Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 137: Chuyện đêm của hội chị em, liên quan gì tới bọn mình?

Cập nhật lúc: 2025-12-21 01:56:21
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì cảm giác tê dại ngọt ngào từ đầu ngón tay, Hứa Chỉ liên tiếp chọc thủng năm ngón tay của .

May mà phản ứng của Phó Noãn Ý bây giờ nhanh hơn , mỗi mút một ngụm là chữa lành ngay.

Khổ Hứa Chỉ, chọc hết tới khác…

cam tâm tình nguyện.

Không dám những hành động quá phận, chỉ dám chọc đầu ngón tay, chỉ để đổi lấy chút thỏa mãn trong lòng.

Phó Noãn Ý ý thức hành động mang hàm ý gì.

Mứt nam việt quất ngon cực kỳ!

Cô còn tuyên bố, đây là món ngon nhất!

Hứa Chỉ thì lòng sướng rơn, nhưng bụng thì càng đói, liền quấn quýt bắt cô cùng ăn trưa, ăn tối.

Khổ Hứa Viễn và Du Nghê, chạy sang khu nhà dị năng giả để ăn ké.

Không còn “bóng đèn”.

Phó Noãn Ý dẫu khôi phục thần trí, nhưng ký ức, cũng ít , chỉ thích ngoan ngoãn bên cạnh Hứa Chỉ, chống cằm ăn cơm.

Hứa Chỉ ăn uống vốn tao nhã, chằm chằm thì càng ngay ngắn hơn.

Anh hận thể phô diễn diện vẻ trai hảo của , một góc c.h.ế.t nào.

Đỉnh cao đạo đức nghề nghiệp của “ăn bám”: lúc nào cũng thể hiện nhan sắc!

Hứa Chỉ quên mất, nếu một ngày Phó Noãn Ý khôi phục ký ức, những chuyện mờ ám từng … ừm, e rằng hình tượng sẽ tan tành hết.

Có Phó Noãn Ý bên cạnh.

Để tăng thêm những kỷ niệm quý giá giữa họ, Hứa Chỉ vắt óc kể quá khứ một cách thú vị: từ xe lăn đụng , đến cảnh ngã bồn hoa như một “đứa trẻ lấm lem bùn đất”, những cô liều mạng vì , nhưng thật chỉ vì đồ ăn.

Anh cố tình cắt bỏ những chi tiết tiện nhắc tới: quần áo, vệ sinh, tắm rửa…

Kể xong thì hấp dẫn vô cùng.

Kết quả là tự đào hố chôn .

Phó Noãn Ý say mê, ngả nghiêng, vui vẻ tột cùng.

Cô kết luận một câu:

“Có dịp thì chỗ đó một , em sẽ nhớ thì ?”

Hứa Chỉ trả lời xong mới nhận : toi .

Nếu cô thật sự nhớ

Những chuyện cố tình giấu…

Thôi, miễn là đối xử với cô, hơn nữa, đến mức cô thể rời xa .

Hoặc là…

Hứa Chỉ len lén liếc Phó Noãn Ý mấy . Nếu họ lặp những chuyện đó nữa, chờ đến lúc cô nhớ … cũng tính là… quá phận nhỉ?

Phó Noãn Ý chẳng hề nhận toan tính nhỏ nhen của .

Cô còn thấy những câu chuyện thú vị.

Thì quá khứ của họ đáng yêu đến !

Cô nhất định sẽ cố gắng nhớ .

Đêm xuống, Hứa Chỉ buồn ngủ đến chịu nổi, nhưng vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Phó Noãn Ý buông.

Anh hiểu rõ, cô tám phần sẽ chạy theo Lê Khí.

Ngay cả lúc mí mắt sắp díp , còn thì thầm bàn bạc:

“Hay là để nhử thây ma nhé?”

Phó Noãn Ý nào nỡ để bạn trai trắng trẻo, trai của mồi câu thây ma? Thật quá lỗ vốn!

bên , đợi đến khi ngủ say.

Phát hiện buồn ngủ, Phó Noãn Ý chợt thấy thây ma cũng niềm vui của thây ma.

Buổi chiều Hứa Chỉ tìm cớ ngoài hai .

, vệ sinh, nhưng ngại thẳng, chỉ bảo là ăn no quá, dạo, cũng cần cô cùng.

Lúc ngủ ngon, còn mỉm trong mơ, mặt hướng về phía cô.

TBC

Phó Noãn Ý cũng mãn nguyện.

Á, thây ma thật sự quá hạnh phúc !

Không cần vệ sinh, cần ngủ.

giống thây ma?

Rõ ràng là một tiểu tiên nữ cơ mà!

Cho đến khi hiệu quả “makeup” của Be Be biến mất.

Phó Noãn Ý trơ mắt từ một tiểu tiên nữ biến thành một con xác khô…

Nếu sợ đ.á.n.h thức Hứa Chỉ, cô òa .

Đang lúc buồn bã nức nở, Lê Khí lặng lẽ mở cửa, cũng trong bộ dạng thây ma.

Phó Noãn Ý trợn tròn mắt cô.

Á, ngay cả tân nhân loại cũng xí thế ?

Lê Khí xách Be Be lên, rũ một chút đầu Phó Noãn Ý, tiện tay tự “dặm phấn”.

Đặt Be Be trở đầu cô.

Phó Noãn Ý giơ tay, phát hiện bàn tay trắng trẻo thon dài, liền sờ Be Be đầy mãn nguyện, đó mắt sáng rực Lê Khí.

Lê Khí khẽ gật đầu.

Không cần lời nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-137-chuyen-dem-cua-hoi-chi-em-lien-quan-gi-toi-bon-minh.html.]

