Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 102

Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:32:06
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Hứa Chỉ gài bẫy đồng đội mới, Lê Khí dẫn theo Tiểu Lưu đang lon lon ton, với dáng ngang ngược ăn đòn, đến cửa phòng của Hà Vĩnh Niên.

Nó nhíu mày cánh cửa treo ba cái khóa, liếc Trịnh Hiểu Tình bên cạnh.

Trịnh Hiểu Tình đang bận mò chìa khóa trong túi, thấy ánh mắt của nó, cô cảnh giác quanh. Lúc mới mở khóa.

Bên trong một mùi ngột ngạt. Không mùi m.á.u tanh, cũng mùi hôi thối. Chỉ là một loại mùi khó thể tả chi tiết, như một căn phòng lâu mở, phủ đầy bụi bặm và thở của năm tháng.

Căn phòng đây bày biện thứ gì, cửa sổ, bất kỳ đồ đạc nào. Chỉ một chiếc lồng sắt dựng sát bức tường trong cùng.

Chiếc lồng sắt to sụ, bên trong một bóng gầy gò. Còn gầy hơn cả Lê Khí và Tiểu Lưu, một que giống hệt Phó Noãn Ý.

Ánh mắt Trịnh Hiểu Tình bi thương chằm chằm bóng trong bóng tối, cô nhắm mắt che nỗi buồn trong đáy mắt, mở miệng, giọng trầm khàn, " sợ, khác phát hiện , nên ít khi đến bầu bạn.

Phần lớn thời gian, đều ở ngoài cửa bầu bạn với . nên đối mặt với như thế nào, liên tục tự nhủ , nhưng cũng , còn là nữa ."

Nghe thấy giọng của cô, Hà Vĩnh Niên trong lồng sắt rõ ràng chút kích động, hạ thấp giọng, gào lên: ‘Hiểu Tình! Hiểu Tình em ?’

"Anh hỏi, là cô , Hiểu Tình."

Lê Khí như một cái máy phiên dịch cảm xúc.

"Là em! Anh thật sự vẫn còn nhận em ?!"

Trịnh Hiểu Tình kích động mở mắt, về phía bóng tối trong phòng, quanh một vòng, bước . Khoảnh khắc bước bóng tối, cô đầu Lê Khí và Tiểu Lưu. Đợi họ trong, cô thò đầu ngoài cửa, nhẹ nhàng đóng cửa .

Trong một vùng bóng tối, hai chữ nhẹ, nhạt, "Cảm ơn."

So với thây ma, dị năng giả trong bóng tối, cuối cùng vẫn đủ rõ ràng. Chỉ thể thấy một đường nét mơ hồ.

rõ Hà Vĩnh Niên, chỉ thể nắm chặt lấy lồng sắt, trán tựa lên song sắt, "Xin , em nhốt , nhưng em sợ, khác phát hiện, là sẽ mất .

Bất kể biến thành thế nào, em đều yêu , nhưng em thật sự thể . Anh đừng trách em, , Vĩnh Niên."

Hà Vĩnh Niên tiến về phía , thậm chí đưa tay , vuốt ve tay cô, nhưng yên tại chỗ, gào lên: ‘Anh trách em, một chút cũng trách, chỉ cần còn ở bên cạnh em là .’

Tiểu Lưu suốt quá trình trong mắt đều lộ : ‘Mình xem chuyện tình -ma, phỉ, -thây ma gì chứ, sến súa quá , ủa, còn sến hơn cả Su Su với Tiểu Noãn ở cùng !’

Hứa Chỉ mỗi ngày đều như miếng cao dán chó, dắt tay Phó Noãn Ý chịu buông. Sẽ những lời tình tứ sướt mướt, khiến bọn họ nổi cả da gà.

Lê Khí phiên dịch một cách vô cảm, đưa đầu ngón tay lên trung. Từng quả cầu lửa hình thành, bay lên, soi sáng căn phòng tối đen .

Hà Vĩnh Niên trong lồng sắt, mạt thế bao lâu, thì đói bấy lâu. Thây ma nếu trong thời gian dài hấp thụ năng lượng, sẽ ngày càng gầy , nhưng sẽ c.h.ế.t. Chỉ là sức mạnh và tốc độ sẽ bằng đây. Đặc biệt là thây ma dị năng, càng gầy gò, năng lực càng yếu.

Hà Vĩnh Niên gầy đến mức như một bộ xương khô, trong lồng sắt, chỉ còn đôi mắt , tràn đầy tình ý.

"Cô nó, là thây ma?" Lê Khí cẩn thận đ.á.n.h giá .

Giống hệt như bọn họ khi qua cơn bạo bệnh.

là, màu da trông giống thây ma. thây ma sẽ gào lên "ngoại ngữ", chỉ "đói quá". Hà Vĩnh Niên vẫn thể đối thoại như thường, thậm chí còn yêu sâu đậm vợ , rõ ràng là .

Trịnh Hiểu Tình vốn đang cảm động chằm chằm Hà Vĩnh Niên. Nghe thấy câu hỏi của Lê Khí, cô mơ hồ, ngây ngốc đầu Lê Khí.

Hai mắt cô sáng lên, "Ý của chị là, là thây ma?"

"Không , cũng giống như chúng , là một trận bạo bệnh mới biến thành thế ."

