Phó Noãn Ý nắm tay Hứa Chỉ, về phía cổng lớn khu an .
Khu đất từng cây ăn quả, nay dọn sạch, chỉ còn bãi đất trống.
Thỉnh thoảng một hai cái lều, nhưng giờ thấy ai trong đó.
Con đường nhỏ chỉ đủ cho một , hai bên là đất đào khá nhiều, giống như bờ ruộng nhỏ.
Hố đất sâu, xe cộ vẫn thể chạy qua , nhưng hai song song thì bước nông bước sâu, khó vững vàng.
Phó Noãn Ý phía , Hứa Chỉ theo .
Trên mặt là nụ ngốc nghếch, mắt cô gái phía , như một kẻ si tình thật sự.
“Vậy lúc chúng quen , em vác như đồ ăn đem ?”
Phó Noãn Ý nghĩ đến cảnh tượng , liền bật to, bàn tay khẽ run, cả Hứa Chỉ cũng run theo.
Cô phía .
Người bạn trai yếu đuối ngoan ngoãn của cô, phía như dính điện, run bần bật theo nhịp của cô, cũng chẳng buông tay.
Hứa Chỉ giọng run run, đáp một tiếng: “Ừ.”
Anh thật sự gì thêm, mắt cũng run đến mức sắp hoa .
Phó Noãn Ý thấy tiếc vì chẳng nhớ nổi chuyện xưa.
bù , Hứa Chỉ cơ hội “bán thảm” hết cỡ.
Anh kể về những ngày chèn ép, cha ruột toan tính hãm hại, khiến Phó Noãn Ý xót xa.
Nếu đang quá vui, lẽ còn thể hai giọt để hợp cảnh.
Thấy cô sắp buồn đến mức rơi nước mắt, mới khéo léo chuyển sang kể về hai gặp , lúc cô “vác ”.
Kết quả, cô bật .
Mà hễ cô , giống như đang chạm điện, cả run rẩy theo.
Phó Noãn Ý đến nửa chừng, bỗng dừng .
Cảnh trong đầu lóe lên hình ảnh một con thây ma xí, cô bèn đầu :
“Em lúc đó như , thích em chứ? Thẩm mỹ của vấn đề ?”
“Linh hồn em .” Hứa Chỉ nghiêm túc trả lời, mắt sáng long lanh, chân thành vô cùng.
Không mấy câu dỗ dành sáo rỗng như: “Trong mắt , em ”, mà là chạm tới linh hồn — điều thật sự phạm quy .
Phó Noãn Ý ngẩn , ngẩng đầu , đôi mắt sáng còn hơn ánh mặt trời. Sau đó hờn dỗi : “Hứ.”
Giọng điệu mềm mềm, ngọt ngào như nũng, như móng vuốt mềm của mèo nhỏ khẽ cào lên yết hầu Hứa Chỉ, khiến ngứa ngáy trong lòng, khẽ mím môi , càng càng ngốc nghếch.
Khóe môi Phó Noãn Ý cũng cong cong, lắc lư phía :
“Vậy em ăn thịt nhỉ?”
“Chắc là vì dù mất thần trí, em vẫn phân biệt giữa một bữa no và ăn no cả đời.”
Câu cô bật .
Anh thì thêm nữa run rẩy như điện giật.
Gần cổng lớn, khu vực lều bạt tạm thời, đều đang tất bật xây tường rào bảo vệ khu an .
Trong khu, chỉ một dị năng hệ thổ là Vương Khuê.
Đa phần những khác chỉ là thể chất biến dị, mạnh hơn thường một chút.
Họ thường cùng bình thường xây tường, mong nó cao hơn, dày hơn, chắc chắn hơn.
Sau chuyện ngoài ý tối qua, giờ những dị năng giả đều nghỉ ngơi.
Người thường thì dám ngoài, liền cùng đào đất bên trong, góp phần tường cao thêm.
Không ai tranh chấp, cũng chẳng ai lười biếng.
Ai nấy trông đều gầy gò, thiếu dinh dưỡng, nhưng ánh mắt vẫn sáng, hề giống những kẻ chỉ sống lay lắt qua ngày.
Họ trò chuyện, phối hợp với .
Phó Noãn Ý nắm tay Hứa Chỉ, từ xa : “Đây thật sự là tận thế ?”
