Chị Lê T.ử thám thính căn cứ , xem tình hình thế nào.” Hứa Chỉ nhàn nhạt đáp.
Dư Nghê gật đầu: “À, hiểu . Của nên để lộ, ở đây nấu cơm, mùi bay thì phiền to.”
Hứa Viễn xị mặt: “Vậy cháo cũng ăn …”
Dư Nghê lên, lấy phần ăn bếp, chần chừ liếc Hứa Viễn một cái, cuối cùng cầm phần đó, giường, lặng lẽ ăn.
Trước ở siêu thị thành phố Lan Minh, ngày ba bữa đều do Dư Nghê nấu.
Hứa Chỉ bao giờ ăn cơm cô .
Trong mắt , cơm phụ nữ khác nấu, lỡ Phó Noãn Ý nhớ , khi để ý.
Nên Hứa Chỉ chỉ lo chuẩn nguyên liệu cho hai , còn bản thì ăn tạm mì gói, cơm tiện lợi.
Dù Lê Khí và Tiểu Lưu, nước với lửa dùng cũng đủ.
Dư Nghê thường nấu hai phần, ăn chung với Hứa Viễn.
Thậm chí nấu thì cũng mang đồ ăn sang cho .
Vậy mà giờ cô một , lẳng lặng c.ắ.n bánh mì.
Hứa Viễn ngẩn , bàn tay giơ từ từ thu về, gãi đầu, hiểu nổi.
Muốn mở miệng hỏi, nhưng đầu óc xoắn xuýt: ‘Mình chọc gì cô ? Hay tại hôm đó ở siêu thị lỡ đ.á.n.h cô mạnh tay quá?’
Nếu hỏi thật, chắc chắn Dư Nghê sẽ nhạt: ‘ chẳng sợ đánh, nhỏ mọn .’
Đáng tiếc, Hứa Viễn mở miệng, chỉ xoắn xuýt theo suy nghĩ riêng.
Trong xe, Hứa Chỉ và Phó Noãn Ý , một thanh lọc tinh hạch, một lau sạch.
Hứa Viễn với Tiểu Lưu thì ủ rũ, chẳng gì.
Dư Nghê lịch sự, yên tĩnh ăn sáng, ngay cả uống sữa cũng phát tiếng.
Bầu khí trong xe tách hẳn hai.
Lê Khí bước , quanh một lượt, thoáng thấy đều kỳ kỳ.
Nghĩ bỏ qua, sang Phó Noãn Ý và Hứa Chỉ:
“ hình như thấy nhà của Tiểu Noãn.”
Trong giọng hề chút vui mừng nào.