Anh Tiểu Lưu lái xe chạy vun vút, thỉnh thoảng thấy bên đường xe bỏ hoang thì dừng , chờ Hứa Chỉ rút xăng.
Phó Noãn Ý bên bàn nhỏ, chống cằm Lê Khí tỉ mỉ lau sạch từng viên tinh hạch, lọc bỏ tạp chất đặt ngay ngắn mặt cô.
Dư Nghê biến dây leo, vẫn còn nóc xe phơi gió, đong đưa theo mấy nhánh bìm bìm.
Hứa Viễn thì ngủ say sưa giường.
Anh Tiểu Lưu lái liếc ngang dọc, trong lòng hoảng.
Đoạn đường thuộc khu trung tâm, xe bỏ hoang nhiều, cứ một đoạn dừng một đoạn.
Thật bọn họ xa mấy, nhưng vẫn thấy siêu thị lớn .
Mấy cửa hàng tạp hoá nhỏ thì , bên trong loạn xạ, chắc lúc hỗn loạn vét sạch.
Ai cũng thông minh, chẳng ai để đồ quý.
Điều khiến Tiểu Lưu lo hơn là vốn chẳng quen thuộc thành phố .
Dù quen, cái đầu của cũng chẳng nhớ nổi đường, huống chi đây là đầu tiên tới.
Anh siêu thị lớn ở .
Đợi Hứa Chỉ rút xăng , bọn họ chạy đến một ngã ba phía .
Đi đường nào đây?
Giá mà chỉ đường thì .
Thây ma chỉ cũng .
Lúc Lê Khí đang bón đồ ăn cho Phó Noãn Ý.
TBC
Anh Tiểu Lưu dám mở miệng.
Đợi Hứa Chỉ lên xe ghế phụ, c.ắ.n răng, đ.á.n.h lái thẳng con đường ở giữa.
Hứa Chỉ gật đầu, trầm giọng hỏi:
“Cậu định ?”
“Không siêu thị ?”
“Phía là trung tâm thể thao, siêu thị.”
Vừa dứt lời, Tiểu Lưu vỗ mạnh vô-lăng, chỉ về phía :
“Ơ kìa, chẳng trung tâm mua sắm đó ?”
Ngay phía là toà nhà bầu d.ụ.c khổng lồ, bảng hiệu ghi sáu chữ lớn: Trung Tâm Thương Mại Quốc Tế.
Trong ấn tượng của Hứa Chỉ, nơi vốn là sân vận động.
Nếu là , chắc chắn sẽ cảm thán: một vùng náo nhiệt, giờ chỉ còn tàn tích.
lúc chấn động, sang Tiểu Lưu:
“Anh… còn chữ ?”
Anh Tiểu Lưu nghẹn họng.
Lê Khí bật ha hả.
Tiếng Hứa Viễn tỉnh dậy, ngơ ngác quanh.
Toà trung tâm cực kỳ lớn, bên ngoài quảng trường với quán sữa, cà phê, bánh ngọt lộ thiên, giờ hỗn loạn tan hoang.
Một vài xe đẩy bán đồ ăn vặt vẫn còn lăn lóc.
Cửa chính trung tâm đóng chặt, cửa chắn kín bằng vô bảng quảng cáo cao ngang .
Từ bên ngoài chỉ thấy nửa của cửa kính, rõ bên trong.
Mơ hồ chỉ thấy cầu thang và vài bảng hiệu cửa hàng.
Hứa Viễn dí sát mắt , thì thầm:
“Trông quái quái… bên trong chắc còn chứ?”
Hứa Chỉ cũng thấy kỳ lạ.
Đây vốn là khu trung tâm, theo lý thì đông, thây ma cũng nhiều.
Quảng trường bên ngoài hỗn loạn, nhưng trung tâm thương mại đóng kín, che chắn nghiêm ngặt, quả thật bất thường.
Anh Tiểu Lưu cho xe chạy sát , Hứa Chỉ ngẩng đầu toà nhà cao ít nhất mười hai tầng.
Với cách , lẽ —
Ngay lúc , một giọng xa lạ vang trong đầu:
【Xe lớn thế , chắc nhiều lắm, hừ hừ… ngon!】
Hứa Chỉ thu ánh mắt về phía đám bảng quảng cáo cửa.
Đây tiếng rên đói khát bản năng, cũng tâm tư mờ ám của con .
Chỉ thể là—
thây ma dị năng.
“Bên trong thây ma.”
Hứa Viễn còn đang cảnh giác, thì nhảy dựng:
“Có thây ma thì càng , chẳng gì nguy hiểm cả.”
“Là thây ma dị năng.” Hứa Chỉ nhắc , giọng bình tĩnh.
