Hứa Chỉ sợ Noãn Ý phát hiện bất thường, vội xoay lưng về phía cô.
Anh lấy khăn giấy trong gian , bịt chặt cái mũi đang tuôn “máo” ngừng.
Chỉ chốc lát, thấm đỏ mấy tờ liền.
Noãn Ý ngửi thấy trong xe thoang thoảng mùi sốt việt quất, nhưng Lê Khí với Du Nghê đang kẹp lấy cô nghiên cứu Be Be, cô bỏ lỡ mất cảnh bạn trai chật vật.
Tiểu Lưu với Hứa Viễn cũng chẳng chỗ nào còn căn cứ an .
Theo nguyên tắc: ‘ thể nào xây căn cứ ở trung tâm thành phố’, cả bọn men theo rìa thành mà tìm.
May mắn, hai sát thần trong giới thây ma cùng, nên chẳng con thây ma nào dám bén mảng.
Trước khi trời tối hẳn, họ thật sự tìm thấy một nơi.
Trong trí nhớ, ngoài căn cứ họ Hứa của Hứa Đức Hùng, Hứa Chỉ chỉ còn một chỗ do quân đội dựng tạm để cứu trợ.
bao lâu nay, rõ còn tồn tại .
Xe càng chạy gần, trời dần sập tối.
Trước mặt hiện bức tường cao nặng nề, giữa là cánh cổng sắt mở toang.
Trên đỉnh cổng, những thanh huỳnh quang đủ màu ghép thành chữ: ‘‘Căn cứ Nguyện Quân An.’’
Ánh sáng lờ mờ còn chiếu bên mấy chữ: ‘‘Chợ Nông sản Vĩnh Nam.’’
Tiểu Lưu phấn khích định bóp còi, may mà Hứa Viễn kịp chụp tay ngăn .
Ngoài cổng hàng rào chắn, kề đó là căn chòi đất, giống phòng nghỉ cho lính gác. Trong chòi vẫn sáng ánh đèn yếu ớt.
Nhờ hiệu ứng của Be Be, ba thây ma lo lộ.
Tiểu Lưu dừng xe hàng rào.
Ánh sáng trong chòi lập tức sáng hẳn, một luồng đèn pin quét , rọi thẳng xe mà lắc mấy cái, dừng đầu xe.
Từ trong bước một gã đàn ông cao gầy, tay cầm đèn pin loại mạnh, chiếu xuống đất mà .
Hứa Chỉ kịp chỉnh trang, còn áo khoác sạch sẽ, dáng chỉnh tề bước xuống .
Người tiến , nghiêng đầu quan sát, như xác nhận chỉ một chiếc xe.
Đến gần Hứa Chỉ, chiếu đèn xuống đất, giọng ôn hòa:
“Biển lạ quá, mấy từ tới?”
“Bọn từ thành phố Lan Minh. Cho hỏi ở đây thể ?”
“Lan Minh? Thành phố lớn như thế mà căn cứ ?” – giọng thoáng nghi hoặc nhưng vẫn nhã nhặn.
“Có chứ, nhưng gia đình bạn gái còn ở Vĩnh Nam. Chúng căn cứ tìm họ.”
“Ồ, dọc đường vất vả lắm nhỉ.”
Hắn bước lên một chút, nhân ánh đèn pin rõ mặt Hứa Chỉ, khẽ nhướng mày kinh ngạc mỉm :
“Lần đầu thì kiểm tra và lấy máu, còn cần nộp vật tư.
Nếu , thì tham gia đội tìm kiếm vật tư, coi như lao động đổi vật tư.
Có dị năng thì thể tham gia xây dựng căn cứ.”
TBC
Thấy Hứa Chỉ lắng nghiêm túc, gật đầu tán thưởng:
“À, đầu thì cả xe cũng kiểm tra.”
Hứa Chỉ đến “lấy máu”, lập tức nhớ tới Be Be – may mà nó kịp tiến hóa đúng lúc.
Dù thì… thây ma lấy gì m.á.u chứ.
“Anh ?” – Người ngạc nhiên, thở dài –
“Trước đây thây ma hóa trang giả để trộn, gây loạn lớn.