Hứa Chỉ nghiêm túc gật đầu: “Bên ngoài nhiều thây ma.”
Nhắc đến thây ma, lén liếc cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-133-ky-nang-bat-buoc-cua-trai-an-bam-ban-tham-dung-sac-dep.html.]
Cô hề hoảng, trái còn hiếu kỳ đám đang việc, bỗng sang :
“Anh thấy , giống như chốn đào nguyên, họ đang tự tay dựng nên nhà của họ đó!”
Anh sững , ánh mắt cũng dịu : “Ừ, giống.”
Dù còn ký ức, nhưng đầu cô chứa nhiều tri thức thể nghĩ đến.
Cô nghiêng đầu, nhớ đến hình ảnh xí của :
“Những thây ma khác… cũng giống em, ăn ?”
“Chỉ em. Những thây ma khác đều ăn .”
“Vậy tận thế thật .” Cô thở dài tiếc nuối, mỉm , sang :
“Chúng thể giúp họ ?”
“Anh nghĩ, chỉ tự dựng nên nhà thì nó mới thật sự là nhà, mới cảm giác thuộc về.”
Anh thể để cô việc nặng? Lại càng cô ở lâu.
Giờ khi cô khôi phục thần trí, càng sống thế giới hai với cô, chẳng cần để tâm thiên hạ.
Bởi với , cô chính là bộ thế giới.
Phó Noãn Ý quên mất vốn dĩ là để khoe bạn trai.
Cô đám , tay lấm bùn đất, mặt mũi lấm lem, trông vẻ mệt mỏi, nhưng tinh thần vô cùng hăng hái.
Cảnh khiến cô xúc động, mà chẳng nên gì.
Cô từng thấy thế giới bên ngoài, cũng chẳng rõ tình hình .
Bên cạnh cô, cô tin tưởng nhất chính là .
Anh gì, cô tất nhiên tin nấy.
“Ừm… họ bận như , em khoe bạn trai ?”
“Nếu em thích, thì cứ khoe.”
Anh nâng tay cô, nhẹ nhàng lắc lắc để cô chú ý:
“Nếu em , vật tư, thể giúp họ. Em đồng ý chứ?”
“ đó là của , em tiêu xài của .”
Dù mất trí nhớ, Phó Noãn Ý vẫn là cô gái nguyên tắc — , là thây ma nguyên tắc.
Khóe môi Hứa Chỉ cong lên, cúi xuống ôm lấy cô, cùng cô về phía :
“Tiểu Noãn, em cần máu. Nếu họ sống khỏe mạnh, cũng thể cung cấp máu. Đây là hai bên cùng lợi.”
TBC
Phó Noãn Ý nhớ cần máu, bĩu môi một cái, nhanh chóng nở nụ :
“Chỉ cần em ăn , thì em là thây ma ngoan! em lấy đồ của để đổi lợi ích cho em . Anh là bạn trai em, máy rút tiền.”
Hứa Chỉ cố ý thở dài yếu ớt, cúi cô:
“Em cũng thấy đó, mạnh bằng em. Những vật tư đều do em vất vả kiếm .”
Ánh mắt như đang : ‘Anh cũng trai ăn bám, nhưng sự thật là đang sống nhờ em đây.’
Khuôn mặt mỹ ánh nắng sáng rực, khiến trái tim cô khẽ rung động.
Nhan sắc tuyệt mỹ còn giả yếu, thật sự cô thương vô hạn.
Phó Noãn Ý kinh ngạc tròn mắt, vội vàng nhích gần để chứng minh chê bai, còn dán sát như an ủi.
Suýt chút nữa đẩy ngã .
Hứa Chỉ lảo đảo, vững .
Cô thì tin thật sự.
‘Trời ơi, yếu quá mất.’
Anh mỉm thẳng, “Sau em chăm sóc nhiều hơn, còn nhờ vật tư mới sống .”
Phó Noãn Ý lập tức ưỡn thẳng ngực, vỗ bộp bộp n.g.ự.c :
“Đừng sợ, em đây!”
Hứa Chỉ liếc nơi cô đập ầm ầm, đau lòng, buồn , cuối cùng nở nụ thỏa mãn:
“Ừ, Tiểu Noãn chăm .”