Khi Hứa Chỉ và Phó Noãn Ý đang đường về khu an .
Lê Khí khoanh tay cửa nhà kho củi.
Sau lưng cô là tiếng Tiểu Lưu rửa tinh hạch lách tách.
Phía là Hứa Viễn đang dạy Du Nghê vài chiêu phòng cơ bản.
Rõ ràng là dạy võ phòng , nhưng miệng :
“Bánh bao nhân nấm buổi sáng ăn cũng ngon phết, trưa ăn gì đây?”
Du Nghê thì chăm chú ghi nhớ động tác, hai tay khua khua khuỷu tay.
Bị hỏi bất ngờ, cô ngẩn đó, suy nghĩ một lúc nghiêm túc hỏi:
“Anh ăn gì?”
“Trong kho còn ít đồ đông lạnh hút chân , chắc chẳng để đến tối, thôi thì xào ít món cơm nhà?”
“Ừ, lát nữa xem thử.”
Du Nghê trả lời giống hệt một vợ đảm đang, chẳng hề trách cứ việc lo ăn hơn lo tập.
Hứa Viễn hề hề, gãi đầu:
“ động tác, cô nhớ ?”
“Anh đ.á.n.h bằng khuỷu tay, nhưng nếu giữ chặt thì ?”
“Dễ thôi, nào, tấn công cô, cô giữ chặt khuỷu tay .”
Du Nghê ngoan ngoãn im, chờ đòn.
Hứa Viễn cố tình giảm lực, xoay nâng khuỷu tay.
Du Nghê phản ứng kịp, hai tay đưa hất bật, lòng bàn tay đỏ ửng.
Hứa Viễn ngẩn , vội vàng nắm lấy tay cô kiểm tra:
“Sao đỏ ?! giảm lực mà.”
Du Nghê nắm tay thì cứng đờ, rút mà dám, ngượng ngập tại chỗ.
Thấy cơ thể cô khẽ run, Hứa Viễn mới chợt nhận lỡ hành động quá mật.
Anh hoảng hốt buông tay, lùi một bước:
“Cái đó… xin …”
“Không , đau, tiếp tục dạy .”
Mặt Du Nghê ửng hồng, cúi gằm, chẳng dám lên.
Tai Hứa Viễn cũng đỏ bừng, cố tình vò đầu:
“Xin nha.”
Lê Khí ngoài xem kịch vui, tặc lưỡi:
“Haiz, mùa xuân đến đây.”
lúc Tiểu Lưu rửa xong một viên tinh hạch, thế thì ngẩn , ló đầu ngoài.
Tận thế qua một thời gian, hiện tại là đầu thu.
Thây ma lạnh nóng, nhưng gió thu khoe sự hiện diện.
Tóc Lê Khí gió thổi tung, cả toát khí chất se lạnh của mùa thu.
“Ơ, đang thu ? Sao bảo là xuân?”
Tiểu Lưu ngơ ngác hỏi.
Lê Khí chậm rãi đầu:
“Tinh hạch rửa xong mà bắt đầu lo mùa với chả vụ?”
Tiểu Lưu lập tức rụt đầu , ngoan ngoãn dám cãi.
Lê Khí khẽ “chậc” một tiếng, giả bộ bực bội, nhưng trong mắt ánh lên ý khoái trá.
Cô còn đang hóng kịch, thì thấy xe Hứa Chỉ lao về, tốc độ nhanh bất thường, giống như thứ gì đuổi theo.
Lê Khí nhíu mày kỹ — đúng là chiếc xe mà sáng nay Hứa Chỉ lái .
Cô bước lên vài bước, đón.
Hứa Viễn và Du Nghê cũng thấy động tĩnh, thấy Hứa Chỉ về.
“Ủa? Mới đó mà xong buổi hẹn hò ? Anh nhanh dữ ha?”
Nghe , Du Nghê nhướng mày sang:
“Hả?”
Hứa Viễn vội xua tay gượng:
“Không… ý gì .”
Du Nghê bặm môi, liếc một cái.
Phó Noãn Ý xuống xe dang tay nhào tới:
“Chị Lê, Tiểu Nghê, em về nè\~”
TBC
Du Nghê mỉm bước , nhưng Lê Khí nhanh hơn, ôm chầm lấy cô một cái.
Buông , hai tay còn véo nhẹ má cô:
“Sao về sớm thế? Hẹn hò vui ?”
Hứa Chỉ xuống xe, thở dài giả bộ bất lực:
“Hẹn hò vui mấy cũng bằng ăn cơm .”
“Cơm đủ? Tinh hạch thiếu? Máu cũng đủ? Sao kỳ ?”
Lê Khí lập tức cúi quan sát Phó Noãn Ý.
