Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 164: Anh đã tìm được con đường của riêng mình

Cập nhật lúc: 2025-12-21 23:00:32
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giọng trong đầu , đúng y hệt giọng gã đàn ông mở miệng đầu tiên.

Ánh mắt Hứa Chỉ lia sang, chằm chằm , bỗng nhếch môi :

“Đâm ai một d.a.o cơ?”

Một câu khiến những khác mơ hồ, chẳng hiểu nhắc đến “đâm dao”.

Vừa ai thế? Không đang hỏi về gã “ Dư” ?

Tên đàn ông kinh hãi trợn trừng, run rẩy chỉ thẳng Hứa Chỉ, gào lên:

“Hắn, chắc chắn là thây ma! Có khi còn cùng phe với con thây ma ! Hắn rửa sạch chúng ăn thịt đó!”

Lời lập tức khiến cả bọn hoảng loạn.

Trong tận thế, bọn họ từng tận mắt thấy cảnh một con thây ma biến dạng giả dạng , bắt ngẫu nhiên một trong đám, sống sờ sờ c.ắ.n xé đến khi chỉ còn bộ xương đầy máu.

nuốt trôi, chỉ c.ắ.n nhai, m.á.u thịt rơi rớt đầy đất, cả bọn đó chứng kiến, tuyệt vọng đến tê liệt.

Cũng vì thế, họ sợ nhất chính là kẻ khác loài.

Thây ma, dị loại – là ác mộng họ chẳng chạm nữa.

Người duy nhất còn giữ tỉnh táo là Cao Á.

Chị giơ tay quát lớn:

“Tất cả im miệng!”

Ánh mắt chị thoáng nghi hoặc lướt qua Hứa Chỉ, đồng bọn:

“Nếu là thây ma, ăn chúng từ lâu. Cần gì bày nhiều trò?”

câu lý trí đó chẳng khiến họ bình tĩnh .

Ngược , mấy gã đàn ông lập tức tụ một nhóm, dè chừng tách khỏi Cao Á.

Ngay cả gã mặt mũi thư sinh ban nãy còn tỏ vẻ tỉnh táo, lúc cũng nghi ngờ Cao Á, liếc sang Tiểu Lâm đang mê mẩn ngắm Hứa Chỉ:

“Cô cũng thấy thây ma , trai đúng ?”

Cao Á trừng mắt kinh ngạc:

“Nếu thật sự ăn thịt, cần nhiều thế ?”

! Hắn là thây ma thì chúng chạy ! Chỉ còn cách liều c.h.ế.t thôi!” – gã đàn ông đầu tiên gào to, kéo theo mấy khác d.a.o động.

Hắn túm lấy gã thư sinh:

“Tiểu Lý, dị năng! giúp , chúng sống sót, đây là cơ hội duy nhất!”

Tiểu Lâm hốt hoảng, chắn mặt Hứa Chỉ:

“Không thể nào, giống thây ma! Thây ma ghê, thế là thây ma ?”

“Thế ? Vậy hễ thây ma ?” – kẻ mỉa mai.

Hứa Chỉ chỉ lặng lẽ bọn họ tranh cãi, ánh mắt lướt qua Cao Á đang im lặng, xoay cổ tay.

Gã thư sinh hít sâu, nghiêm giọng hỏi:

“Đây là trung tâm thành phố. Các đến bằng cách nào?”

Hứa Chỉ thấy… thật khá nhàm.

TBC

Tiểu Noãn cần m.á.u của dị năng giả.

Máu thường với cô chẳng tác dụng.

Lúc đầu cứu bọn để gì?

Chỉ cần rút m.á.u xong .

Tại còn cởi trói?

À, vì quá hôi.

Anh Tiểu Noãn mùi đó ám .

Anh khẽ thở dài.

gặp nhóm " khu an Noãn Tình” , vẫn chẳng ưa tiếp xúc nhiều với con .

Quá ồn ào, quá đa nghi, chẳng chừng mực.

Mệt mỏi.

