Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 149: Bàn về việc thiếu niên mở rộng trí tưởng tượng thì khó đối phó thế nào

Cập nhật lúc: 2025-12-21 01:56:33
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc đó, Lục Ngôn trốn bồn hoa, dùng dị năng che giấu bản nên ai chú ý, nhưng rõ ràng cuộc trò chuyện của bọn họ.

Cậu tuy hiểu “nước sốt chanh bưởi” là cái gì, nhưng rõ ràng — bọn họ đang tìm .

Trong đội , gặp qua quá nhiều dị năng kỳ quái, nên đoán rằng dị năng của Phó Noãn Ý đặc biệt, cần m.á.u của dị năng giả khác để duy trì.

Phải rằng — Lục Ngôn tuy còn nhỏ tuổi, nhưng sức liên tưởng cực kỳ phong phú, và tuyệt đối hề ngu ngốc.

Lúc Hứa Chỉ là bác sĩ, Lục Ngôn thấy ánh mắt chờ mong của Phó Noãn Ý khi về phía .

Cậu đồng ý cho rút máu, vì tin Hứa Chỉ là bác sĩ, mà là vì báo đáp Phó Noãn Ý chữa lành cảm giác khó chịu trong cơ thể .

Câu hỏi của Hứa Chỉ, khiến nghiêng đầu, hờ hững đáp :

“Phát hiện gì? thì phát hiện nhiều chuyện của các .”

Cậu sang Hứa Viễn:

“Cha từng nhắc tới mặt đúng ?”

Hứa Viễn thoáng khựng tay đang cầm đũa, ngẩng đầu , cố gắng tìm lời chữa:

“Cái đó…”

Lục Ngôn lạnh, lắc đầu:

“Sao? Cha thích đến , mà từng với rằng nhà một quy tắc bất thành văn ? Ông từng đắc tội ít , nên tuyệt đối sẽ nhắc đến gia đình với bất cứ ai. Kể cả với , cũng sẽ .”

Hứa Viễn sững sờ.

Lục Ngôn sang Du Nghê:

“Chị Tiểu Nghê là bán đúng ? Họ tìm , chị dị năng của , nên mới đoán , đúng chứ?”

Du Nghê vội vàng giải thích:

“Ngôn Ngôn, đây bán . Cổn Cổn tìm em, thật lòng chăm sóc em, báo đáp cha em.”

“Cổn Cổn?” Lục Ngôn nhạt, liếc qua liếc giữa Du Nghê và Hứa Viễn, “Ồ… trách nào chị về phía họ.”

Du Nghê mở to mắt, lập tức nhận , sang thấy Hứa Viễn cũng đang mở to mắt giống . Cô vội đặt đũa xuống, liên tục xua tay:

“Không , như em nghĩ .”

“Làm chị em nghĩ thế nào?”

Du Nghê nghẹn lời, mím chặt môi.

Lục Ngôn về phía Hứa Chỉ:

“Anh vốn chẳng bác sĩ gì cả. Muốn m.á.u của , chẳng qua là vì Tiểu Noãn . Anh định gì?”

Hứa Chỉ lập tức nhận — đứa trẻ dễ dắt mũi.

“Tiểu Noãn chính là loại thây ma vẫn còn giữ nhân tính mà . Cậu đấy, cô khác với của , vì của …”

Lục Ngôn đợi hết bật , giả bộ trưởng thành, hai tay đan đặt lên bàn, dùng ánh mắt nhàn nhạt như đang đàm phán để :

“Anh lừa ai ? Cho dù cô thật sự là thây ma thì ? Người cũng là thây ma, chẳng cũng sẽ khôi phục …”

Cậu đến đây, bỗng sửng sốt, mắt mở to đầy kinh hỉ, lập tức bật dậy, cúi xuống cánh tay :

“Vậy … Tiểu Noãn uống m.á.u nên mới biến thành dáng vẻ như con ?”

Hứa Viễn và Du Nghê cùng lúc đưa tay ôm trán, vẻ mặt đầy bất lực.

Hứa Chỉ thoáng ngẩn , lắc đầu:

“Không , Tiểu Noãn cô …”

Lục Ngôn chống hai tay lên bàn, hăng hái chất vấn:

“Cần bao nhiêu máu? Dị năng giả càng mạnh thì càng đúng ?”

Hứa Viễn thở dài nặng nề.

Du Nghê định đưa tay ngăn cản, nhưng yếu ớt rụt về, chỉ thể thở dài theo.

Chỉ còn Hứa Chỉ vẫn kiên nhẫn:

“Lục Ngôn, em bình tĩnh .”

nghĩ tới gương mặt đáng yêu của Phó Noãn Ý, kích động đến mức thể nào bình tĩnh.

Nếu do giáo dưỡng giúp còn kiềm chế, thì lúc nắm lấy cổ áo Hứa Chỉ mà hét lên .

“Chẳng trách các tìm ! Vì dị năng của đặc biệt ? Máu của tác dụng lớn đúng ?”

Hứa Chỉ cạn lời , đầu tiên cảm thấy giao tiếp bất lực:

“Không liên quan đến máu.”

“Vậy liên quan đến cái gì?”

