Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 148: Chiêu bài lừa gạt họ Hứa cũng có lúc mất linh

Cập nhật lúc: 2025-12-21 01:56:32
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Noãn Ý cảm thấy phát sáng là một chuyện cực kỳ thú vị.

Ngón tay cô vẫn đang chọc ống máu.

Ánh sáng ngày càng sáng, sáng đến mức Hứa Chỉ thể thẳng, bất đắc dĩ nhắc nhở:

“Tiểu Noãn, thấy .”

Nhìn thêm vài nữa thì thể mù thật.

TBC

“Á, em đang ở trong ánh sáng, còn thấy em? Vậy chứng tỏ đủ sáng !”

Thế là, ban công liền xuất hiện một nguồn sáng còn chói hơn cả mặt trời.

Hứa Chỉ cả đều tê rần. Bạn gái nhà hứng thú như , ngoài việc nhắm mắt thì chẳng còn lựa chọn nào khác.

Hứa Viễn lấy hai tay che mắt, nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Chỉ với ánh sáng của chị dâu thôi, cần gì tay? Trực tiếp mù kẻ địch cũng đủ .”

Anh Tiểu Lưu cạnh cửa, xử lý đơn giản. IQ kịp thời online, lùi mấy bước, né ngoài cửa.

thây ma vốn thích bóng tối hơn.

Hứa Viễn lẩm bẩm thêm vài câu, chẳng ai đáp . Cậu hé một khe ngón tay, nheo mắt thử — bên cạnh chẳng còn ai, chỉ còn một đống quần áo.

Du Nghê biến thành một đóa hoa, lon ton nhảy đến chân Phó Noãn Ý, ngửa cánh hoa hứng ánh sáng, vui vẻ khỏi .

Đóa hoa nhỏ , lá cũng xòe , như hai cánh tay dang rộng, tận hưởng ánh nắng hết .

Lê Khí trong phòng, đau đầu ba tên thây ma bình thường nhét tinh hạch.

Thật , lúc rảnh rỗi cô cũng từng chuyện .

Mỗi ngày cứ lặp việc nhắc nhở tên họ, chán quá. Cô từng tính nuôi một con thây ma, để nó nhắc hộ .

Đáng tiếc, tinh hạch lãng phí ít.

Mà thây ma thì vẫn chỉ gào: “Đói quá!”

Giống một cái hố đen bao giờ lấp đầy.

Giống hệt ba con mắt .

Nếu gì khác biệt thì… chắc là do ăn nhiều tinh hạch, nên ba con gào to hơn, khỏe hơn.

Lục Ngôn Lê Khí đầy mong đợi, thấy cô nhíu mày thì cũng nhíu theo.

“Thế nào?”

Lê Khí cố giữ giọng ôn hòa, xoay , gương mặt đầy thành khẩn:

“Cậu thật ?”

Lục Ngôn lạnh mặt:

“Khỏi cần , chắc chắn tin gì.”

Không thể , thằng nhóc đúng là thực tế.

Lê Khí – vốn mồm miệng bén như dao, giờ nghẹn .

Chỉ còn cách lộ vẻ ôn nhu lễ độ:

“Lục Ngôn, thật sự xin , lừa , nhưng sự thật chính là như . Cho dù nhét bao nhiêu tinh hạch, chúng vẫn sẽ như thế thôi.”

Lục Ngôn ngừng lắc đầu:

“Không thể nào, chắc là tinh hạch đủ!”

thể chấp nhận chuyện rời , nhưng…”

“Cô thì hiểu cái gì! Cô bao giờ mất ? Cô từng tận mắt nhà biến thành thế ?!” – Lục Ngôn gầm lên, lùi về .

Lê Khí im lặng một lát, đối diện thẳng với :

tận mắt thấy chính biến thành thế , tính ?”

Lục Ngôn sững , chớp mắt mấy , cô từ xuống :

“Cái… cái gì cơ?”

Lê Khí nhớ lúc sáng còn dính bột phấn của Be Be, đưa tay xoa cằm:

“Không thì… tối nay cứ thử ?”

Nhìn gì cơ?

Lục Ngôn đầy mù mờ, lẽ nào cô còn biến ?

Tưởng tượng nghèo nàn khiến càng rối hơn, cau mày cô:

“Tối sẽ thế nào?”

“Đại khái sẽ một điều kỳ tích, khiến chịu chấp nhận sự thật?”

Lửa giận trong mắt Lục Ngôn sự nghi hoặc thế, cô vài :

“Kỳ tích gì cơ?”

“Cậu đói ?”

Chủ đề ăn uống.

Ở tận thế, vĩnh viễn là đề tài đầu bảng xếp hạng “chuyển hướng câu chuyện”.

Lục Ngôn nuốt nước miếng, gượng gạo mặt :

“Cũng… cũng tạm.”

“Bên Hứa Chỉ còn nhiều đồ ăn lắm. À, ăn lẩu ?”

Dù Lục Ngôn là thế nào nữa, thì với Phó Noãn Ý, cũng coi như một nguyên liệu món mới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-148-chieu-bai-lua-gat-ho-hua-cung-co-luc-mat-linh.html.]

