Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 173: Anh trai…
Cập nhật lúc: 2025-12-21 23:00:41
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Chỉ dắt Noãn Ý đến chỗ ngày xưa cô từng nhổ củ cải.
Không còn nhân viên vệ sinh, nơi vẫn y nguyên như lúc họ rời , chẳng hề đổi.
Không khí vương mùi thối rữa.
TBC
Mảnh thịt nát của dị năng giả thối rữa đất, xương trắng vương vãi, vết m.á.u loang lổ thành từng mảng đen.
Còn cả xác thây ma zombie dị năng xé vụn.
Chỉ cần liếc mắt là Hứa Chỉ nhận — đúng , chính là nơi từng cả thế giới, cũng là nơi sở hữu gian.
Noãn Ý đó, đưa mắt quanh, cảm thấy quen nhưng chẳng nhớ gì.
Hứa Chỉ , chỉ lặng lẽ bên cạnh, cùng cô bước vòng vòng.
Khi đến chỗ ba chiếc xe chen chúc một chỗ, Noãn Ý bỗng khựng , nghiêng đầu.
Một hình ảnh vụt lóe qua trong đầu —
Trong một chiếc xe cũ nát, trai tuấn tú ở ghế .
Trên mặt bôi đầy dầu màu, tay ôm ngực, kêu la t.h.ả.m thiết:
“Ôi ôi ôi, bắt ! Xử b.ắ.n tại chỗ, tàn nhẫn quá !”
Một bàn tay trắng nõn, thon dài hất tay :
“Với cái trình b.ắ.n s.ú.n.g của , lẽ nào trúng ngực? Rõ ràng là b.ắ.n thẳng đầu mới đúng.”
Người đàn ông buông tay, lộ bờ n.g.ự.c sạch sẽ.
Anh thò lưng, rút một con d.a.o nhựa bôi đầy sơn đỏ, lao tới.
Bàn tay phản ứng cực nhanh, lập tức chặn cổ tay , đầu gối thúc mạnh hông, xoay cổ tay bẻ ngược, đẩy thẳng d.a.o cổ.
Một vệt đỏ loang cổ đàn ông.
Anh dang tay, lè lưỡi giả c.h.ế.t, còn cố tình bi thương kêu lên:
“Á, g.i.ế.c ruột! Không hổ là em, Phó Noãn Ý! Ba để dành chút vốn liếng, chắc cũng em vét sạch nhỉ?!”
“Phó Noãn Tình! Anh thua !”
“Là nhường em đấy! Nếu mà thật sự nghiêm túc, em nghĩ em thắng nổi ?”
Cảnh tượng càng lúc càng mờ .
Chỉ còn vang vọng tiếng trong trẻo của đàn ông.
Noãn Ý sững, đầu ngón tay chạm nhẹ lên mui xe rách, miệng lẩm bẩm:
“Anh chịu thua, xem phim với bạn em.”
Hứa Chỉ bên cạnh mà sững .
Khoan , lúc họ từng mấy câu ?!
Noãn Ý chợt bừng tỉnh, ngoắt , ánh mắt hoảng loạn:
“Em đang tìm ai !”
Hứa Chỉ lập tức vui mừng, bước nhanh tới, chằm chằm cô:
“Tìm ai?”
“Một đàn ông!” Noãn Ý đảo mắt liên tục, cái tên đến miệng mà nghẹn .
“Một … tên…”
Tên gì nhỉ?
Anh là ai?
Noãn Ý ôm lấy đầu:
“Anh là… là … quan trọng với em…”
Trong lòng Hứa Chỉ, cả cánh đồng hoa vụt héo rũ, con nai nhỏ ngã xuống kêu thảm, tai ong ong.
Anh quá khứ của Noãn Ý.
Trong lòng sớm nghĩ, một dễ thương như cô chắc chắn nhiều theo đuổi.
Chẳng lẽ… cô nhớ bạn trai cũ?
Cho dù thành zombie, cô vẫn tìm ?
Hứa Chỉ chỉ thấy bản ngập trong hũ giấm chua lâu năm, cay đến ướt mắt, trái tim cũng đau nhói.
Thế nhưng, Noãn Ý nghiến răng cố gắng nhớ , vẫn nén chua xót, ôm cô lòng, dịu giọng dỗ dành:
“Không … sẽ cùng em tìm .”
‘ tuyệt đối sẽ buông tay.’
‘Tuyệt đối !’
Nếu thực sự tìm thấy , nhất định nghĩ cách để biến mất vĩnh viễn.
Hứa Chỉ ôm Noãn Ý, ánh mắt dần dần lạnh lẽo, sâu như vực tối.
Ngay lúc , hương vị ngọt ngào từ khiến suy nghĩ rối bời của Noãn Ý chợt lóe lên tia sáng.
Cô mừng rỡ ngẩng đầu:
“Là trai em!”
Hứa Chỉ — nghĩ đủ cách xử tình địch — lập tức hóa đá.
Một lúc mới khó khăn lên tiếng:
“Là… trai em? Anh ruột ?”