Du Nghê cũng bước tới, lo lắng hỏi:
“Có cần em cho m.á.u ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-144-em-dai-khai-da-doan-ra-han-la-ai.html.]
“Tiểu Noãn phát hiện món ăn mới .”
Nghe câu đó, Lê Khí phắt sang Hứa Chỉ, thấy gật đầu xác nhận, sang Phó Noãn Ý:
“Ghê nha, tự săn mồi luôn?”
“Lạ ở chỗ là, Tiểu Noãn ngửi mùi giỏi mà?”
Lê Khí chút do dự gật đầu:
“Ừ, cực kỳ nhạy, chắc còn mạnh hơn chị.”
Phó Noãn Ý trợn mắt, kinh ngạc cô:
“Thật ?! Em còn nhạy hơn chị Lê?!”
Lê Khí bật , khẽ véo mũi cô:
“Chứ em tưởng , đúng là mạnh hơn, chỉ là em khai thác hết tiềm năng thôi.”
Được khen, Phó Noãn Ý lập tức ưỡn n.g.ự.c tự hào.
Hứa Chỉ cau mày:
“Nếu Tiểu Noãn còn mạnh hơn chị, ngửi thấy đó?”
“Rốt cuộc là ?”
Lê Khí cũng ngạc nhiên, ôm vai Phó Noãn Ý, sang Hứa Chỉ.
Anh kịp thì Phó Noãn Ý giơ tay thật nhanh:
“Để em kể, để em kể!”
Thấy dáng vẻ hăng hái của cô, Lê Khí và Du Nghê đều bật .
“Được, em kể .”
Hứa Chỉ bước lên, nắm lấy bàn tay đang giơ, kéo cô về cạnh .
Trí nhớ Phó Noãn Ý , kể tỉ mỉ từ lúc Hứa Chỉ rời , cho tới khi cô vác chạy theo dấu vết.
Lê Khí và Du Nghê cố nhịn .
Hứa Viễn thì ôm bụng phá lên.
Bị trai liếc một cái, Hứa Viễn vội ho khan, cúi đầu, giả bộ nghiêm túc.
Phó Noãn Ý kể đến đoạn theo vết m.á.u ngoài quảng trường, dấu vết và mùi đều biến mất.
Lê Khí cau mày:
“Sao thể? Khoảng cách gần thế, Tiểu Noãn thể đ.á.n.h mất dấu .”
Du Nghê nghiêng đầu nghĩ ngợi, khẽ hỏi:
“Người đó… còn gì khác thường ?”
Ánh mắt Hứa Chỉ lập tức dán cô:
“Cô gì ?”
Phó Noãn Ý tò mò chằm chằm:
“Tiểu Nghê, Tiểu Nghê?”
Du Nghê dịu dàng với cô, mới sang Hứa Chỉ, chỉnh nét mặt nghiêm túc:
“Em một dị năng đặc biệt, giống như thế.”
“Cô quen? Ở khu an ?”
Du Nghê trả lời ngay, mà sang Hứa Viễn:
“Chính là tìm.”
Hứa Viễn giật tròn mắt, buột miệng:
“Lục Ngôn?”
Du Nghê gật đầu, phía Hứa Chỉ, giải thích:
“Lục Ngôn là dị năng hệ tinh thần, năng lực của khá kỳ lạ. Nói nhỉ…
Giống như thể dễ dàng tàng hình, để khác nhận sự tồn tại của .”
“Tàng hình tinh thần?”
Du Nghê lắc đầu, sốt ruột, ngẫm nghĩ một chút rõ hơn:
“Phải là… che chắn!
Khi giao tiếp, sẽ dùng dị năng khiến vô thức bỏ qua sự hiện diện của .”
Hứa Chỉ chau mày, ngẫm nghĩ:
“Nếu thì hợp lý. Rõ ràng thấy cửa tiệm, mà Tiểu Noãn ngửi .
Ngay cả cũng nhận xung quanh ai.
Chỉ đến khi thương chảy máu, Tiểu Noãn mới phát hiện.
Ở nơi trống trải như thế, chúng vẫn thấy .”
“Lục Ngôn thương?! Nặng ?!”
Hứa Viễn nóng nảy hỏi.
Hứa Chỉ trừng mắt:
“Chỉ là khả năng thôi!”
Du Nghê cũng gật đầu nghi hoặc:
“ đó, em tận mắt thấy Lục Ngôn cùng nhóm . Nếu là , tại một trong thành phố?”
Hứa Chỉ cau mày, sang Hứa Viễn:
“Dù , khả năng là lớn. và Tiểu Noãn đến Quảng Trường Tình Yêu, cũng gần nhà sư phụ .”
Nghe , Hứa Viễn sốt ruột lao về phía xe:
“Vậy thì còn chờ gì, ngay thôi!”