Hứa Viễn theo động tĩnh, cuối cùng tìm ba “thây ma” ở tầng ba.
Tiểu Lưu đang chồm hổm ngoài cửa tiệm, mắt ngây dại, dáng vẻ như kẻ hành khất.
TBC
Trong cửa hàng, Lê Khí đang từng chiếc từng chiếc đeo vòng ngọc tay Phó Noãn Ý.
Chị còn nâng cánh tay thon nhỏ của cô, nghiêng trái nghiêng ngắm nghía.
Phó Noãn Ý thì hết lắc lư tay, nghiêng nghiêng, để những chiếc vòng chạm kêu leng keng giòn tan.
Cô thích lắm, bật .
Tiếng trong veo, hòa cùng tiếng ngọc va , như chuông bạc ngân nga, ngọt ngào vô cùng.
Hứa Viễn theo âm thanh đó mà tìm họ.
Cậu còn kịp mở miệng, Du Nghê bỗng dưng “sống ”, lấy vai Hứa Viễn bàn đạp, bật nhảy thẳng lên đầu Phó Noãn Ý.
Cô hạ cánh vững vàng, vui vẻ trèo xuống vai, bò dọc theo cánh tay trắng nõn của Phó Noãn Ý.
Dùng cánh hoa chỉ chiếc vòng ngọc tím nhạt:
“Cái nước ngọc nhất, hợp với em nhất. Chờ Be Be tỉnh, em sẽ thấy nó càng lộng lẫy.”
Lê Khí liếc cô một cái:
“Em cũng rành ngọc ?”
Phó Noãn Ý đưa bàn tay còn , khẽ chạm cánh hoa của Du Nghê:
“Thế thì vòng nhất để cho Tiểu Nghê .”
Du Nghê co cánh hoa , bò về vai, dùng hoa cọ má cô:
“Đẹp nhất để cho Tiểu Noãn chứ.”
Phó Noãn Ý bật , nghiêng mặt cọ .
Du Nghê lúc mới nghiêm túc sang Lê Khí:
“Ừm, mấy thứ trang sức em quen lắm. Nhà em nghề . Mẹ em con gái thưởng thức và phân biệt đá quý, ngọc ngà.”
Lê Khí nhắc nhở, vỗ tay cái bốp:
“Vậy thì càng tìm đá quý! Lỡ như đá quý cũng thể nâng cấp gian thì ?”
Du Nghê liền phụ họa:
“ đúng, tìm thôi!”
Hứa Viễn nãy giờ chẳng chen nổi lời nào.
Chờ ba chuyện đời, cuối cùng mới tìm khe hở:
“Anh bảo… bảo mấy trốn !”
“Trốn? Sao thế? Có chuyện gì ?”
Phản ứng đầu tiên của Lê Khí là kéo Phó Noãn Ý lòng, ôm chặt, nhíu mày quanh, còn liếc xem Tiểu Lưu cách bao xa.
Hứa Viễn gãi đầu, chẳng giải thích .
Du Nghê liền bổ sung:
“Đám cực đoan. Nếu giờ gặp , sợ sẽ nguy hiểm.”
Lê Khí nhướng mày:
“Nguy hiểm cho bọn họ, nguy hiểm cho chúng ?”
Cái còn cần hỏi ?
Với Phó Noãn Ý, ai gặp cô mới là kẻ gặp nguy hiểm.
Có Lê Khí ở cạnh, cô căn bản chẳng cần động tay.
Hứa Viễn kiểu che chở , chỉ nhún vai:
“Chị nghĩ thì là .”
Lê Khí chẳng buồn quan tâm, siết vòng tay ôm Phó Noãn Ý:
“Tiểu Noãn nhà chị xinh thế , trốn ai chứ?”
Trốn một lúc thì , chứ cả đời mà trốn?
Trong mắt Lê Khí, cô và “” vốn chẳng chung đường, cách xa là đủ.
Bảo họ chui rúc lẩn trốn cả đời? Nằm mơ !
Phó Noãn Ý thì chẳng thèm bận tâm.
Cô giơ tay, lắc lắc vòng ngọc, kêu leng keng vui tai.
Từ lúc là “thủ lĩnh thây ma”, cô chấp nhận tương lai đặc biệt của .
Hơn nữa, cũng nhờ cái đầu rỗng tuếch ký ức, chẳng gì để lưu luyến quá khứ con .
Cuộc sống hiện tại, mới mẻ thú vị, với cô thế là đủ.
Hứa Viễn dáng vẻ nhàn nhã của họ, đành thôi, quản cũng chẳng nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-163-long-nguoi-khong-chiu-noi-suy-xet-ky.html.]
