Phó Noãn Ý gian của Hứa Chỉ còn thể chứa sống thì hưng phấn hơn ai hết, lập tức khoác tay Hứa Chỉ,
“Su Su gian chứa cả sống đó! Em cũng chơi thử!”
Hứa Chỉ cô siết chặt cánh tay, đau đến nghẹn cả lời.
Câu: ‘“Bảo bối, em vốn dĩ sống, thể thử lúc nào cũng ”‘ mắc kẹt nơi cổ họng, .
Dư Nghê trốn phía cổ Hứa Viễn, cánh hoa dán sát gáy , thò một đoá ngoài, cẩn thận liếc Hứa Chỉ khẽ thì thầm bên tai Hứa Viễn,
“Anh … sẽ g.i.ế.c diệt khẩu chứ?”
Hứa Viễn trừng to mắt, nghiêng đầu thì thào, đầy vẻ mờ ám,
“Sao thế? Anh trong gian còn giấu phụ nữ khác ?”
Dư Nghê vội rụt bông hoa .
Cô cảm thấy chắc chắn sẽ diệt khẩu nữa, mà kẻ dễ diệt khẩu hơn xuất hiện .
Hứa Chỉ là dị năng giả cấp ba, căn bản thường.
Đừng thì thào, ngay cả khi hai kẻ lén nghĩ bậy trong đầu, cũng thể , huống hồ là lời rì rầm sát vách.
Trong và ngoài tòa nhà đều tồn tại hai nhóm thây ma dị năng, một thây ma thường nào dám bén mảng đến.
Không khí yên ắng như thành c.h.ế.t.
Ở cách , thì thào cái gì cũng vô nghĩa.
Hứa Chỉ nhướng mày, vỗ nhẹ đầu Phó Noãn Ý, sang Hứa Viễn, nở nụ tươi,
“Cổn Cổn gì thế?”
Hứa Viễn thẳng , liên tục lắc đầu,
“Không! Em chẳng gì hết!”
Dư Nghê vội vàng cứu , cất giọng to hơn,
“Bọn em đang bàn xem lát nữa ăn gì thôi.”
Hứa Chỉ hừ lạnh, liếc Hứa Viễn một cái sang Lê Khí,
“Không gian của dị năng.”
Mặt dây chuyền trong tay , thêm cả Phó Noãn Ý ở bên cạnh, khiến hề lo khác đoạt .
Hơn nữa, ai cũng thấy rõ tình cảm Lê Khí dành cho Phó Noãn Ý.
Chỉ cần là thứ cô dùng, Lê Khí tuyệt đối cho ai động đến.
Dư Nghê thì chẳng trong danh sách tin cậy, nhưng bản cô chỉ là phế vật, Hứa Chỉ chẳng lo lắng gì.
Anh rút mặt dây chuyền trong cổ áo , giơ lên mặt Lê Khí,
“Là từ một kẻ đáng ghét cướp về, dính m.á.u mới gian.”
TBC
Câu khiến Hứa Viễn và Dư Nghê cùng kinh hãi, đồng thanh,
“Vãi thật!”
Dư Nghê thốt xong vội lấy lá hoa che bông hoa của .
Hứa Viễn thì kích động chen tới,
“Đây chính là gian thần khí truyền thuyết ? Vãi, đúng là khoa học viễn tưởng!”
Lê Khí thản nhiên, liếc xéo ,
“Dị năng chẳng đủ huyền ảo ?”
“Dị năng thì giống huyền huyễn thôi mà.”
Tiểu Lưu thì còn đang hóng chuyện, nửa chừng thấy lệch chủ đề.
Khoa học, huyền ảo… cái đó phạm trù trí tuệ mà chen nổi .
Anh chen ngang, sốt ruột hỏi tiếp,
“Rồi nữa? Không gian còn gì kỳ lạ ?”
Cả nhóm đặt tên thây ma dị năng lầu mắt.
Nó đang dán chặt cửa kính tầng cao, cố xuống.
Đáng tiếc bọn họ ngay cửa chính, nên nó chẳng rõ.
Nó gấp đến mức ngừng thò đầu, hận thể đập nát cửa kính mà nhảy xuống.
Chờ mãi vẫn động tĩnh, nó quát mấy trói trong góc,
“Ngồi yên đó cho tao!”
Rồi gào lên:
“Đáng c.h.ế.t! Đám còn bắt tao tự đón bụng chắc?!”
Tiếng gào xong, nó tràn đầy sát khí bước ngoài.
Mỗi bước , khí như vặn vẹo.
