Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 154: Vợ cậu đội nón xanh đẹp quá
Cập nhật lúc: 2025-12-21 01:56:38
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Chỉ hỏi, nhưng cũng còn cơ hội nữa.
Bây giờ hỏi, cũng chẳng ý nghĩa gì.
Anh trong lòng cũng hiểu rõ.
Nếu hỏi Phó Noãn Ý: “Bảo bối , em thấy đang ràng buộc em ? Em thấy tự do ?”
Câu trả lời mười phần chắc chín sẽ là: “Hả? Anh là món ăn ngon nhất của em mà? Ràng buộc gì chứ?”
Hứa Chỉ thu mua thêm vài xe đồ, đành tiếc nuối thông báo với gian đầy, đừng “mua đồng” nữa, mua cũng chẳng chỗ để.
Không gian vốn đủ lớn.
ba phát tài, thêm cả “bà vợ cũ” của Tiểu Lưu, giống như bãi đỗ xe, lấp đầy .
Hứa Chỉ bàn với Tiểu Lưu, xử lý cái “ánh trăng sáng” của .
Ai ngờ Tiểu Lưu lập tức chạy mất.
Dùng dị năng nước mà hu hu luôn.
Vừa đẩy xe hàng chắn đường, giống như tiểu tam đáng thương Hứa Chỉ – gã đàn ông tồi – bỏ rơi, la chạy .
“ ngay mà, chướng mắt vợ ! Cậu còn vứt cả vợ của , vứt luôn vợ của !”
Mấy câu chẳng thèm qua não.
May mà chạy nhanh, thì món đồ trang trí vai cũng chẳng còn…
Những lời khiến Hứa Viễn và Du Nghê đều kinh ngạc Hứa Chỉ.
Phó Noãn Ý thì ngoài kinh ngạc còn thêm chút tò mò, nghiêng đầu .
Hứa Chỉ nghiến răng, theo hướng Tiểu Lưu bỏ chạy, “Anh thể vợ chứ?”
Hứa Viễn lấy tinh thần, vội vàng về phía Phó Noãn Ý, hết sức giải thích, “ đúng đúng, chị dâu, nhà chúng gia quy, mười tám tuổi trở xuống yêu đương.”
Phó Noãn Ý và Du Nghê đồng loạt về phía Hứa Chỉ.
Ánh mắt sáng quắc đầy nghi vấn: Thế bây giờ bao nhiêu tuổi ?
Không cần Hứa Chỉ trả lời.
Hứa Viễn gãi đầu, “Cơ mà giờ hai hai mươi tuổi , cũng cái tên quái vật định để chính trị liên hôn .”
Hứa Chỉ thu hồi ánh mắt, về phía em trai bớt lo, răng nghiến nát.
Du Nghê chợt hiểu , “Ồ” một tiếng, vội che miệng .
Phó Noãn Ý thì ngơ, cô vốn gia thế của Hứa Chỉ, cũng chẳng nhớ những chuyện .
Cô cầu cứu sang Lê Khí.
Lê Khí vẫn đang theo hướng Tiểu Lưu bỏ chạy.
Cảm nhận ánh mắt của cô, chỉ thể bất đắc dĩ nhún vai, “Su Su nhà em như thế, đừng vợ , ngay cả bạn gái cũ thôi cũng là kỳ tích. Chị theo dõi Tiểu Lưu đây, đầu óc nhanh nhạy, kẻo lạc mất, mấy cứ tiếp tục .”
Phó Noãn Ý chỉ là tò mò, cũng chẳng ý gì khác.
Hứa Chỉ vội tiến lên nắm tay cô, “Anh buồn ngủ , em ở bên một lúc ?”
Phó Noãn Ý ngoan ngoãn gật đầu, “Em ngủ nhé\~”
“Ừ ừ, đừng để ý tới bọn họ, mấy kẻ chẳng não.” Hứa Chỉ lườm Hứa Viễn một cái, hài lòng dắt vợ về phòng, tận hưởng thế giới hai .
Chỉ còn Lục Ngôn khoanh tay tựa tường, cả quá trình đều ăn dưa xem kịch.
Và Hứa Viễn với Du Nghê .
“ ngủ ở phòng ba , hai ngủ phòng khách? thấy phòng bên cạnh mở , hai tùy ý chọn , cũng ngủ đây.”
Câu của Lục Ngôn khiến Hứa Viễn và Du Nghê liếc một cái.
Ánh mắt chút vi diệu.
Cả hai đồng thời đầu .
Bầu khí bỗng nhiên, mơ hồ dính chặt .
Hứa Viễn nhịn liếc trộm Du Nghê, thấy gò má cô ửng hồng, vành tai càng đỏ hơn.
Cậu vội , len lén liếc thêm nữa, “Cái đó… nếu cô sợ thì ngủ phòng bên , xuống lầu, hai phá ít cửa .”
Du Nghê vốn đang thấy mặt nóng bừng, trốn .
nghĩ tới sức của Hứa Chỉ, thì mấy cánh cửa đó chắc chắn là Phó Noãn Ý phá.
Với dáng vẻ nhỏ nhắn của cô mà phá cửa, chắc chắn thú vị.
Du Nghê bật khúc khích, thoải mái gật đầu, “Được, cảm ơn nhé.”
Đợi Du Nghê khỏi phòng, Hứa Viễn mới như trút gánh nặng, thở phào một .
Khóe mắt liếc qua, Lục Ngôn vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu.