Từ đó, cứ đầu , hoặc ngoài về mà theo đoàn chính thức, đều lấy m.á.u kiểm tra.”
“Giờ tối, bọn thể chứ?”
“Được chứ. Đôi khi đội tìm kiếm còn về nửa đêm. Căn cứ nhân văn lắm, luôn giữ một ngọn đèn cho về.”
Không thấy tâm tư gì mờ ám, Hứa Chỉ cũng thấy đàn ông tính tình ôn hòa, dễ chuyện, ấn tượng đầu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-180-can-cu-nguyen-quan-an.html.]
“Xin hỏi, lấy máu… nhiều ? Chúng đường xa vất vả, ăn uống chẳng gì, nếu mất nhiều m.á.u thì e là…”
Người xua tay:
“Không nhiều . Lần đầu thì một ống, thì chỉ cần chích đầu ngón tay thôi.
Yên tâm, chúng sẽ mất m.á.u nhiều đến ngất .”
‘Một ống máu…’
Hứa Chỉ thầm nghĩ, trong gian còn tích trữ ít m.á.u thường, thể dùng.
“Vậy phiền mở hàng rào. Cho hỏi, chỗ lấy m.á.u và kiểm tra ở ?”
“Không xa, ngay cổng thôi. Đi theo là .”
Trước khi xoay lưng đẩy hàng rào, Hứa Chỉ nhanh tay lôi một bao t.h.u.ố.c từ gian, đưa cho .
Anh thoang thoảng ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá nhạt – chắc hiếm khi hút.
“Cho hỏi, nơi do quân đội lập ?”
Thấy bao thuốc, mắt sáng rực, đáp:
“Ban đầu đúng là quân đội cứu nhiều . dạo gần đây, họ rút về thủ đô . Giờ căn cứ do dị năng giả quản lý.”
Nói đến đây, ngập ngừng, vuốt bao t.h.u.ố.c trong tay, hạ giọng:
“Anh nhắc bạn gái… Nếu trong xe phụ nữ, nhớ trông chừng. Quân đội rút , căn cứ từng loạn một thời, giờ mới yên , mà vẫn hẳn an .”
Hứa Chỉ gật đầu:
“Cảm ơn nhắc.”
“Không gì, đều là sống sót, đùm bọc thôi.”
Hắn nhẹ nhàng đẩy hàng rào .
Hứa Chỉ động tác, đoán là dị năng hệ sức mạnh.
Anh lui vài bước, khẽ gật đầu:
“Chúng cho xe , thật phiền quá.”
“Không phiền. Có gì cần thì cứ tìm . tên Lý Tinh Hải. Bình thường gác cổng thì ở dãy ký túc xá bên căn cứ.”
Nói , giơ bao t.h.u.ố.c lên, lắc lắc, đầy ẩn ý:
“Hỏi gì cũng , ở đây lâu .”
“Đa tạ , Lý đại ca. là Hứa Chỉ.”
“Đừng gọi là đại ca, khách sáo .” – Lý Tinh Hải phất tay, hiệu cho xe .
…
Hứa Chỉ xe, hạ giọng kể chuyện “lấy máu” cho .
Lê Khí cau mày, Be Be:
“ nhớ còn mấy ống máu.”
“Ừ, định dùng. cần Be Be che chắn, nhất là giữ Noãn Ý thật gần.”
“Chúng thể dán m.á.u giả ngay tay.”
Hứa Chỉ bật ngón cái:
“Chuẩn, m.á.u giả tiện hơn.”
Anh còn dặn thêm, giọng thấp:
“Nếu gì bất thường, sẽ lập tức đưa Noãn Ý .
Quan trọng là họ lưu trữ m.á.u ở . Nếu kiểm tra nam nữ riêng, thì phiền chị Lê Khí chú ý giúp.”
Mắt Lê Khí sáng rực, giơ ngón cái khen.
Noãn Ý với Du Nghê từ đầu tới cuối bọn họ bàn bạc, cứ gật gù liên tục:
“Ồ, , hả, wow, ghê ghê.”