Trịnh Hiểu Tình nhướng mày nó, một lát chớp chớp mắt, khổ, "Hai cũng như thế ."

TBC

Lê Khí nghiêng đầu cô, "Chúng quả thực cũng giống như , trông vẻ như màu da bình thường, là vì thú cưng của Tiểu Noãn, thể giúp chúng trắng."

Trịnh Hiểu Tình kinh ngạc mở to mắt, nghi hoặc nhíu mày, "Chị, ý của chị là?"

Lê Khí để ý đến cô, ngược còn về phía Hà Vĩnh Niên, gào lên: ‘Anh cho rằng là thây ma ?’

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-102.html.]

Hà Vĩnh Niên rõ ràng là cùng một phe với họ. Đại diện của phái bướng bỉnh. Là sự tồn tại dù soi gương cũng thừa nhận là thây ma.

Anh ngừng lắc đầu, gào đáp : ‘ là thây ma, cũng chỉ một trận bạo bệnh, mới biến thành thế . bây giờ quả thực đáng sợ, sợ khác xem như quái vật, nên tự nguyện ở trong lồng, may mà Hiểu Tình ghét bỏ .’

Lê Khí đầu về phía Trịnh Hiểu Tình, xòe tay , vô cùng bất lực : "Cô xem, chồng cô cũng cho rằng là thây ma, chỉ là sợ dọa khác, mới tự nguyện nhốt."

Trịnh Hiểu Tình ngây ngốc nó chằm chằm, nên trả lời thế nào. Thậm chí bắt đầu hoài nghi nhân sinh.

‘Vậy là, giờ, cô đều sai?’

‘Nhận sai ?’

"Bình thường cô cho ăn gì?"

Trịnh Hiểu Tình vội vàng trả lời thành thật, "Hạt nhân tinh lọc."

"Tại tinh lọc? Chúng khi bệnh, chính là thích hạt nhân tinh lọc, cô tinh lọc căn bản cách nào hấp thụ ."

Đối với thây ma dị năng mà , những chất đáng sợ trong hạt nhân mà dị năng giả loài thể tiêu hóa , mới là món ngon nhất của họ.

Nếu thây ma dị năng và dị năng giả thể mặt đối mặt chuyện phiếm, chừng còn thể phát hiện . Ồ, thì sở thích của chúng giống ? Nhu cầu cũng khác mà.

Cùng "xử lý" những con thây ma bình thường hết t.h.u.ố.c chữa ?

Dĩ nhiên, họ cơ hội. Thây ma dị năng và con dị năng, từ đầu ở hai phía đối lập.

Trịnh Hiểu Tình ngây ngốc gật đầu, "Xin . Là , là ."

"Cái cũng trách cô , cô cũng hiểu 'ngoại ngữ', hai cách nào giao tiếp."

Trịnh Hiểu Tình hồn bay phách lạc, sững sờ gật đầu.

‘Vậy tiếng gào đó, đều là ngoại ngữ ?’

‘Xin , là do cô , học thêm một môn ngoại ngữ.’

"Này, giúp cô loại bỏ một ít tạp chất trong hạt nhân, cô trực tiếp đưa miệng , sớm muộn gì cũng thể những lời khác.

Trạng thái hiện tại của , ngoại ngữ sẽ tiện hơn, cô thật sự cần lo lắng, là một con ."

Trịnh Hiểu Tình máy móc gật đầu, "Ừm, là một con ."

Lê Khí lấy ba lô lưng xuống, lấy mười viên hạt nhân, loại bỏ tạp chất, đưa cho cô, "Thù lao hôm nay, cô cho ăn . Anh là một con , ăn thức ăn ngon trong thời gian dài, gầy như thây ma."

Trịnh Hiểu Tình tê dại, hai tay ôm lấy hạt nhân, cảm kích gật đầu với Lê Khí.

Lê Khí tiến lên tan chảy một khe hở chiếc lồng sắt, thở dài một , "Trong lòng rõ, sẽ ngoài dọa , cần nhốt ở đây, cho ăn thêm ít hạt nhân, sớm muộn gì cũng thể bình thường."

Trịnh Hiểu Tình ngây ngốc chằm chằm khuôn mặt lạnh lùng mỹ miều của con , "Bình thường như hai ?"

"Anh bây giờ bình thường như chúng ."

Tiểu Lưu, xem đủ bộ phim sến súa và phim giáo dục, cuối cùng cũng tìm chỗ để chen , nó liên tục gật đầu, " đúng đúng, bình thường như chúng , đều là , cô đừng lo lắng."

Toàn bộ thế giới quan của Trịnh Hiểu Tình đều vỡ nát.

‘Vậy họ đều là , thế thì thây ma rốt cuộc là gì?’

Lê Khí nhẹ nhàng vỗ vai cô, đẩy cô trong, "Sau cơn bạo bệnh, càng cần bồi bổ, cô chăm sóc cho nhé."

Trịnh Hiểu Tình vài bước, đến mặt Hà Vĩnh Niên, khuôn mặt xanh tím, gầy gò của , "Xin , là em , lẽ em nên chăm sóc cho , nên để chịu tủi ! Anh thật sự là thây ma."

Ba con thây ma, nghiêm túc đồng loạt gật đầu, cùng gào lên: ‘, !’

 

Loading...