Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 162: Không cùng giống loài, ắt có dị tâm
Cập nhật lúc: 2025-12-21 23:00:30
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Viễn tiếng chân chậm rãi xuống lầu của đám , dám lên tiếng.
Đợi tiếng chân xa, t.h.i t.h.ể ngã xuống đất, mới hạ giọng hỏi:
“Anh! Sao tự nhiên ?”
Cứu xong, rốt cuộc g.i.ế.c?
Du Nghê cũng hỏi y hệt, cả bông hoa ngây dại, cứng đờ vai Hứa Viễn, chẳng dám ngẩng lên cảnh tượng mắt.
“Anh g.i.ế.c chúng , tay thì chờ c.h.ế.t ?”
Hứa Chỉ hờ hững đáp, vẩy m.á.u dính dao, rút khăn giấy lau kỹ mặt tiện tay lau luôn con dao, ném trở gian.
Hứa Viễn ngơ ngác gật đầu:
“Ờ… thì… đáng g.i.ế.c.”
Sống trong tận thế bao lâu, mà hận nhất chính là Hứa Đức Hùng, gã c.h.ế.t, chẳng thấy rung động gì.
cứu xong, thấy hai dứt khoát g.i.ế.c , trong lòng vẫn mơ hồ, nhiều hơn cả là kinh hãi.
Anh trai g.i.ế.c một mạng mà giống như g.i.ế.c một con gà.
Không chấp nhận g.i.ế.c , mà là trong ấn tượng của , Hứa Chỉ luôn là một quý công t.ử phong nhã.
Vậy mà bây giờ, hợp liền rút dao.
Thật quá mức trái ngược.
Du Nghê từng chứng kiến thây ma c.ắ.n xé , cũng từng thấy thây ma g.i.ế.c. cảnh g.i.ế.c thế , đây là đầu tiên.
Cô sợ đến mức gần như vỡ mật, vốn e dè Hứa Chỉ, giờ càng dám hé răng.
Hứa Chỉ mùi xác c.h.ế.t quá nặng, lùi mấy bước, kéo khẩu trang lên, kiên nhẫn chờ gã biến thành thây ma.
Một viên tinh hạch cũng lãng phí.
Thấy động tác kéo khẩu trang của , Hứa Viễn lập tức quên hết thứ, nổi đóa:
“Anh khẩu trang mà cho em?! Anh mùi đó nó… nồng cỡ nào ?!”
Dĩ nhiên Hứa Chỉ . Căn phòng còn đóng kín, bẩn hôi.
Anh bước lên đóng cửa , chờ xác biến đổi, thẳng thừng đạp lên đầu, lấy tinh hạch :
“Xuống thôi.”
Hứa Viễn cứng họng.
Thôi, phản kháng thế nào cũng vô ích.
Du Nghê thì mềm oặt vai , cố gắng giảm hết sự tồn tại của .
Trong lúc , Phó Noãn Ý và Lê Khí chọn ít quần áo, lưng Tiểu Lưu ôm nguyên chồng túi cao như núi.
Cuối cùng cả nhóm mới lên tầng ba, tìm tiệm ngọc.
Mà cửa hàng trang sức ở tầng ba còn hấp dẫn Phó Noãn Ý hơn cả thời trang ở tầng một.
Như chim nhỏ sổ lồng, cô chẳng cạnh Lê Khí nữa, “oa” một tiếng chạy đến áp sát tủ kính, đôi mắt sáng rực:
“Đẹp quá !”
“Thích thì bảo Su Su của em lấy hết cho em, bây giờ gian của rộng lắm .”
“Ừ ừ, lấy hết luôn! Đều là của chúng ! Hì hì hì.”
Phó Noãn Ý vẽ vòng tròn lên mặt kính, tưởng tượng như ôm hết về tay.
Ngắm đủ vòng, vô tình bắt gặp phản chiếu làn da xanh tím của mặt kính, môi mếu xệch.
ngay đó lướt thấy gương mặt xanh tím của Lê Khí, cô c.ắ.n môi, vội dời tầm mắt, giả vờ chuyên tâm trang sức.
Hí hửng một lúc, Phó Noãn Ý tung tăng theo Lê Khí tiệm ngọc.
Tiểu Lưu chỉ thở dài, tùy tiện chọn ghế , trong lòng gào thét: phụ nữ mua sắm thật khủng khiếp!
… với vợ thì vẫn thấy vui nhất.
Hứa Chỉ thì chỉnh trang sạch sẽ, áo khoác mới, mới dẫn Hứa Viễn xuống .
Ở tầng sáu, bọn họ tìm thấy bể bơi trong nhà.
Đám nhốt lâu ngày, hôi thối, e là tắm rửa cả buổi cũng xong.
