Tiểu Lưu sung sướng vuốt ve “vợ yêu” xanh mướt, lấp lánh của .
Trước khi lên xe, suýt nữa thì dán hẳn mặt capo mà hôn lấy hôn để.
Lê Khí và Hứa Chỉ đều nhướng mày, với vẻ chán ngán—cái bộ dạng mất mặt , thật chẳng gì.
Du Nghê xách theo một túi tinh hạch thanh lọc, nhanh nhẹn leo lên nóc xe, vòng ôm của dây leo, biến thành một đóa nhỏ, tiếp tục cắm đầu “cày cuốc”.
Hứa Viễn ngẩng đầu động tĩnh bên , còn đang ngập ngừng, Hứa Chỉ tóm cổ áo, kéo trong xe.
Tiểu Lưu vẫn nỡ rời khỏi capo, còn vuốt ve thì thầm:
“Mới mấy hôm gặp mà em càng xanh, càng sáng… xem gian của cũng khá ghê.”
Lê Khí mà chướng tai, bước đến bóp gáy , xách lên:
“Vài ngày? Nó mới ở trong gian mấy tiếng!”
“Em…”
“Câm.”
“… Vâng.”
Một hàng và mấy “con thây ma nhà ” cuối cùng cũng lên xe.
Kiểu bạn trai “bố trẻ” như Hứa Chỉ, lúc đang nhẹ nhàng cầm cổ tay Noãn Ý, truyền dị năng cho cô.
Anh chỉ hận thể ngày nào cũng đút, sớm sớm muộn muộn nuôi cô trắng trẻo, đầy đặn.
Còn Tiểu Lưu—thật chẳng cái “khu an ” ở .
Anh hí hửng lái xe khỏi phạm vi siêu thị mới nhớ , sang hỏi:
“Anh, cái… khu an ở chỗ nào thế?”
Vừa hỏi liếc Lê Khí, như thể thầm trách: Sao chị chẳng chỉ đường hộ em?
Lê Khí thấu nhưng đáp, thản nhiên phía :
“Coi như GPS chắc?”
Tiểu Lưu nịnh:
“Hay là chị lên dẫn, còn em phục vụ cà phê nhé?”
“Noãn Ý, cà phê ?”
“Có ạ.” Noãn Ý lập tức ngay ngắn, hai tay đặt đầu gối, mắt tròn xoe Hứa Chỉ.
Bạn trai nhà thể thành cây ATM.
Bạn trai nhà cô, là nhà hàng lưu động chính hiệu.
Mà còn kiểu buffet free, cần trả tiền.
Hứa Chỉ đặt mấy ống m.á.u xuống, đổi chỗ cho Lê Khí, ghế phụ dẫn đường.
Anh chẳng đường ngắn, chỉ dựa theo ký ức lúc siêu thị, vòng khu chung cư cũ, qua cửa hàng nội thất, mới sang khu an .
Đường vòng nguyên một vòng thành phố.
Tiểu Lưu thấy lạ, nhưng bên cạnh là Hứa Chỉ, dám lắm lời.
Lê Khí đối diện Noãn Ý, chống cằm cô uống cà phê, thấy em gái nhỏ gì cũng dễ thương vô cùng.
Chờ ngày cô tìm trai thật.
Chắc chắn cũng sẽ thích cô bé .
Đến lúc đó, cả nhà cùng cưng chiều cô—nghĩ thôi cũng thấy vui.
Xe vòng vèo hồi lâu, cuối cùng đến gần khu an .
nơi còn như xưa.
Thây ma khứu giác nhạy, thích lang thang vô định.
Thỉnh thoảng đám mò đến khu an “khiêu khích”—thật là dâng tinh hạch.
Trước đây, ở đây thường dọn dẹp, sạch sẽ thấy xác.
Giờ thì, đường đầy xác thây ma vỡ sọ.
Không vết bánh xe, chỉ chi chít dấu chân hỗn loạn.
Càng gần cổng, xác càng nhiều, ngổn ngang khắp nơi.
Noãn Ý dán mặt cửa kính .
Lê Khí cũng bắt chước tư thế đó, nhưng ánh mắt cô chăm chú quan sát kỹ từng thi thể, lông mày dần nhíu chặt.
Cổng khu an mở toang, tấm biển kim loại từng treo cũng biến mất.
Đó vốn là cổng sắt dị năng hệ kim cố định chắc chắn.
Giờ toang hoác, Tiểu Lưu lái thẳng .
Ngay cổng còn in đầy dấu tay m.á.u oxy hóa, đen sì.
Hai bên đường cũng xác thây ma.
Cả khu an như từng công thành, rơi t.h.ả.m cảnh, cuối cùng c.h.ế.t lặng như địa ngục.