“Cậu còn ngủ?”
“Ngủ chứ.” Lục Ngôn liếc xéo , một tiếng, “Đồ nhát gan.”
“?” Hứa Viễn bóng lưng , nhảy dựng lên, “ với quen lắm ? Cậu dám gọi nhát gan?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-154-vo-cau-doi-non-xanh-dep-qua.html.]
Lục Ngôn đáp bằng tiếng “rầm” đóng cửa.
Hứa Viễn nguyên tại chỗ, khó hiểu, “Ủa, gì ? Sao thành nhát gan ? Kỳ lạ.”
Cậu gãi đầu, tội nghiệp xuống lầu tìm chỗ ngủ.
Tiểu Lưu chạy , Lê Khí dẫn dạo, cả đêm về.
Không ai dám bắt cóc Phó Noãn Ý.
Cô ôm Be Be, ngoan ngoãn ở cạnh Hứa Chỉ cả đêm.
Hứa Chỉ tỉnh dậy, lòng tràn đầy thỏa mãn, ôm trọn bạn gái lòng, tỉnh táo.
Tâm trạng liền phát bữa sáng cho mấy cần ăn.
Lê Khí lúc mới dẫn Tiểu Lưu về, mỗi vác hai ba lô tinh hạch, ánh nắng .
Lục Ngôn ngủ một giấc, nhận lấy bữa sáng của Hứa Chỉ, cũng đồng ý lời khuyên của .
“Dù trong căn cứ vẫn còn Trịnh Hiểu Tình, cô thể thanh lọc tinh hạch. Cậu mạnh hơn, sống , thì cần tinh hạch thanh lọc.”
Lục Ngôn , quyết định căn cứ an .
Be Be đang ngủ say.
Phó Noãn Ý cùng Lê Khí, Tiểu Lưu – ba thây ma – thể .
Hứa Viễn và Du Nghê cũng lười chạy một chuyến.
Hứa Chỉ lấy một chiếc xe từ gian, chở Lục Ngôn về căn cứ, tiện thể lấy thêm máu.
Những khác cùng thây ma ở chờ.
Trước khi , sợ Phó Noãn Ý buồn chán, Hứa Chỉ để nguyên liệu trồng hoa cho cô.
Lê Khí “bà vợ mới” của Tiểu Lưu, xoa cằm tìm chỗ thích hợp.
Hoa loa kèn là loại cây leo, cần giàn để bám, trồng trong xe thì khó mà phát triển.
Nên cô quyết định trồng ngay nóc xe.
TBC
May mà tối qua cô “khuyên nhủ” bằng vũ lực, Tiểu Lưu bây giờ dễ chuyện.
Cậu xổm bên cạnh, bĩu môi, nước mắt lưng tròng, gật đầu, “Trồng !”
Du Nghê là dị năng hệ mộc, ngoài khả năng biến hình, còn một ưu thế.
Có thể dùng một chút dị năng thúc đẩy thực vật sinh trưởng.
Sau khi say tinh hạch, cô cuối cùng cũng lên cấp hai.
Đến lúc thật sự phát huy sức mạnh.
Trồng hoa cho Phó Noãn Ý!
Hứa Viễn hai lời, leo lên nóc xe.
Tiếng leng keng vang dội, khiến Tiểu Lưu âm thầm rơi lệ bằng dị năng, đ.ấ.m n.g.ự.c lẩm bẩm, “Là , bảo vệ em…”
Âm thanh thê lương, y như thể Hứa Viễn chuyện gì với vợ .
Khiến Hứa Viễn cũng thấy ngại.
Lê Khí tung một cước, Tiểu Lưu lăn một vòng xa.
Du Nghê hóa thành dây leo, cũng trèo lên nóc xe.
Một dùng dị năng hệ kim dựng vườn hoa.
Một bận rộn rải đất và hạt giống.
Thậm chí còn tự chôn trong đất để kích thích.
Dị năng mộc cấp hai, vẫn vất vả.
Lê Khí ném thêm mấy chục tinh hạch .
Khi Tiểu Lưu lăn một vòng bò về, “bà vợ” nóc bắt đầu nảy mầm xanh.
Phó Noãn Ý ngẩng đầu cả quá trình, xem hứng thú.
Y như một đội trưởng đội cổ vũ, “Oa, Viễn Viễn giỏi quá, cái viền còn chạm hoa nữa kìa.”
Lê Khí bên cạnh bổ sung, “Đó là hàng rào của vườn hoa, Viễn Viễn mỏng chút, dày quá sợ chịu nổi.”
“Woa, Tiểu Nghê cũng giỏi quá, mọc mầm kìa\~”
“Chỉ mọc mầm thì , cố gắng cho nó leo giàn , tinh hạch đây.”
Với sức hiện tại, Du Nghê chỉ thể khiến hạt giống mọc thành dây leo xanh mướt, tiêu hao bộ sức lực.
Muốn hoa, e là nỗ lực vài ngày.
Lê Khí nóc xe xanh mướt, sang Tiểu Lưu vẫn còn , “Đừng nữa, vợ , xanh tươi thế , bao, còn trông thiện với môi trường nữa!”
Tiểu Lưu ngẩng đầu liếc một cái, càng lớn hơn, “Vợ đội nón xanh !”
Hứa Viễn và Du Nghê , đồng loạt liếc Tiểu Lưu một cái, chẳng hiểu chút vi diệu.