Chỉ mới chia một lúc, mà Hứa Chỉ ngừng nghĩ xem bây giờ Phó Noãn Ý đang gì.
Nếu vì ly cà phê cô , mặc kệ bọn .
Trong bể bơi náo nhiệt, tiếng hò reo vang vọng:
“Cuối cùng cứu !”
“Tưởng chắc c.h.ế.t, may tay.”
“Các nghĩ ? Đây là trung tâm thành phố, họ kiểu gì?”
“Người khác thể là kẻmạnh ? Dù thế nào, họ là con , tức là cùng phe với chúng ! Đâu thây ma.”
“ đó, thây ma đáng sợ quá.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-162-khong-cung-giong-loai-at-co-di-tam.html.]
“Đợi hồi phục, nhất định g.i.ế.c sạch bọn thây ma!”
“Tính thêm ! hận thây ma, nó ăn thịt trai ! g.i.ế.c hết chúng!”
“Phải, thây ma đáng c.h.ế.t! Đều c.h.ế.t hết!”
Bên ngoài bể còn một cánh cửa, Hứa Chỉ khoanh tay dựa tường.
Hứa Viễn xổm cạnh đó, câu câu mất, lúc cau mày, lúc khẽ .
Du Nghê bình tĩnh , cuống hoa cong xuống, vai Hứa Viễn, lẩm bẩm phản bác:
“Thây ma cũng mà… con chẳng cũng kẻ ác .”
Vừa xong, trong bể cũng vang lên một giọng phụ nữ cao gầy:
“Các xem, thây ma còn tiếng , liệu khi nào trong bọn chúng cũng kẻ nhân tính ?”
Một giọng nữ khác nghiến răng:
“Không cùng giống loài, ắt dị tâm! Thây ma nhân tính ?!”
“, lời Tiểu Lâm đúng! Mặc kệ nhân tính , chúng là thây ma thì g.i.ế.c hết! Chờ hồi phục, nhất định diệt sạch chúng.”
Du Nghê , cánh hoa rũ xuống:
TBC
“Nói công bằng chút nào…”
Hứa Viễn lên, xoay xoay vai:
“Mặc kệ bọn họ nghĩ gì, .”
Du Nghê thấp giọng thì thào:
“Tại cứ phân biệt giống loài, vùng miền… Sao dùng mắt, dùng trái tim để ?”
Hứa Chỉ liếc hai kẻ đa cảm một cái:
“Xuống tìm chị dâu các , bảo họ tránh . Chờ tiễn đám rời khỏi hãy .”
Hứa Viễn trố mắt:
“Anh một xử bảy đứa? Nổi ?”
Chưa kịp đáp, Du Nghê tức giận quất cánh hoa mặt :
“Ý là đưa bọn họ , đưa lên trời! Mau tìm Tiểu Noãn!”
Hứa Viễn mới ngộ :
“Ờ ờ… đúng đúng, đưa thôi. Rồi, em tìm chị dâu.”
“Ừ, .” – Hứa Chỉ thầm nghĩ, nếu thể “đưa lên trời” thì càng gọn gàng.
, nếu đám khiến Phó Noãn Ý thấy thơm, thể cân nhắc giữ một mạng.
Miễn là chịu ngoan ngoãn cho rút máu.
Nếu , chỉ con đường hút sạch.
“Các thấy , hai trai cứu chúng lúc nãy, thật sự trai đấy.”
Đó là giọng cô gái tên Tiểu Lâm, cố tình hạ thấp giọng.
Hứa Chỉ chau mày.
Cô gái cao gầy im lặng, ngược mấy gã đàn ông ồ:
“Định lấy báo đáp ?”
“Tiểu Lâm động lòng ?”
“Đừng bậy, chỉ thấy quá trai thôi.”
“Đeo khẩu trang mà cũng ?”
“Đôi mắt quá! là cực phẩm.”
“Thoát c.h.ế.t mà còn mơ mộng, nghĩ xem kế tiếp tính !”
Người phụ nữ cao gầy quát lớn, tiếng trong bể mới lắng xuống.
Hứa Chỉ lắng , thấy vọng tâm tư đen tối nào, mới thong thả lấy bộ dụng cụ lấy máu.
Ừm, cô gái tên Tiểu Lâm , rút thêm vài ống.
Còn phụ nữ khác, thể chính là “cà phê” mà Tiểu Noãn .
Ánh mắt của Tiểu Noãn xưa nay từng sai.
Thế nên, cũng rút nhiều hơn.
Về , vẫn để Tiểu Noãn tránh xa loài .
Dù , phần đông bọn họ đều tin rằng ‘‘ cùng giống loài, ắt dị tâm’’.
Còn đối với Hứa Chỉ mà , giống loài nào cũng chẳng quan trọng.
Quan trọng, chỉ một Phó Noãn Ý!