“Liên quan đến động vật biến dị năng lực ‘ ’.”

Lục Ngôn sững :

“Anh gì? Ý ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-149-ban-ve-viec-thieu-nien-mo-rong-tri-tuong-tuong-thi-kho-doi-pho-the-nao.html.]

Hứa Viễn nhân cơ hội chen :

“Lục Ngôn , chị dâu của đúng thật là thây ma, chẳng qua động vật biến dị nên mới giống . Em chờ hiệu quả ‘ ’ tan thì sẽ rõ.”

Trong mắt Lục Ngôn hiện lên nỗi choáng váng cùng thất vọng.

Lần đầu tiên thấy Phó Noãn Ý là ở đường phố, khi bọn họ đang g.i.ế.c thây ma.

Khi cách quá xa, chỉ thấy bóng dáng nhỏ bé lảo đảo , bỗng thấy đáng yêu lạ thường.

Lần thứ hai là trong tòa nhà quảng trường, vẻ rung động, chỉ mong bắt chuyện.

Từ tới nay, từng thích chuyện với lạ. Phó Noãn Ý là ngoại lệ duy nhất.

Cậu thể tưởng tượng dáng vẻ của Phó Noãn Ý khi biến thành thây ma.

Chẳng lẽ sẽ giống như của — mặt mũi dữ tợn, đến bao giờ mới khôi phục ?

Một thiếu niên mười bốn tuổi, đầu tiên rung động, đập tan bởi hai chữ “ ”.

Lục Ngôn cố chấp lắc đầu:

“Không thể nào, hiệu quả nào kỳ diệu đến …”

Giọng càng lúc càng nhỏ. Nghĩ thời mạt thế, mấy phần mềm điện thoại, ngay cả một bà thím cũng thể biến thành thiếu nữ.

Giờ đây là tận thế, dị năng kỳ quái vô , còn gì là thể?

Sự thật rằng Phó Noãn Ý là thây ma, còn khiến tuyệt vọng hơn cả việc thể khôi phục.

Kỳ thực, sâu trong lòng cũng mơ hồ rõ, giống những thây ma dị năng . Chỉ là cố chấp bám niềm tin để tiếp tục sống sót một cách cô độc.

Hứa Chỉ thấy bộ dạng của , nở một nụ hài lòng.

Xem , đứa nhóc chỉ vẻ bề ngoài của Tiểu Noãn. Giờ thì, sự thật, mới lộ biểu cảm đáng thương như .

Còn dám gọi “Tiểu Noãn” ?

Phì!

Anh thậm chí buông ý định lừa kéo đội.

Hứa Viễn vẫn cố gắng khuyên nhủ:

“Lục Ngôn, sư phụ và bọn họ thật sự còn cách nào. Nếu cách, cũng sẽ cố gắng hết sức.”

Lục Ngôn chậm rãi xuống, cúi đầu chằm chằm mặt bàn, lời nào.

Hứa Viễn liếc qua Hứa Chỉ.

Người bắt đầu gắp thức ăn, rõ ràng định tiếp lời.

Anh sang Du Nghê.

Cô chỉ thở dài lặng lẽ, gắp thêm thức ăn bỏ bát của Lục Ngôn, khẽ :

“Ngôn Ngôn, bọn chị sẽ hại em. Hứa Viễn thật lòng chăm sóc em.”

“Thật lòng?”

Lục Ngôn ngẩng đầu, lạnh:

“Người thật lòng chăm sóc đó, cũng chỉ tinh hạch của mà thôi.”

Du Nghê kinh ngạc:

“Cái gì? Ai?”

Lục Ngôn xoay đũa trong tay, giọng điệu bình tĩnh hơn nhiều:

“Là Nhiên ca. Hắn tìm nhiều dị năng giả hệ tinh thần, chỉ để biến bọn họ thành thây ma lấy tinh hạch. vô tình phát hiện, nên mới theo. cũng cảm ơn , ít nhất dạy ít thứ.”

Du Nghê thở phào:

“May mà em .”

“Bọn coi như quen, cũng chẳng tính thiết. Chị nghĩ sẽ tin chị ?”

Lời khiến Du Nghê lộ rõ vẻ tổn thương:

“Chị cứ nghĩ, ở trong khu an , chúng cũng như chị em nương tựa. Lúc em , chị khuyên em mà.”

chị cũng theo .”

“Họ cần . từng hỏi đội phó của họ, dị năng của chỉ là mộc hệ mô phỏng, chẳng tác dụng, nên…”

Lục Ngôn từng chuyện , thoáng ngạc nhiên cô một cái, bối rối :

“Làm chị thật giả?”

TBC

Hứa Chỉ thản nhiên gắp cho Hứa Viễn ít đồ ăn:

“Nó , thì cần gì ép buộc. Không nhất thiết mang theo bên cạnh mới gọi là chăm sóc. Nó thể sống , thế là đủ .”

Một đứa nhỏ bướng bỉnh và ngang ngạnh như thế, mang theo bên , chẳng thêm phiền phức .

Nếu thì, đưa Tiểu Noãn sang thành phố khác hẹn hò, nhân tiện tìm món ăn mới cũng .

Anh tin là tìm !

 

Loading...