Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 175: Tôi tìm vợ thì không được à?

Cập nhật lúc: 2025-12-21 23:00:43
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước siêu thị, mảnh đất trống, Du Nghê Hứa Viễn bẻ quặt hai tay , ấn chặt xuống đất.

Quần áo cô nhăn nhúm, lấm lem bụi bẩn, tóc tai rối bời.

Đôi mắt đỏ hoe, cô c.ắ.n răng lật , trông chẳng khác gì oán hận đến tận xương:

“Nếu chọc , đ.á.n.h gì?! Mặt !”

Hứa Viễn quỳ một gối, đầu gối ghì chặt thắt lưng cô, chân dài chặn ngay cạnh mặt.

Anh nghiến răng:

“Ai việc gì? Thể diện của mất sạch !”

Không đợi Du Nghê phản bác, hừ một tiếng, cúi kề sát.

Ánh mắt là đắc ý, thậm chí còn ghé sát tai cô khẩy:

“Dậy , nào, dậy cho xem nào.”

Hơi thở nóng hổi phả vành tai, khiến mặt ç đỏ bừng, chỉ mắt đỏ mà cả má cũng nóng rực.

mặt sang, c.ắ.n chặt môi, thêm câu nào.

Vùng vẫy vài cái, nhận chẳng thoát , đành thở hổn hển vì tức.

Hứa Viễn càng hưng phấn, phá lên :

“Ha, cuối cùng cô cũng hôm nay!”

---

Từ xa, Noãn Ý nghiêng đầu , chớp chớp mắt, sang dò xét Hứa Chỉ.

Hứa Chỉ thấy trò vui thì kéo cô tránh sang góc khuất, âm thầm hóng hớt.

Bắt gặp ánh mắt thăm dò , lập tức khẳng định:

“Anh bao giờ ngu như Cổn Cổn .”

Ngu đến mức dám ấn vợ tương lai xuống đất mà cà mặt như thế.

Ai sẽ cà thành cái dạng gì chứ?

Hứa Chỉ tặc lưỡi, đứa em trai, thầm nghĩ: ‘Não thế thì vứt cho .’

Anh quên mất chính còn đang ấp ủ kế hoạch lấy mạng em dâu tương lai thí nghiệm gian.

Noãn Ý vẫn chút nghi hoặc, xen lẫn lo lắng trong mắt.

TBC

Hứa Chỉ vội ôm cô lòng, dỗ ngọt:

“Yên tâm, chỉ em mới đối xử thế với . Anh tuyệt đối sẽ giống Cổn Cổn.”

Huống hồ, với sức chiến đấu của Noãn Ý, dù mạnh cỡ nào, cộng thêm cả Hứa Viễn, cũng chẳng thể đè cô xuống nổi.

Nghe Noãn Ý thỏa mãn, càng nghĩ đến chuyện cứu bạn , chỉ nghiêng đầu tiếp.

---

Hứa Viễn vẫn hả hê ấn chặt Du Nghê, chẳng quan tâm gì khác.

Hồi ở thành phố Lan Minh, Du Nghê lúc nào cũng theo sát Noãn Ý, thêm cả Lê Khí.

Hai “vũ khí hủy diệt” canh giữ, mỗi dạy dỗ Du Nghê, nhắc mạnh lên, luyện thủ, Noãn Ý ngơ ngác hỏi:

Tiểu Nghê chơi với mà. Có với chị Lê Khí ở đây, ai dám bắt nạt cô chứ?”

Anh nào dám phản bác?

Giờ thì , Noãn Ý lẫn Lê Khí, chẳng cơ hội vàng để tìm thể diện ?

Anh nghĩ đến hậu quả.

Hứa Chỉ cũng chẳng định can, trái còn hóng càng hăng.

Noãn Ý tay, nhưng thấy hai kề sát , cảm giác tiện phá ngang.

Du Nghê c.ắ.n răng giãy giụa, cơ thể cọ xát xuống đất, da mặt đỏ rát.

Cổ tay ép chặt đến mức sưng đỏ.

“Anh đợi đấy, sớm muộn cũng hạ !”

“Ồ, nhờ chị dâu với chị Lê Khí giúp hả? Để họ đè xuống cho cô đánh?”

sẽ quang minh chính đại mà hạ !”

“Chỉ dựa cô?”

Anh càng dùng lực, một chút cũng thương hoa tiếc ngọc.

Thậm chí còn bật ngông cuồng, búng nhẹ gáy cô:

“Kiếp .”

Hứa Chỉ lắc đầu thở dài.

‘Em trai lấy vợ, chắc kiếp mới cửa.’

---

lúc đó, xe của Tiểu Lưu chở Lê Khí về.

Hứa Viễn vẫn còn đang đè Du Nghê.

Mặt cô cọ xuống đất đỏ lựng, còn ngạc nhiên hỏi:

“Sao mặt cô đỏ thế? đang dạy cô mạnh hơn, hổ cái gì?”