Lê Khí cố gắng giúp cô thêm thực đơn.

Nhắc đến lẩu.

Yết hầu Lục Ngôn lăn liên tục, sợ phát hiện, lập tức lưng:

“Ăn… ăn lẩu gì chứ!”

Cùng với tiếng , còn cả tiếng nuốt nước miếng khe khẽ.

Khóe môi Lê Khí cong lên:

lúc bọn họ trưa cũng ăn nhiều, lẩu , tối hẵng bàn tiếp.”

Lục Ngôn thật sự tò mò rốt cuộc tối sẽ gì.

Nghĩ đến lẩu, xoa bụng một cái, nhanh chóng buông tay:

“Đ- thôi.”

Một một thây ma cùng bước khỏi phòng, suýt nữa ánh sáng chói lòa mù.

Du Nghê phấn khích reo lên:

“Wow, giống mặt trời quá, Tiểu Noãn thật lợi hại!”

Trong nguồn sáng chói lóa, vang lên giọng nhỏ đắc ý của Phó Noãn Ý:

“Để em thử sáng hơn nữa nhé!”

Lê Khí nhắm mắt, cất cao giọng:

“Tiểu Noãn, cái… cái món mới …”

Ba chữ “món mới” kịp thời nuốt , đổi thành:

“Người bạn mới đói , ăn lẩu, thôi đừng phát sáng nữa, phát nhiệt !”

Phó Noãn Ý nhắc nhở, liền thu ánh sáng , nghiêng đầu suy nghĩ:

“Ơ? Ánh sáng còn thể phát nhiệt nữa cơ ?”

Hứa Chỉ hề bạn gái biến thành bếp nấu lẩu di động.

Anh bước lên, kéo tay cô, tiện thể khẽ đá đóa hoa nhỏ sang bên:

“Em ăn no ? Muốn chị Lê dẫn dạo một vòng ?”

“Đi dạo?!”

Phó Noãn Ý lờ mờ nhớ hình như đang tìm thứ gì đó.

“Được ạ!”

Lê Khí và Hứa Chỉ liếc mắt, trao đổi ánh .

Hứa Chỉ hiểu ngay ý cô, sang Lục Ngôn, dịu dàng như một bà ngoại sói trong truyện Cô bé quàng khăn đỏ:

“Lục Ngôn đói ? Trong gian của còn nhiều đồ ăn lắm, hẵng ăn lẩu tính chuyện khác.”

Ánh mắt Lục Ngôn vô thức lia về phía Phó Noãn Ý, vội cúi đầu, khẽ gật:

“Cảm ơn.”

Hứa Viễn thì ấn tượng cực về . Có lẽ là kiểu “ái mộ kính trọng từng nhắc tới”, hoặc cũng chút áy náy.

, Lục Hoài An từng nhắc tới Lục Ngôn mặt Hứa Viễn.

Anh ít khi chuyện gia đình, mà mặt Hứa Viễn, luôn chỉ là một lắng .

Bày bàn ghế, hỏi sở thích ăn uống, Hứa Viễn tất bật bưng bê, nhiệt tình hiếm thấy.

Hứa Chỉ thôi mà thấy ê răng.

Nói thật, ngay cả với tư cách ruột, cũng từng đối xử “tôn quý” thế .

Ba thây ma ngoài dạo.

Trong phòng chỉ còn bốn bàn.

Lục Ngôn vốn quen , nên cạnh Du Nghê.

Rõ ràng quan hệ cũng chẳng thiết gì, cúi đầu, chẳng mở miệng.

Hứa Chỉ bày dáng vẻ trai ân cần, gắp đồ ăn cho :

“Đã là em trai Hứa Viễn coi như em trai . Muốn ăn gì thì cứ ăn, đừng khách sáo.”

Lục Ngôn cầm đũa, ngẩng đầu, chỉ khẽ gật nồi lẩu.

Hứa Viễn định gì đó, nhưng nhận thích giao tiếp với lạ, bèn liên tục hiệu mắt với Hứa Chỉ.

Hứa Chỉ gắp thêm cho , dịu giọng hỏi:

“Sau em định tính thế nào? Dù dị năng của em đặc biệt, nhưng cứ sống mãi trong bầy thây ma cũng .”

thấy cũng mà.” – Lục Ngôn nuốt đồ ăn trong miệng, mới trả lời gọn lỏn.

Hứa Chỉ bỏ cuộc, tiếp tục khuyên:

“Anh kiểm tra m.á.u của em, thấy vẫn chút di chứng, lẽ cần…”

Chưa kịp hết, Lục Ngôn ngẩng đầu, ánh mắt khó lường:

“Anh rõ ràng kiểm tra máu. Máu đó là để Tiểu Noãn uống.”

Hứa Viễn kinh ngạc nhướng mày.

Du Nghê sợ đến mức suýt rơi đũa, định giải thích, nhưng đối diện với ánh mắt lạnh lùng của Lục Ngôn liền nghẹn .

Hứa Chỉ nhanh chóng khôi phục biểu tình bình thản, thản nhiên hỏi:

“Thì em vẫn luôn âm thầm quan sát Tiểu Noãn? Vậy em phát hiện một chuyện?”

 

Loading...