Lúc , Phó Noãn Ý vẫn đang cùng Du Nghê ghé sát tủ kính, chăm chú ngắm những viên đá quý lấp lánh.
Du Nghê vốn am hiểu về đá và ngọc, nên kiên nhẫn giải thích từng loại, từ màu sắc cho đến giá trị.
Mất ký ức, Phó Noãn Ý nào rằng: đàn ông cô vô tình cứu rỗi – vốn là phản diện lớn trong sách, Hứa Chỉ – ban đầu đáng lẽ sẽ bước con đường “ăn bám”.
một cứu viện, cùng sự đổi thất thường của lòng , cuối cùng vẫn về quỹ đạo phản diện.
Chỉ khác ở chỗ, giờ đây một sợi xích trói buộc.
Chỉ cần còn Phó Noãn Ý, thì Hứa Chỉ giống như dã thú giam cầm, sẽ dễ dàng tàn sát khác.
Đáng tiếc, Phó Noãn Ý bây giờ quên hết tất cả, cũng đ.á.n.h mất “bàn tay vàng” thật sự của – đó là nắm rõ kịch bản’’.
Cô chỉ nhớ những mối quan hệ đơn giản: bạn trai Hứa Chỉ, chị gái Lê Khí, bạn Du Nghê, em Hứa Viễn, và cả tài xế Tiểu Lưu.
Đừng hỏi vì Tiểu Lưu chẳng gọi một tiếng “”.
Đơn giản thôi, … đủ bản lĩnh.
Lúc , hai đàn ông kém bản lĩnh – Tiểu Lưu và Hứa Viễn – đang chồm hổm bên , ánh mắt tràn đầy nghi hoặc: phụ nữ thể mua sắm hăng hái đến thế?
Hứa Viễn thì thào:
“Bao nhiêu cửa hàng thế , hôm nay liệu hết ?”
Tiểu Lưu lắc đầu thở dài:
“Đừng hôm nay, thấy mai cũng chắc xong.”
Hai đứa em cùng thở dài, cúi đầu, bất lực.
Trong khi đó, trai của bọn họ – Hứa Chỉ – vẫn đang ở một nơi khác, đặt con d.a.o dính đầy m.á.u lên bàn , gương mặt lấm đỏ một nửa, nhưng môi cong nở nụ dịu dàng tựa ma quỷ từ địa ngục.
Anh ngoắc tay gọi gã thư sinh cùng Cao Á gần.
Cả Tiểu Lâm run rẩy ngã xuống đất, ánh mắt hoảng hốt lướt về phía con d.a.o sáng loáng bàn.
Những kẻ đang quỳ cũng thấp thỏm, ánh mắt ngừng đảo qua xác c.h.ế.t m.á.u me đầy đất và lối cầu thang phía xa.
Hứa Chỉ chẳng thèm quan tâm.
Anh rút m.á.u của Cao Á và gã thư sinh, mỗi năm ống.
Đổi , đưa cho họ mỗi một lọ yến sào.
Chẳng qua cũng chỉ là món bổ dưỡng… chẳng khác gì trứng gà, chỉ vì lông gà dính vỏ, thì trong yến đầy sợi lông tơ.
Gã thư sinh như trút gánh nặng, vội uống cạn.
Cao Á thì ngập ngừng, đưa lọ cho Tiểu Lâm – cũng vô tình ngăn cô khỏi sự manh động cướp dao.
Tiểu Lâm giận dữ trừng mắt, nhưng vẫn nuốt ấm ức.
Hứa Chỉ thản nhiên thu dọn đồ nghề, lấy khăn ướt lau sạch mặt.
Trong phòng, chỉ còn tiếng nuốt nước yến khàn khàn của gã thư sinh.
Sự ngột ngạt bao trùm.
Có kẻ run giọng hỏi:
“Chúng… chúng cũng rút m.á.u ?”
Hứa Chỉ ngẩng lên, ánh mắt lạnh.
Anh vốn định giữ mạng chúng.
Dị năng giả thì còn giá trị để Phó Noãn Ý lựa chọn, coi như “cà phê dự trữ”.
Những kẻ khác? Không cần.
Anh tiện tay vứt tờ khăn ướt nhuốm m.á.u lên bàn, dậy bước .
Dưới đất, một cái xác động đậy, cổ phát tiếng rít khàn khàn.