Phó Noãn Ý lập tức hiểu, nhẹ nhàng rút tay khỏi lòng bàn tay Hứa Chỉ, rón rén theo, còn lắc lư cái đầu nhỏ, hí hửng bước ngoài.

“Chúng ?”

Ngay cả giọng cũng hạ thấp, sợ Hứa Chỉ tỉnh giấc.

Du Nghê đợi từ xa.

Bên cạnh là hai kẻ nhỏ nhoi đáng thương: Tiểu Lưu và Hứa Viễn.

Hứa Viễn ngáp dài, vẻ mặt buồn ngủ cực độ:

“Ơ , ba các cô ‘tám chuyện đêm của hội chị em’, gọi bọn gì?”

Nghe , mắt Phó Noãn Ý sáng rỡ, lập tức ôm tay Lê Khí, hào hứng hỏi:

“Chuyện đêm của hội chị em là gì thế?”

Du Nghê mỉm bước , nghiêng đầu cô:

“Ngày mai hẹn hò, chẳng lẽ em định ăn diện một chút ?”

Phó Noãn Ý tự hào ưỡn ngực, đưa tay sờ Be Be:

“Em Be Be mà!”

“Quần áo!” Lê Khí kéo nhẹ bộ đồ thể thao cô.

Để tiện hoạt động, Hứa Chỉ chuẩn nhiều bộ đồ đôi thể thao.

Anh dáng cao, chân dài, mặc gì cũng .

Còn Phó Noãn Ý nhỏ nhắn gầy yếu, dựa nhan sắc để chống đỡ.

Mặc đồ thể thao, trông chẳng khác học sinh tiểu học là bao…

“Lúc tới đây, chị vốn định chụp ảnh, nên mang theo nhiều quần áo, đồ mới hết. Chúng cao gần bằng , em gầy hơn, mặc lên sẽ càng !”

Du Nghê nắm tay cô, liệt kê như kho báu:

“Chị mang Hán phục, JK, Lolita, đồ biker, em thích loại nào?”

Phó Noãn Ý mắt xoắn ốc, ngơ ngác đầu:

“Đó là gì ?”

“Thì thử hết , xem cái nào hợp thì mặc cái đó. Hẹn hò chỉ một , đổi mới chứ.”

Tiểu Lưu chồm hổm bậc thang, dám hó hé.

Hứa Viễn ngáp thêm cái nữa, càu nhàu:

“Chuyện liên quan gì tới với Tiểu Lưu chứ?”

“Tiểu Nghê bảo chỗ chị bốn vali quần áo mới tinh. Hai khiêng thì ai khiêng?”

“Chị còn mang theo một vali mỹ phẩm và trang sức, cần ?”

“Á, trang sức, em xem thử!”

Lê Khí phất tay, chỉ hướng cho Hứa Viễn và Tiểu Lưu:

“Kia kìa, dãy nhà bên trái, tầng một, chính là phòng của Tiểu Nghê. Đi kéo hết vali .”

“Nửa đêm nửa hôm kéo vali? Như ăn trộm .” Hứa Viễn lầu bầu, nhưng vẫn dậy, thấy Tiểu Lưu động đậy liền kéo theo:

“Đi thôi, trụ cột!”

Chờ khi Hứa Viễn và Tiểu Lưu ( dặm phấn) ngoan ngoãn rời .

Hai thây ma cùng xuống, chống cằm ngước trời.

Du Nghê khẽ thở dài, ánh trăng mờ ảo:

“Hẹn hò , chị cũng nghĩ xem chuẩn gì cho em.”

“Trước hết, Tiểu Nghê , nhớ kỹ một điều: trông chừng Tiểu Noãn, đừng để nó rời khỏi tầm mắt Hứa Chỉ.”

Lê Khí dang tay ôm hai cô gái lòng, trái :

“Tuy rằng nếu Tiểu Noãn hài lòng với Hứa Chỉ, chị sẽ là đầu tiên giúp nó đổi bạn trai.”

Phó Noãn Ý vội vàng giải thích:

“Em hài lòng với Su Su, đổi .”

“Biết , nhóc con.” Lê Khí vỗ vai cô, “Chị chỉ cho em rõ, bọn chị mãi mãi về phía em. Hứa Chỉ cũng là con , để ý đến em, chúng cũng thể bỏ qua cảm nhận của .”

Du Nghê gật gù:

“Em hiểu , gặp chuyện gì em sẽ bàn bạc với hai chị.”

“Ý chị là, chúng hữu duyên gặp , từ nay coi như một nhà. Dù là con tân nhân loại, đều cái miệng, chuyện gì thì thẳng, đừng giấu giấu giếm giếm.”

Lê Khí liếc cảnh cáo một vòng.

Phó Noãn Ý ngoan ngoãn gật đầu.

Du Nghê cũng vội vàng gật đầu lia lịa.

“Ừ, bỏ qua, đừng tái phạm. Chị thể áp chế Hứa Chỉ bằng vũ lực, nhưng thế thì vô nghĩa. Sau , việc gì cũng nên dùng đầu óc, đừng hành động theo cái gọi là ‘ cho đối phương’ nữa!”

Nói xong, Lê Khí , ôm cả hai lòng:

đối với chị, quan trọng nhất vẫn là hai em. Nếu bọn họ dám chọc giận các em, chị vẫn sẽ đ.á.n.h nương tay!”

Phó Noãn Ý tự hào ngẩng đầu:

“Ừm!”

Du Nghê thì mơ mơ màng màng, mắt lạc thần:

“Ai mà chọc em chứ? Em cũng chẳng chọc ai…”

Phó Noãn Ý cũng nghiêng đầu ngơ ngác, giúp cô nghĩ đáp án.

Lê Khí liếc sang, nhếch môi khẽ, gì thêm.

 

Loading...