Du Nghê hận thể hóa thành cọng cỏ mà trốn .

hứa học cách tự bảo vệ, thể bỏ dở.

Nghe tiếng xe, cả hai cùng đầu.

Tiểu Lưu thấy bãi đất thì dám chạy tới gần, vội dừng xe ở xa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-175-toi-tim-vo-thi-khong-duoc-a.html.]

Lê Khí mở cửa, vác biển hiệu bước xuống.

Cô cúi gương mặt đỏ rát của Du Nghê, liếc Hứa Viễn.

“Phịch.” Biển hiệu dựng thẳng ngay cạnh , còn cố tình quệt qua mặt.

Cô chống hai tay lên, ánh mắt lạnh tanh:

“Tưởng giỏi, nên tranh thủ báo thù hả?”

“Không , đang dạy cô !”

“Dạy kiểu .”

Hứa Viễn dám đối đầu, chỉ chột lên.

Đến khi Du Nghê loạng choạng dậy, mới nhận cô t.h.ả.m thế nào, kinh ngạc há miệng, tin nổi.

Du Nghê chẳng hề nổi nóng, chỉ xoay xoay cổ tay, lấy mu bàn tay quệt má:

“Là kém hơn thôi.”

“Không , em sẽ mạnh hơn. Chị sẽ dạy em.” Lê Khí vác biển hiệu lên vai, thuận tay khoác vai cô, dắt siêu thị.

Đi mấy bước, cô còn quát Tiểu Lưu:

“Ngẩn gì? Lấy nước, chuẩn tắm rửa!”

“Hả? Giữa ban ngày ban mặt mà tắm á?” Tiểu Lưu ngước trời, nhưng vẫn cuống quýt chạy theo.

---

Hứa Viễn thấy Du Nghê xoa lưng, cúi đầu bàn tay , lẩm bẩm:

“Có quá đáng ?”

“Ồ, cũng quá đáng cơ đấy?”

Lúc Hứa Chỉ mới dắt Noãn Ý gần, cạnh .

Hứa Viễn lập tức dựng thẳng lưng, kiêu hãnh :

“Em là vì cho cô !”

Hứa Chỉ vạch trần, chỉ khẽ gật đầu, còn giơ ngón cái khen ngợi.

---

Du Nghê vài bước, ngoái , bất ngờ thấy Noãn Ý, liền reo lên:

“Tiểu Noãn về !”

Cô kéo tay Lê Khí chạy , lo lắng hỏi:

“Noãn Noãn, em nhớ ?”

Noãn Ý vui mừng gật liên hồi.

Hứa Chỉ cô giải thích:

“Nhớ , cô còn một trai. Đợi Be Be tỉnh, chúng sẽ tìm ở các khu an .”

Du Nghê lập tức ghen tỵ:

“Trời ơi, Noãn Noãn còn trai, chắc chắn cưng chiều em lắm, em dễ thương thế cơ mà.”

Lê Khí đến “ trai”, ánh mắt khẽ lóe, gật đầu:

lúc, cũng mới chút manh mối về . Biết ở khu an thể tìm .”

Hai cô gái đồng thanh reo to:

“Tuyệt quá!”

Hứa Viễn cảnh đó, bĩu môi:

“Như bầy nòng nọc tìm , ai cũng kiếm trai.”

Anh liếc qua Hứa Chỉ, lườm cho một phát, vội mặt, lí nhí:

“Hay là… em cũng kiếm gì đó, để trông việc ?”

Hứa Chỉ nhạt:

“Cậu còn kiếm cái gì nữa?”

“Thì… kiếm vợ, ?”

Hứa Chỉ nhướng mày, thoáng ngạc nhiên, liếc sang Du Nghê đang híp mắt, cố tình to:

“Tất nhiên ! Anh là , tìm vợ, hai tay tán thành!”

Hứa Viễn vốn chỉ vu vơ, hô to thế thì cuống, che miệng nhưng dám, chỉ giậm chân lắp bắp:

“Không, ý đó! Em… em …”

Hứa Chỉ dịu dàng như trai mẫu mực:

“Ừ ừ, hiểu. Không cần vội, cứ từ từ chọn từng khu an một.”

Lê Khí và Noãn Ý đồng loạt sang Hứa Viễn, lén lút liếc Du Nghê.

Du Nghê nhếch mép khẩy, nhanh chóng thu , lao tới đá Hứa Viễn một phát đau điếng, đó bỏ chạy.

Hứa Viễn ôm chân, kêu oan:

“Không cô bảo chịu khổ ? Sao nhỏ nhen thế!”

Lê Khí chỉ thở dài lắc đầu.

Noãn Ý nghiêng đầu, tò mò ngắm Hứa Viễn.

Tiểu Lưu Du Nghê chạy xa, tay ôm hông, liếc sang nét mặt bất lực của Lê Khí, cùng điệu gương mặt Hứa Chỉ.

Cuối cùng, trí khôn cũng lóe sáng:

‘Cổn Cổn gây họa to !’

 

Loading...