Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 161: Nói không hợp liền rút dao

Cập nhật lúc: 2025-12-21 23:00:29
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Noãn Ý một bộ váy hội ngắn lấp lánh, nghiêng đầu ngắm sang hỏi:

“Chị Lê Khí, ?”

Lê Khí cô, ánh mắt rạng rỡ, chỉ liếc qua chiếc váy một chút, chẳng chút do dự:

“Em mặc gì cũng cả!”

Không đợi cô đáp , chị thoải mái đầu sai Tiểu Lưu:

“Lấy size S.”

“Vâng .” – Tài xế kiêm xách đồ bất đắc dĩ, Tiểu Lưu, vội chạy lên tìm size.

Phó Noãn Ý ngẩng đầu , nhào lòng Lê Khí:

“Em thích chị Lê Khí nhất.”

Lê Khí ôm chặt lấy cô, tiện tay xoa đầu cùng với đôi cánh nhỏ của Be Be:

“Chị cũng thích Tiểu Noãn mà.”

Nếu lúc Hứa Chỉ mặt, chắc chắn ghen đến mức uống một vại giấm ngay tại chỗ.

TBC

giờ đang ngoài cửa phòng, ngửi thấy mùi nồng nặc bên trong, tiến thoái lưỡng nan.

Hứa Viễn thì bịt chặt mũi, thốt nên lời.

Du Nghê rũ hoa xuống đầu , lấy cánh hoa che chặt lấy nụ hoa của .

Trong phòng nhốt ít nhất tám, chín .

Tất cả trói chặt thành một chuỗi.

Hứa Chỉ mở cửa, liếc một cái liền mùi hôi xộc thẳng mặt, lập tức đóng .

Chỉ kịp sơ qua , cùng những thể trắng hếu bên trong.

Phải , so với con , thây ma quả thật “nuôi ”.

Đặc biệt là thây ma dị năng.

Không nó cho ăn kiểu gì, nhưng đám ai cũng trắng trẻo, béo .

Quần áo thì rách nát, nam nữ, trói chung một chỗ, cảnh tượng chấn động thôi.

Hứa Viễn lưng hai, dám , chỉ ngửi mùi thôi gần như ngạt thở.

Xem bấy lâu nay, nơi chẳng khác nào một cái chuồng lợn.

Vừa đóng cửa , Hứa Viễn lùi mấy bước, cúi đầu cố hít thở:

“Anh, cái … cứu kiểu gì bây giờ?”

“Bị trói thôi, em là hệ Kim, em cắt dây mà.”

“Không , em…”

Còn kịp biện bạch, cho dù dùng dị năng thì lấy d.a.o cũng thể cắt, đó chỉ là dây thường chứ còng sắt !

Du Nghê lặng lẽ, từng chút một trườn xuống .

Hứa Viễn lập tức phát hiện, tay vươn tóm lấy cánh hoa, lôi mặt lắc lắc:

“Cô định hả?”

Du Nghê giơ hoa lên:

“Không quấy rầy cứu …”

“Hừ, phụ nữ!”

Cậu dứt khoát đặt cô lên vai, một tay ghì chặt bông hoa, ưỡn n.g.ự.c bước lên:

“Mở cửa!”

Du Nghê giãy giụa tay :

“Thật cần , cũng chẳng giúp gì!”

Hứa Viễn mang bộ mặt liều c.h.ế.t:

“Bị mùi hôi c.h.ế.t thì cũng c.h.ế.t! Cô nghĩ cô thoát ? Chúng cùng c.h.ế.t chung!”

Hứa Chỉ thừa cơ mở cửa, thuận tay đẩy mạnh đóng sập .

Bên trong vang lên tiếng rống giận dữ của Hứa Viễn:

“Anh thật sự đẩy em ! Ít đưa cái khẩu trang chứ! Ối trời ơi… khụ khụ… ọe!”

Tiếng nôn khan dồn dập, từng đợt từng đợt.

Hứa Chỉ thật sự chẳng cứu bọn , nếu vì một ly cà phê cho Phó Noãn Ý thì bỏ .

Anh từ tốn lấy khẩu trang từ gian , thong thả đeo lên.

Bên trong loảng xoảng hỗn loạn, lẫn trong đó là những tiếng cảm ơn rối rít.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-161-noi-khong-hop-lien-rut-dao.html.]

Cửa bật mở, Hứa Viễn lao ngoài.

Tay vẫn giữ chặt cánh hoa của Du Nghê, dí sát mũi che kín.

Du Nghê ép sát, cánh hoa quét loạn mặt , hoa cúc trắng giờ ửng hồng.

Nếu mắt cô, chắc chắn bên trong chỉ còn sự tuyệt vọng.