“Chắc là ruột. Tên của giống em lắm… nhưng em nhớ nổi. Hức hức, em nhớ …”
Giọng cô nghèn nghẹn, mang theo tiếng , khiến tim Hứa Chỉ cũng mềm nhũn.
Anh vuốt lưng cô, bật như thoát kiếp nạn:
“Không , từ từ nghĩ. Nhớ tìm trai, là đủ.”
Noãn Ý gật đầu, vui vẻ reo lên:
“Yeah! Em nhớ , tìm trai! Anh nhớ giùm em nhé!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-173-anh-trai.html.]
“Ừ, nhớ kỹ . Tìm trai em.” ‘Anh vợ tương lai của .’
Hứa Chỉ cực kỳ nghiêm túc:
“Chúng nhất định sẽ tìm .”
Noãn Ý cũng gật đầu, nghiêm túc kém:
“Phải tìm !”
“Tiểu Noãn, Vĩnh Nam là nhà em ?”
“Không nữa.”
“Vậy tìm ở ?”
“Không nữa.”
Hứa Chỉ chớp mắt, siết chặt vòng tay:
“Không , cứ từ từ. Rồi cũng sẽ tìm thôi.”
“Ừm! Phải tìm trai! Em cũng trai đó nha.”
“Ừ, bảo bối của trai thương yêu, nên mới đáng yêu thế .”
Noãn Ý ôm chặt lấy , thỏa mãn khôn tả.
May mà bên cạnh luôn .
【Em thích nhất, Su Su!】
Tiếng lòng khiến Hứa Chỉ hạnh phúc phát cuồng.
…
Một tiếng “hự” quen thuộc vang lên, theo là nhịp thở gấp gáp của Hứa Chỉ.
Cuối cùng, gằn từng chữ yếu ớt:
“Tiểu...tiểu Noãn…nhẹ… nhẹ tay thôi…”
Thắt lưng sắp gãy mất !
Trong ngọt ngào mà nghẹt thở, Hứa Chỉ đau đầu buồn bực.
Tương lai đây?
Anh mạnh hơn nữa, thể để “ vợ tương lai” coi thường.
Càng mạnh hơn!
Noãn Ý lời buông tay, lùi một bước, tươi.
Cô vẫn đắm chìm trong niềm vui nhớ trai.
Chẳng hề nghĩ tới chuyện Hứa Chỉ đưa cô đến đây là để khơi kỷ niệm giữa hai .
Mà giờ, Hứa Chỉ cũng quên béng chuyện đó.
Trong đầu giờ chỉ còn: ‘ tuyệt đối để vợ coi thường.’
Anh ôm lưng đau nhức, Noãn Ý nhảy nhót vui vẻ, thì Lê Khí kéo Tiểu Lưu từ gara lên.
“Chọn cho cái xe nào còn chạy .”
Tiểu Lưu ngẩn , cố gắng vận dụng chút não:
“Chị ơi, vợ , ngoại tình thì …”
Lê Khí tươi như dao:
“ bảo chọn xe, với đến hiệu sách!”
“Hiệu sách? Là… cái hiệu sách đó?” Tiểu Lưu dè dặt hỏi.
Lê Khí buông tay, đầu khẽ gật:
“Ừ.”
Tiểu Lưu cảm thấy hôm nay cô gì đó khác lạ, dám nhiều lời, chỉ ngoan ngoãn tìm xe.
chỗ xe cộ sớm dọn sạch, xăng cũng Hứa Chỉ hút hết.
Làm gì còn xe chạy nữa?
Tiểu Lưu thở phào, ít cần lo “ngoại tình”, thì Lê Khí túm lấy, lôi thẳng ngoài đường.
Cuối cùng, hai cũng tìm một chiếc xe cũ nát, miễn cưỡng còn chạy , lao về phía hiệu sách.
Trước khi lên xe, Lê Khí hỏi:
“Cậu còn nhớ địa chỉ chứ?”
“Nhớ, nhớ chứ!” Tiểu Lưu vội gật đầu, lái liếc cô đầy cẩn thận.
Sắp đến nơi, Lê Khí siết chặt nắm đấm, nhắm mắt nhưng thể, đành mở .
Vừa phía , cô liền giận dữ đập mạnh cửa kính, vỡ nát cả tấm kính xe.
Tiểu Lưu giật phanh , gãi đầu bối rối:
“… tìm nhầm đường…”
Lê Khí lao khỏi xe, chạy đến hiệu sách từng quen thuộc, hốt hoảng xung quanh.
Hiệu sách ngày nào rời vẫn còn nguyên vẹn, giờ đây sụp đổ.
Thành một đống phế tích.
Sách vở rơi vãi khắp nơi, mặt đất nham nhở như xới tung.
Chỉ riêng cửa hiệu tan nát, còn xung quanh thì vẫn bình thường, chẳng hề hư hại.
Lê Khí quanh, thấy tấm bảng hiệu vùi trong gạch vụn.
Cô lao tới, phủi sạch lớp bụi, ngón tay run run chạm hai chữ “Đại Khí”.
Giọng cô nghẹn , chứa đầy bi thương:
“Anh…”
“Anh ơi…”