Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 132: Đi chỗ khác chơi, cậu có anh trai rồi
Cập nhật lúc: 2025-12-21 01:56:15
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Noãn Ý nắm tay Hứa Chỉ, tung tăng chạy về phía tòa lầu nhỏ như một chú thỏ con.
Nếu chân Hứa Chỉ dài, e là thật sự đuổi kịp.
trong lòng tràn ngập niềm vui, hạnh phúc đến mức như bay thẳng lên trời.
Anh chờ ngày lâu .
Không còn là mối tình đơn phương hồi đáp nữa.
Phó Noãn Ý, từ chỗ dè dặt đối diện với bạn trai bất ngờ , dần nhận sự tinh tế, bao dung, thậm chí là nuông chiều mà dành cho .
Trong lòng cô cũng dâng lên niềm vui sướng khó tả.
Cho dù hôm nay mới một bạn trai tuyệt vời như , thì điều đó cũng chẳng ngăn cô khoe khoang khắp nơi.
Nếu thế giới còn tồn tại điện thoại di động, lẽ giờ phút cô nghiên cứu xem nên đăng bài khoe vòng bạn bè như thế nào .
Chứ nắm tay bạn trai, kéo khắp nơi rảo bước.
Cảm giác chẳng khác nào bỏ một tiền khổng lồ để mua một con cua hoàng đế siêu to, đăng hình lên mạng xã hội thôi vẫn đủ khoe.
Nhất định gõ cửa từng nhà, hỏi: “Ơ ? Sao mua cua hoàng đế ? Anh xem , to !”
Tối qua khi cứu , ai cũng nhận cô gái khác biệt với thường.
Hôm nay càng khác biệt.
Trên đầu cô là một con bướm laser lấp lánh, tay dắt bạn trai, chạy thẳng đến chỗ nhóm cứu đang tụ tập lầu.
Xét đến việc Hứa Chỉ thể thấu những góc tối trong lòng con , những ai cứu về đều là loại nội tâm “thơm phức”.
Trong mắt Phó Noãn Ý, chẳng khác nào cô xách nguyên liệu yêu thích bước bếp.
là vui như Tết.
Chiếc chuông nhỏ lủng lẳng nơi vành tai cô rung nhẹ theo từng bước nhảy, phát tiếng nhưng càng khiến cô thêm sinh động.
Từ xa, Phó Noãn Ý giơ tay chào, giọng sáng sủa:
TBC
“Chào nhé!”
Cảm giác chẳng khác nào một ngôi thần tượng bước sân khấu, vẫy tay chào là chờ cả biển reo hò đáp .
Và quả nhiên, công lao cứu tối qua của cô cũng nhận phản hồi nồng nhiệt.
Đám dị năng giả cứu thấy cô, ai nấy dù mặt mũi bầm tím, vẫn cố sức vẫy tay chào đầy khí thế.
Dù rằng Phó Noãn Ý tối qua và cô gái rạng rỡ sáng nay là hai trạng thái khác biệt, nhưng cô hề xa cách, ngược còn nhiệt tình giới thiệu:
“Đây, bạn trai đấy, trai đúng ?”
Sáng nay khi lấy máu, ai cũng trai tên Hứa Chỉ.
Nghe , cả nhóm ngẩn một chút, đó đồng loạt Phó Noãn Ý đầy kinh ngạc.
Đêm qua đừng là chào hỏi, ngay cả chuyện cô cũng khó khăn.
Hứa Chỉ cuối cùng cũng thể cạnh “bảo bối” của , mỉm giải thích:
“Cảm ơn sáng nay giúp lấy máu, Tiểu Noãn hiện tại khỏe hơn nhiều , nên đến đây cảm ơn.”
Vương Khuê, vốn tính tình hiền hòa, ăn , coi như trưởng lầu tạm thời, đang phân phòng và gọi cùng ăn trưa.
Nghe , xúc động tiến lên, Phó Noãn Ý liên tục gật đầu:
“Tốt lắm, lắm, con gái xinh tràn đầy sức sống thế chứ. Ngày mai chúng tới giúp!”
Hứa Chỉ mỉm ơn:
“Đa tạ.”
Phó Noãn Ý mắt sáng long lanh, qua đám , Hứa Chỉ cảm ơn thì ngoan ngoãn gật đầu theo:
“Cảm ơn nhé.”
Vương Khuê đến nếp nhăn đuôi mắt hằn rõ, xua tay liên tục:
“Không cô, chúng cũng chẳng giúp , là chúng cảm ơn cô mới đúng.”
Hứa Chỉ kịp thời bổ sung:
“Đây là tấm lòng của Tiểu Noãn, nhất định đích cảm ơn mới .”
Anh luôn khéo léo gắn nhãn “ ” cho cả hai.
Phó Noãn Ý thì chẳng nhớ nổi bọn họ cảm ơn qua vì chuyện gì.
Chỉ lịch sự chờ họ xong, liền vỗ mạnh lên cánh tay Hứa Chỉ:
“Bạn trai , trai nào!”
Cảm giác chẳng khác nào nâng càng cua hoàng đế lên khoe: “Thấy , càng cũng chắc nịch lắm!”
Cánh tay của Hứa Chỉ, suýt nữa cô gái nhỏ của vỗ gãy.
Trước “thức ăn” từng chịu đãi ngộ kiểu .
Dù giờ đột nhiên vạ lây, chịu đau đớn bất ngờ.
… là bạn trai của Phó Noãn Ý!
Điều đó thể chữa lành tất cả.
Anh nhịn đau, vẫn giữ nụ hảo, đưa mắt quanh, tự giác phô bày thứ đáng tự hào nhất hiện giờ: nhan sắc.