Tĩnh mịch đến mức ngay cả tiếng gió cũng nuốt .
Ngoài xác thây ma, còn lẫn la liệt vật dụng vỡ, m.á.u thịt vụn nát, xương cốt méo mó.
Có cả xác động vật biến dị moi rỗng, chỉ còn lớp da.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-177-thanh-trong-chet-lang-nhu-dia-nguc.html.]
Khung cảnh t.h.ả.m khốc cần miêu tả nhiều.
Tiểu Lưu dừng xe, mặt tái, thò đầu .
Hứa Chỉ nhíu mày quan sát.
Anh từng nghĩ Hứa Đức Hùng lấy hết vật tư sẽ nơi hỗn loạn, dân cư bỏ .
ngờ, thành thế .
Anh mở cửa xuống xe—
“Thây ma .” Lê Khí cất giọng chắc chắn.
Hứa Chỉ : “Thây ma?”
“Ừ. xem . Những xác lấy tinh hạch đều bổ nát hoặc móc vỡ sọ, dấu vuốt.”
Hứa Chỉ theo phản xạ liếc bàn tay cô, gật đầu.
Xem liên quan .
Khoan… cũng thể liên quan.
Nếu ba vợ và vợ tương lai từng ở đây thì ?
“Phải lật xác xem.” Anh sang Lê Khí, liếc Noãn Ý đang nghiêng đầu ngó trái ngó .
Lê Khí hiểu ngay, thở dài, Noãn Ý vẫn ngây ngô gì, bèn kéo tay cô:
“Đi, xuống dạo chút?”
Thuận tiện… nhận xác.
Du Nghê nóc xe cảnh tượng, nỡ lâu, rụt ánh mắt .
lúc chạm Hứa Viễn xuống xe.
Anh vẫy tay hồ hởi:
“Xuống .”
Du Nghê rụt về:
“Hình như tới lượt . … trồng tiếp hoa loa kèn đây.”
Hứa Viễn bĩu môi:
“Hèn quá. Không dám thì g.i.ế.c thây ma kiểu gì?”
Đứng cạnh, Lê Khí như … sinh vật kỳ quái.
Câu “Có thể nào là nó ?” cô nuốt xuống.
Thôi, đứa vô phương cứu chữa.
Hứa Chỉ nắm tay Noãn Ý, nghĩ một lúc vẫn thật:
“Tiểu Noãn, nếu ba với trai em từng ở đây… khả năng là—”
Chưa kịp xong, Noãn Ý gật:
“C.h.ế.t .”
Anh chăm chú , thấy cô buồn bã, chỉ lo lắng xoa tay cô:
“Cũng khả năng họ ở đây. Anh từng gặp ai giống em cả.”
Tiểu Lưu chêm :
“Biết Tiểu Noãn chẳng giống ai, chỉ là gom hết ưu điểm thôi?”
Hứa Chỉ và Lê Khí cùng lườm:
“Cái lúc mà cũng khôn thế ?”
Hứa Viễn thì hăng hái, tới đá lật một xác cho ngửa mặt, lắc đầu:
“Nát thế , nhận ?”
Cả Hứa Chỉ và Lê Khí đều trừng mắt, nhưng vẫn vô tư tiếp tục lấy chân lật từng xác.
Khu an như đầy t.h.ả.m kịch, nhưng thật xác còn nhiều.
Chỉ gần cổng mới dày, chứ trong các khu ở thì thưa thớt.
Mọi —cả nhóm và đám thây ma “nhà nuôi”—cùng lật tìm, cộng hơn bảy chục xác.
Mặt mũi chẳng còn nguyên vẹn, khó mà nhận ai ai .
Hứa Chỉ thở phào, ít thấy ai giống Noãn Ý.
Anh để cô mới nhớ chút gì, mất ngay.
Lê Khí cũng nhẹ nhõm—khả năng gặp đại ca ở đây quả thật thấp.
Còn Noãn Ý thì vẫn dửng dưng.
TBC
Những ký ức mơ hồ chỉ thoáng vụt qua, như nhắc nhở, nhưng lưu .
Tình cảm, giờ lẽ cô gắn bó với mấy bên cạnh hơn.
Cả đoạn đường, cô ngoan ngoãn cạnh Hứa Chỉ, cái đầu nhỏ ngả qua ngả cùng nhận diện.
Trên đỉnh đầu cô, con Be Be như cài tóc chợt vỗ đôi cánh nhỏ, rải xuống ánh sáng lấp lánh.
Tay Hứa Chỉ vẫn nắm tay Noãn Ý, bỗng thấy—
bộ cảnh tượng mắt biến đổi.