Làn da xanh tím dần biến trắng, cuối cùng hóa thành một thanh niên bình thường, ngẩng đầu bước xuống cầu thang.
Trong khi đó, Hứa Chỉ trả lời Tiểu Lưu,
“Có gì nữa , chỉ là một gian thôi, hôm nay mới nó chứa cả sống.”
Anh lườm Tiểu Lưu bất lực, sang Lê Khí,
“ vốn định cho Tiểu Noãn, nhưng em máu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-158-con-cho-gi-nua-thu-thang-cap-truoc-da.html.]
Lê Khí gật đầu, xoa cằm, ngắm nghía mặt dây chuyền,
“ là thần kỳ, nhưng đó để ý ?”
Câu hỏi khiến đều ngạc nhiên, ánh mắt dò xét sang.
Phó Noãn Ý thì vốn chẳng ký ức, chờ đợi như đứa nhỏ kể chuyện, mắt sáng long lanh Lê Khí.
Hứa Chỉ và Hứa Viễn từ nhỏ đến lớn đều bận rộn, gì thời gian tìm hiểu.
Dư Nghê xuất , học hành nhiều, cũng chẳng rảnh để .
Còn Tiểu Lưu thì trí nhớ kém, xem cũng quên sạch.
Lê Khí thấy ánh mắt, chỉ thể thở dài,
“Những loại gian dạng , giống như thần khí, thể thăng cấp.”
Cả đám đồng loạt kinh ngạc,
“Woah—”
Phó Noãn Ý cố kiễng chân kỹ,
“Thật thần kỳ quá !”
Thấy cô vất vả, Hứa Chỉ tháo dây chuyền đặt tay cô, Lê Khí,
“Nếu rời xa , gian cũng dùng .”
“Ừ,” Lê Khí nghiêm túc gật đầu, “ sẽ chú ý, để ai gần .”
Phó Noãn Ý giơ dây chuyền lên lắc lư,
“Đẹp quá .”
“Em thích ? Vậy em đeo .”
Hứa Chỉ đeo cho cô, cô liền né, lắc đầu,
“Anh đeo mới nhiều đồ để em dùng, Su Su, em ngốc .”
Nói còn chu môi, dỗi nhẹ.
Hứa Chỉ bật , đeo cổ , nhét áo.
Lê Khí cũng trừng ,
“Đeo cho chắc, nghi cái gian thể thăng cấp.”
“Thăng cấp kiểu gì?” Hứa Viễn và Tiểu Lưu cùng tò mò hỏi.
Không ai ý tham lam, chỉ háo hức.
Dư Nghê cũng vội vàng chen ,
“Thăng cấp ? Mau , chị Lê!”
“Có loại dùng tinh hạch, loại dùng ngọc thạch, cũng loại cần m.á.u của chủ nhân.”
Lê Khí ngẫm nghĩ đáp.
Ngay lập tức, ánh mắt cả bọn dồn về Hứa Chỉ.
Phó Noãn Ý vội dang tay che mặt ,
“Máu là ! Nước ép việt quất của em là của em!”
Hứa Chỉ ôm cô từ phía , cằm đặt vai, đắc ý bọn họ,
“Nghe rõ ?”
“Vậy thì tìm ngọc thạch ! Tinh hạch chẳng vẫn còn ? Thử xem thăng cấp ! Lúc đó gian chính là một, em còn thể lăn một vòng!”
Hứa Viễn hưng phấn, lao tới đẩy cửa.
Hứa Chỉ vẫn ôm Phó Noãn Ý, tư thế gò bó, m.ô.n.g chặn ngang cửa.
Hứa Viễn sốt ruột,
“Anh, cẩu lương để ? Mau thử nâng cấp gian !”
“Đó chỉ là đoán, chắc gian thể thăng cấp.”
Lê Khí nhắc nhở, sợ Hứa Viễn mê .
“Thôi nào, gian thì ngại gì thăng cấp.”
Hứa Viễn phất tay, hứng chí với Phó Noãn Ý,
“Chị dâu, gian mà nâng cấp thì đất rộng mênh mông, chị thể trong uống cà phê luôn đó!”
Phó Noãn Ý sáng mắt, ôm chặt lấy Hứa Chỉ,
“Chúng tìm ngọc thạch !”
Dư Nghê yếu ớt giơ lá hoa,
“Ờ… sẵn tinh hạch ? Thử bằng tinh hạch ?”
Tiếc là ai thèm .
Hứa Viễn đẩy cửa, ngoắc tay,
“Thử hết là mà.”
Ngay lúc đó—
“Các vị… cũng là sống sót ?”
Một giọng mờ ảo vang lên từ xa.