Hứa Viễn chỉ ngay Lê Khí và Phó Noãn Ý đang hiếu kỳ xung quanh:
“Có thây ma dị năng nào đấu nổi hai đó?”
Hứa Chỉ nghẹn lời.
, thừa nhận—
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-157-khong-gian-nay-khong-binh-thuong.html.]
Bạn gái của gần như vô địch thiên hạ.
Sở dĩ “gần như”, là vì còn Lê Khí…
Anh khẽ thở dài, gật đầu:
“Ừ, cũng đúng.”
Anh Tiểu Lưu dừng xe cửa, Hứa Viễn hào hứng nhảy xuống, duỗi tay hoạt động cơ thể, còn loa tay hét to:
“Này! Thức dậy nào!”
Dư Nghê cuối cùng cũng hồi thần, dây leo vắt qua bồn hoa rung rung:
“Xuống đây.”
Cô thu dây leo , đang phân vân nên biến về hình thành loài cây nào dễ di chuyển, để thể ở gần Phó Noãn Ý hơn.
Mọi xuống xe, Hứa Chỉ thu xe gian.
【Ồ? Hệ gian , khá hữu dụng, cái giữ , ăn.】
Thì đối phương còn tưởng bọn họ dâng đồ đến tận cửa.
Rất , Hứa Chỉ thích kiểu chơi .
Phó Noãn Ý ngắm quảng trường, tiếc nuối nghiêng đầu:
“Chỗ mà phơi nắng thì chắc thoải mái lắm.”
Lê Khí liếc cô, nhắc:
“Em thích thì đợi hoa bìm bìm nở, đem cái lều ‘vợ’ của Tiểu Lưu dựng lên giàn hoa, uống coca còn dễ chịu hơn.”
Phó Noãn Ý lập tức mắt sáng rực:
“ ha! Vợ của Tiểu Lưu thật !”
Anh Tiểu Lưu xong, nhớ tới cái xe phủ kín dây leo xanh mướt, im lặng cúi đầu, quyết nhận lời khen .
【Hai con thây ma xinh thật, thú vị đấy.】
Sắc mặt Hứa Chỉ trầm xuống, nhưng khi sang Phó Noãn Ý mỉm dịu dàng, nắm tay cô:
“Đi thôi, đưa em chọn quần áo.”
Phó Noãn Ý cũng híp mắt:
“ lúc em còn chọn đồ ăn nữa, hì hì.”
Hứa Viễn chẳng hề lo trong đó thây ma dị năng.
Lê Khí ngẩng đầu lên tầng thu mắt, hỏi:
“Có mùi gì ?”
Phó Noãn Ý còn đang mơ tưởng cảnh uống nước, hỏi thì hít một , nghiêm túc gật đầu:
“Chị Lê đúng, mùi thật, giống như… cà phê!”
Đôi mắt cô sáng rực, sang Hứa Chỉ:
“Thật sự mùi cà phê!”
Hứa Chỉ khẽ kéo tay cô:
“Đi thôi, đưa em uống.”
Hứa Viễn tròn mắt Lê Khí:
“Trong còn sống?”
“Có lẽ , xem .”
Hứa Chỉ kéo Phó Noãn Ý , gạt mấy tấm bảng quảng cáo, phá khoá cửa kính.
Lê Khí và Tiểu Lưu theo sát phía .
Chỉ Hứa Viễn còn , vò cằm suy nghĩ:
“Cảm giác như thiếu thiếu cái gì …”
Ngay khi cửa kính đẩy , Hứa Viễn mới vỗ trán, hét lên:
“Anh! Anh lỡ nhét cả Dư Nghê gian hả?!”
Mọi sững sờ.
, nãy… Dư Nghê biến mất!
Hứa Chỉ cũng kinh ngạc, ngờ gian của thể chứa cả sinh vật sống.
Lê Khí nhíu mày:
“Không gian của còn thể nhốt sống?”
“Trước giờ hề .” Hứa Chỉ khẽ cau mày.
Anh lấy xe .
Một đoá hoa cúc nhỏ lăn từ nóc xe xuống, cánh hoa run rẩy:
“Trời ơi! Không gian của Hứa Chỉ rộng lớn, giàu quá!”
Dư Nghê xoay mặt hoa về phía Hứa Viễn:
“Bánh quy thích vẫn còn nhiều lắm! Đồ uống cũng đầy kho.”
Hứa Viễn lập tức ôm lấy, đặt lên vai, vội vàng nhỏ giọng:
“Đừng, đừng nữa, im ngay.”
Ánh mắt Hứa Chỉ nheo chằm chằm Hứa Viễn:
“Cô ở trong đó thấy ngạt thở ?”
“Không, hề!” Dư Nghê run rẩy, trốn gáy Hứa Viễn.