Cả bông hoa mềm oặt, lắc lư theo từng bước chạy của Hứa Viễn.

, , nó, đời của … trời ạ!” – Hứa Viễn chạy đến giữa hành lang, ôm tường thở hồng hộc – “Anh đúng là ruột của , ruột thịt đấy!”

“Đủ ? Thả !” – Du Nghê cuối cùng gào lên, cánh hoa cào loạn lên mặt .

“Hoạn nạn ! Đừng quậy, đừng… đừng, đây là bày chứ !”

“Cậu lấy khẩu trang mà còn ?!”

【Còn dám chê tao hôi? Đợi tao sức, g.i.ế.c mày đầu tiên!】

Một đám lảo đảo bước .

Bị trói lâu ngày, cơ thể cứng đờ, loạng choạng, da thịt rung lên theo từng bước.

Hứa Chỉ dứt khoát mặt , thèm .

Phụ nữ khác, vốn chẳng hứng thú.

Huống hồ trong đó còn vài quần áo rách nát.

Tổng cộng tám , sáu nam hai nữ, trông đều còn trẻ, tầm hai mươi.

Tóc tai rối bù, mùi hôi nồng nặc đến mức Hứa Chỉ nín thở.

“Cảm ơn các , cảm ơn cứu chúng .” – Một cô gái cao gầy, mắt rưng rưng, là đầu tiên cất lời.

Người cùng là một gã đàn ông to cao, gần bằng Hứa Chỉ, trần trụi cường tráng, chỉ mặc mỗi cái quần dài rách tả tơi như váy cỏ.

Hắn sừng sững, ngẩng đầu, ánh mắt chút khinh khỉnh lướt qua Hứa Chỉ, giọng cũng nhạt nhẽo:

“Đa tạ.”

Âm thanh , chính là giọng trong lòng .

Hứa Chỉ đáp, lùi mấy bước, chờ bọn họ hết.

Những còn dìu cửa, run lẩy bẩy, định cảm ơn nhưng cúi đầu, chỉ chăm chăm bước .

Người phụ nữ cao gầy , chìa tay đỡ lấy một cô gái khác đang hai gã dìu , kéo lòng.

Hai phụ nữ ôm chặt , gật đầu cảm kích với Hứa Chỉ, cố gắng che quần áo rách rưới, men theo tường mà .

Đám đàn ông khác thì hai dìu một, lục tục bước , gật đầu cảm ơn, xuống lầu.

Một gã mặt mũi thư sinh, đến mặt Hứa Chỉ, cúi chào 90 độ, suýt nữa ngã sấp mặt.

Loạng choạng mấy bước mới vững, tay chân run nhưng giọng vang dõng:

“Chúng thây ma nhốt quá lâu, cả bẩn thỉu, cảm ơn các cứu mạng. Dưới lầu bể bơi, chúng xuống đó rửa sạch sẽ lên cảm ơn t.ử tế. Thật sự cảm ơn.”

Hứa Chỉ thỉnh thoảng nín thở, chỉ gật đầu, miễn cưỡng nhả hai chữ:

“Không vội.”

Gã đàn ông cao lớn cũng bước , tiện tay kéo cái quần rách, định theo.

Hứa Chỉ tiến lên một bước, giơ tay ngăn :

“Khoan .”

Gã nhíu mày, cố gắng nặn vẻ mặt hòa nhã:

“Đa tạ cứu chúng . Trong còn nhiều thứ, cần thì cứ lấy, rửa ráy đồ.”

Hứa Chỉ chặn , khiến cả đoàn chuẩn xuống lầu dừng đầu.

“Có chuyện gì ? Sao gọi ?”

“Anh , chỉ hỏi vài câu.”

Những cũng nghi ngờ, vội cảm kích gật đầu, xuống.

Gã đàn ông cao lớn liếc sang Hứa Viễn ở xa, trong mắt lóe lên sát khí, nhưng vẫn Hứa Chỉ, cố gắng kiềm chế:

“Anh hỏi gì?”

Hứa Chỉ tiến thêm một bước, mặt đầy chán ghét, tay đặt lên vai .

Không một lời, tay xoay nhẹ, một con d.a.o găm xuất hiện trong tay, đ.â.m thẳng cổ họng .

Lưỡi d.a.o xuyên thủng, m.á.u phun thành vòi, b.ắ.n đầy mặt Hứa Chỉ.

Anh vẫn vô cảm , chờ đến khi gã đàn ông tắt thở mới dứt khoát rút d.a.o .

Hứa Viễn trợn mắt há hốc mồm.

Du Nghê thì run rẩy, ôm chặt bông hoa của , như đang hét lên trong im lặng.

 

Loading...