Hứa Chỉ vòng qua Tiểu Lâm, bước thẳng tới , đối diện gã thư sinh:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-164-anh-da-tim-duoc-con-duong-cua-rieng-minh.html.]

“Cậu là dị năng giả?”

Gã theo bản năng lùi , nhưng kéo chặt, đành gượng gật đầu:

, là .”

Hứa Chỉ gật gù, mấy còn :

“Còn các , ?”

Đã tin chắc Hứa Chỉ là thây ma, nay hỏi , bọn họ càng run, đồng loạt chỉ về phía gã thư sinh:

, đúng, chỉ còn với Cao Á là dị năng thôi, chúng đều là thường dân cả!”

Hứa Chỉ khẽ mỉm , dáng vẻ ôn hòa:

“Tốt. hiểu .”

Ánh mắt rơi xuống bàn tay đang níu chặt của gã thư sinh, thuận tay kéo , một d.a.o đ.â.m xuyên cổ họng gã đàn ông mở miệng đầu tiên.

Máu phụt tung tóe, nhuộm đỏ cả nửa gương mặt .

ánh mắt vẫn thản nhiên, mỉm thẳng gã thư sinh, chớp mắt, chỉ một chiêu, lấy mạng một .

Có kinh nghiệm , rõ: đ.â.m thẳng cổ họng, đối phương kịp kêu, c.h.ế.t ngay.

Tiểu Lâm rú lên một tiếng xé cổ họng, mắt trừng to, gào ngừng.

Cao Á phản ứng nhanh, vội lùi liên tiếp mấy bước, run rẩy cảnh tượng mặt.

Những còn c.h.ế.t lặng, ngây như tượng.

Gã thư sinh cuối cùng cũng phản ứng, ngón tay đột ngột dài , vung về phía Hứa Chỉ.

Anh nhếch môi nhạt, rút d.a.o khỏi cổ xác c.h.ế.t, hất nhẹ, c.h.é.m đứt móng tay :

“Có thôi ? Bảo dám trốn.”

Gã sợ hãi lùi , run rẩy:

“Anh… gì?”

Cao Á c.ắ.n môi, Tiểu Lâm vẫn còn thét điên dại, do dự một chút, lưng định chạy.

Hứa Chỉ như mắt lưng, giơ dao:

“Khuyên cô đừng . lấy m.á.u thì sẽ tha mạng.”

Câu khiến bước chân Cao Á cứng đờ.

Chị nhớ , chỉ một , mà còn đồng bọn nữa.

Nghe vẫn là chuyện rút máu, gã thư sinh lập tức mềm giọng cầu xin:

“Được, đồng ý, đừng g.i.ế.c . chỉ sống thôi!”

Những gã đàn ông khác quỳ rạp, dập đầu liên tục:

“Xin tha mạng! Đừng g.i.ế.c chúng !”

Hứa Chỉ mặc kệ, sang Tiểu Lâm:

“Im miệng.”

Tiểu Lâm run rẩy, vội lấy tay bịt miệng, nước mắt nước mũi tèm lem, đầu lắc liên hồi.

“Dị năng giả, hai , bước .”

Trong đầu vọng lên những tiếng nghĩ thầm hỗn loạn, tham lam và ích kỷ:

【C.h.ế.t chắc ! Hắn là thây ma, g.i.ế.c thế nào đây?】

【Ai tin chỉ rút m.á.u thì là ngu! Đợi ăn dị năng giả xong, tao sẽ chạy. Người đông thế , tới lượt tao !】

Hứa Chỉ liếc một cái, hết.

Khóe mắt lướt qua Cao Á vẫn yên, nhàn nhạt lệnh:

“Qua đây, rút máu.”

Anh đến bàn , cầm bộ dụng cụ lấy máu, nụ nhạt nở môi.

Anh tìm con đường của riêng .

Không thuộc về loài , cũng chẳng thuộc về thây ma.

Chỉ một Phó Noãn Ý.

Vì cô, chuyện gì cũng thể .

 

Loading...