Hứa Chỉ dừng , cúi đầu với hứng thú, giơ chân dẫm mạnh, tiện tay c.h.é.m rời đầu, moi lấy tinh hạch.
Đám quỳ đất tận mắt chứng kiến, sợ hãi tới mức dám ngẩng đầu.
Đây là đầu tiên bọn họ trong não thây ma tinh hạch.
“Cái gã các gọi là ‘ Dư’, cũng biến thành thế .”
Hứa Chỉ đưa viên tinh hạch dính m.á.u lên, lắc lắc mặt họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-165-con-duong-nay-anh-di-cang-them-thuan-tam.html.]
Một gã phịch xuống đất, oán hận kêu lên:
“Rốt cuộc gì? Chúng sai gì?”
“Các gì, liên quan gì tới ?”
Hứa Chỉ cúi xuống, môi cong nhạt:
“Chẳng chính mày định lấy mạng khác lấp chỗ trống, để tự chạy thoát ?”
Tên đó bàng hoàng trợn mắt:
“Anh… thể —”
Chưa kịp dứt lời, d.a.o xuyên thẳng cổ họng.
TBC
Máu phụt , những kẻ còn run rẩy quỳ mọp, dập đầu cầu xin:
“Đừng g.i.ế.c! Xin tha mạng!”
Tiểu Lâm tận mắt thấy, cuối cùng chịu hết nổi, gạt Cao Á, nhào tới bàn, vớ lấy con dao.
Cô run run giơ dao, ánh mắt hung tợn, chậm rãi tiến gần Hứa Chỉ.
Anh chẳng thèm đầu, chỉ xoay cổ, hoạt động bả vai.
Hai bàn tay đặt lên vai hai gã đang quỳ, d.a.o từ hư lóe sáng, cùng lúc đ.â.m xuyên cổ cả hai.
Máu b.ắ.n tung, tiếng kim loại rơi “cạch” xuống sàn – đó là lọ yến trong tay gã thư sinh tuột xuống.
“Đi c.h.ế.t !” – Tiểu Lâm gào rú, lao thẳng lưng Hứa Chỉ.
Cao Á và gã thư sinh đều sững , tim như treo ngược.
Hứa Chỉ thoáng cúi , nghiêng , khuỷu tay nện mạnh về , đ.á.n.h trúng cổ tay Tiểu Lâm.
Dao bật khỏi tay, xoay , đá một cú, hất cô bay thẳng bàn .
Bàn vỡ tan, Tiểu Lâm kẹt trong khung gỗ, gào thét c.h.ử.i rủa:
“Anh còn ghê tởm hơn thây ma!”
Hứa Chỉ dửng dưng liếc một cái:
“Đứng yên thì c.h.ế.t.”
Gã thư sinh run lẩy bẩy gật đầu, lùi liên tục.
Cao Á thì trầm mặc, Tiểu Lâm giãy dụa, lặng lẽ lùi sang bên nhường chỗ.
Hứa Chỉ bước tới, ánh mắt đầy chán ghét, giơ d.a.o c.h.é.m xuống.
Máu b.ắ.n tung tóe, Tiểu Lâm ngừng thở.
Anh xê ghế, kéo một chiếc ghế đơn khác tới, xuống, từ tốn lau m.á.u dính mặt và tay.
Giọng Cao Á vang khẽ:
“Anh cứu chúng … chỉ để g.i.ế.c hết ?”
Hứa Chỉ nhạt:
“ rảnh . Chỉ là đưa bạn gái chọn chút đồ, tiện tay diệt một con thây ma, phát hiện còn vài kẻ sống sót, thì thuận tiện cứu thôi.”
Anh đảo mắt quanh, ánh sáng trong con ngươi lạnh như băng:
“ các … chẳng tự tìm c.h.ế.t ?”
Cao Á nghẹn lời, chỉ cúi đầu khổ.
Gã thư sinh cố lấy can đảm, run rẩy hỏi:
“Anh… thật sự g.i.ế.c chúng ?”
“Chưa đến lúc.” – Hứa Chỉ đáp hờ hững.
Gã thư sinh căm phẫn nhưng dám phát tác.
Cao Á khẽ thở dài, ngẩng lên:
“ sẽ ngoan ngoãn để lấy máu. Xin cho một con đường sống. còn , sống tiếp.”
Hứa Chỉ chỉ liếc cô một cái, đồng ý, cũng chẳng từ chối.