Vương Khuê gật gù:
“Không chỉ bạn trai cô trai, mà cô cũng xinh nữa. Hai cạnh đúng là mắt. Ăn cơm ? Vào ăn chút ?”
“Không ăn , còn chạy nữa.” Phó Noãn Ý kéo Hứa Chỉ, định chạy .
Mới bước hai bước, cô ngoái đầu , ánh mắt cong cong, khẽ nghiêng đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-132-di-cho-khac-choi-cau-co-anh-trai-roi.html.]
“Cảm ơn nhé, ăn từ từ, tạm biệt.”
Vương Khuê theo mà như con cháu , hiền từ đến mức khép miệng , liên tục vẫy tay:
“Được, , tạm biệt, mai gặp nhé.”
Phó Noãn Ý hớn hở dắt Hứa Chỉ chạy tiếp:
“Còn chỗ nào nữa ?”
Khóe môi Hứa Chỉ vẫn nhếch cao từng hạ xuống, chạy theo cô, chỉ về khu lều:
“Bên , nhiều . Em định khoe từng một ?”
“ ! Em bạn trai thế , ai cũng , thấy!”
Nói xong, cô dừng bước, ngẩng đầu , lắc lắc đầu đầy đắc ý:
“Rồi bọn họ sẽ ghen tị với em!”
Hứa Chỉ đến mắt nheo :
“Ừ, càng ghen tị với hơn.”
Đôi mắt Phó Noãn Ý càng sáng rực, cái đầu khẽ lắc lư:
“Tất nhiên !”
Trong khi đó, Hứa Viễn – kẻ đang thấy tương lai xám xịt – hóa bi phẫn thành khẩu phần ăn, điên cuồng nhồi cơm.
Lê Khí dựa bên xe, chờ Phó Noãn Ý , chán chường gõ nhè nhẹ lên mui xe.
Tiểu Lưu tiếng gõ, sợ đến mức chỉ co ro trong xe, lo lắng vợ sẽ gõ thành “mụn rỗ”, càng sợ Lê Khí đánh, nên dám nhúc nhích.
Chỉ đến khi Phó Noãn Ý lôi Hứa Chỉ , Du Nghê mới dám gần.
Cô cầm hộp cơm, cạnh Lê Khí ăn nhỏ giọng an ủi:
“Chị Lê, Tiểu Noãn sẽ sớm thôi.”
“Ừ.” Lê Khí đáp nhạt, ánh mắt đảo quanh một vòng:
“Tiểu Noãn gì ?”
Dù chuyện cũng đến nước .
Thấy Hứa Chỉ và Phó Noãn Ý chuyện xong, Du Nghê giấu giếm, kể bộ những gì cô khi tỉnh dậy.
Hứa Viễn xong suýt nữa rơi hộp cơm, đập n.g.ự.c mấy cái mới nuốt trôi, than thở:
“Cậu gan to thật, dám giấu trai ?! Ôi chao, đúng là sợ c.h.ế.t .”
Lê Khí liếc một cái, nhạt giọng :
“Cậu thì khá hơn ? Anh trai chắc chắn coi là đồng phạm.”
Hứa Viễn hóa đá.
Du Nghê vội vàng giải thích:
“Không liên quan đến Hứa Viễn, gì cả.”
“Cô , , cũng . Cô nghĩ nếu Hứa Chỉ chuyện, tin ?”
Hứa Viễn lập tức xìu như quả bóng xì .
Du Nghê thở dài:
“Vậy bây giờ?”
“Sợ gì chứ? Cô cái dáng vẻ ngốc nghếch hạnh phúc của Hứa Chỉ xem. , cô , . Thế thì kệ .”
Hứa Viễn, Du Nghê cùng Tiểu Lưu đều trố mắt cô, ánh mắt đầy sự thán phục: Quả thật chỉ chị mới dám đối diện thẳng với Hứa Chỉ.
Lê Khí đưa tay vuốt mấy sợi tóc rơi trán, hờ hững hỏi:
“Cô với Tiểu Noãn rằng cô là xác sống ?”
Du Nghê chột , liếc Lê Khí Tiểu Lưu, cuối cùng gật đầu thừa nhận.
“Tiểu Noãn xác sống. Cô giống chúng , là tân nhân loại! Sau khi bệnh nặng khỏi, thoạt giống xác sống, nhưng thật là con – tân nhân loại!”
Tiểu Lưu bừng tỉnh:
“Thì hôm nay mới cũng là tân nhân loại.”
Bộp!
Lê Khí gõ lên mui xe, Tiểu Lưu lập tức ngậm miệng.
“Những chuyện khác , nhưng cô nên với Tiểu Noãn rằng cô là xác sống. Lát nữa sẽ tự chuyện với cô .”
Du Nghê ôm hộp cơm, áy náy:
“Xin , tại lỡ lời… …”
Lê Khí mỉm , xoa đầu cô:
“Đều là một nhà cả, gì cứ , cô sai . Mỗi một cách nhận. Nếu trong mắt các cô chúng là xác sống thì cũng thôi, miễn coi là một nhà, chê bai là .”
“Không ! Mọi còn chê , thể chê chứ. Chị là chị nhất từng gặp!”
“Vậy gọi thử một tiếng chị nào?”
“Chị!”
“Chỉ với một tiếng thôi, lát nữa chị sẽ che chở cho em.”
Hứa Viễn vội vàng thò đầu từ cửa sổ xe, hồ hởi hô theo:
“Chị!”
“Đi chỗ khác chơi, trai .”