Mà bảo “trốn” thì trốn ?
Ngay khi , Hứa Chỉ đang ngoài cửa phòng bể bơi, cũng nghĩ tới vấn đề .
Vì để Tiểu Noãn trốn?
Cớ gì chịu ấm ức?
Ai dám bất mãn, g.i.ế.c kẻ đó là xong.
Anh cúi đầu nghĩ thông, tiện tay lấy bàn , ghế sofa, thản nhiên xuống ngay cạnh cửa bể bơi.
Trong bể, nước còn khá sạch.
Dù phòng tắm riêng, ít còn hai bể — một cho trẻ em, một cho lớn.
Hai cô gái bể nhỏ rửa sạch .
Mấy gã đàn ông thì xuống bể lớn.
Quần áo thì phá tủ lấy.
Thay đồ xong, lau khô tóc, họ mới thở phào như sống .
Đẩy cửa bước , thấy Hứa Chỉ sẵn đó, tay cầm ly trái cây, dáng vẻ lười nhác dựa sofa, mắt hướng về cầu thang.
Rõ ràng tâm trí đang đặt ở Phó Noãn Ý.
Bể bơi dùng tường kính trong suốt, ánh sáng chan hòa, tầng sáng sủa hơn hẳn những chỗ khác.
Hứa Chỉ cao ráo, tuấn tú, dáng ưu nhã.
Ngay cả khi tiếng cửa bật đóng, vẫn đầu.
Cô gái tên Tiểu Lâm sững , bàn tay cầm khăn dừng , chằm chằm.
Người phụ nữ cao gầy huých khuỷu tay một cái, cô mới hồn, cúi gằm, nhưng vẫn len lén trộm.
Người cao gầy khoác khăn lên tay, vén tóc, mỉm :
“Xin chào, là Cao Á. Cảm ơn cứu chúng . Trên bàn là gì ?”
Hứa Chỉ liếc sang.
Họ Cao, quả nhiên dáng vóc cũng cao.
Nghĩ tới khả năng đây chính là “cà phê” Tiểu Noãn , sắc mặt cũng hòa hoãn hơn, khẽ gật đầu, chỉ tay bàn:
“Lấy m.á.u kiểm tra một chút, phòng ngừa cơ thể dị thường.”
Anh nghiêm túc, trịnh trọng.
Đám đàn ông thoáng chột , trao đổi ánh mắt.
Tiểu Lâm sáng mắt, lập tức hỏi đầy hứng thú:
“Ôi, ngờ còn là bác sĩ? Các là đội cứu viện chuyên nghiệp hả? Mà… lấy m.á.u đau ?”
Giọng cô cố tình mềm mại, khiến Hứa Chỉ cau mày , đáp lạnh nhạt:
“Tùy ý các .”
Không tình nguyện thì cũng cách, thành vấn đề.
Tiểu Lâm vội xắn tay áo, bước tới.
Một gã đàn ông bỗng cao giọng phản đối:
“Anh cứu chúng thì cũng cảm ơn. lấy m.á.u là lấy ? Ai đồ của an ? Lỡ mang bệnh gì thì ?”
Người đàn ông mặt thư sinh kéo , hạ giọng:
“Lúc , còn nghi ngờ gì nữa…”
“Anh hiểu cái quái gì! Báo chí từng hiến m.á.u lây bệnh bệnh , từ lấy m.á.u mà . Ai định gì!”
Vài gã khác cũng phụ họa:
“! Chúng đồng ý. Không tự nguyện ? Chúng tình nguyện!”
Gã đàn ông đầu tiên bỗng đổi chủ đề, lạnh giọng hỏi:
“Còn Dư ? Khi nãy chuyện cần hỏi , giờ thấy?”
Hứa Chỉ thong thả lên, ánh mắt lãnh đạm quét qua, định mở miệng.
Tiểu Lâm chạy đến mặt , mắt ngập ngừng e ấp, tiến gần, gần như kề sát:
“Em tin . Cho em lấy .”
Cao Á thẳng đôi mắt Hứa Chỉ, đột nhiên xoay , nghiêm túc :
“Họ là ân nhân cứu mạng, chúng tin họ.”
Có tức thì bật :
“Tin cái gì! Trước chẳng cũng thây ma giả dạng con để dụ chúng , ăn bao nhiêu ?”
【Khốn kiếp! Đẹp trai thế … chẳng lẽ là thây ma thật? Mẹ nó, tìm cơ hội đ.â.m thử mới . Lao khỏi chỗ c.h.ế.t , lẽ nào toi mạng nữa!】