Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc - Chương 406: Kẻ Đào Góc Tường Của Lâm Thiến Đã Đến
Cập nhật lúc: 2026-02-16 23:40:02
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Thiến ở khu Đại Loan kiểm tra tình hình sửa chữa bàn, từ lúc Lâm Thiến , nhà lão thái thái mấy bà chị em già đến chơi.
Lão thái thái lúc rảnh rỗi thường ngoài chơi. Mấy hôm nay tuyết rơi, ngoài trời lạnh, các bà lão đều ở nhà tránh đông.
“Bà già cũng đến nhà chơi, ở nhà ổ ấp trứng ?” một bà lão trêu chọc.
“Tuổi , ấp trứng nữa thì đầu t.h.a.i thôi, ha ha ha.
Mọi , Tiểu Hồ , rót cho mấy bà chị em chút , lấy ít hạt dưa đây.
Ôi! Cháu ngoại gái của t.h.a.i ! cho đứa bé ít đồ, đỡ lúc cần dùng luống cuống tay chân.” Trần nãi nãi kéo mấy xuống.
Chị Hồ pha .
“Bà chị em là ai ? Chưa từng thấy trong viện.” Trần nãi nãi phát hiện trong mấy bà lão một bà quen.
Phùng nãi nãi : “Đây là em gái , em gái ruột đấy, bà xem chúng giống ? He he he he.”
“Ôi, đừng là thật sự giống.”
“Sắp Tết , từ quê lên thăm chị.” Em gái Phùng nãi nãi .
Bà lão cũng 70 tuổi, tóc hoa râm, nhưng trẻ trung bằng chị gái. Không còn tưởng bà là chị, dù điều kiện sống khác .
“À! Đến thăm chị. Vậy chơi thêm mấy hôm.” Trần nãi nãi gật đầu.
Mấy bà lão hàn huyên một hồi, chuyện đông chuyện tây.
Thực mấy bà lão hề Phùng lão thái thái ý đồ gì, sáng sớm hôm nay chạy đến nhà họ, đến nhà họ Trần chơi, kéo cả mấy họ cùng.
Vừa , lâu cùng Trần nãi nãi trò chuyện, thì đến chơi thôi!
Nếu chị em họ ý đồ gì, chắc chắn đ.á.n.h c.h.ế.t cũng đến.
“Cái đó, cô ở nhà ?” Phùng nãi nãi hất cằm lên lầu.
“Ai? Cháu gái ! Mẹ nó đưa nó khám t.h.a.i .” Trần nãi nãi tưởng Phùng lão thái thái hỏi Trần Thanh Lộ.
“Không , là cái cô từ nông thôn đến, cái cô ở nhà bà .” Phùng lão thái thái .
Chị Hồ mang nước đến, Phùng lão thái thái về Lâm Thiến một cách vô lễ như , trong lòng vui.
Cái gì mà từ nông thôn đến? Cái gì mà cái cô ở nhà, chuyện ?
Cô bé Lâm Thiến bao, xinh , lễ phép. Miệng ngọt như mía lùi, nào cũng gọi cô là dì Hồ. Người còn nấu ăn ngon, sắp thi đại học, là sinh viên đại học danh giá.
Nếu đây là con gái , chắc mơ cũng tỉnh.
cô là giúp việc, chủ nhà, cũng thể gì, càng thể tỏ thái độ với khách, đây là thái độ việc tối thiểu.
Lặng lẽ mang đến mặt mấy bà lão. Chắc lão thái thái sẽ tính toán, cô cứ xem, thế là lưng lão thái thái. Chờ lão thái thái gọi bất cứ lúc nào.
Mấy bà lão cũng ngạc nhiên Phùng nãi nãi, lời , thật sự lễ phép. bình thường chơi với , cũng tiện gì.
Trần nãi nãi sa sầm mặt: “Bà Phùng ! Bà câu thích , cái gì mà từ nông thôn đến?
Tính ngược lên mấy đời, nhà ai mà từ nông thôn. Bà ngày nào cũng ăn lương thực do nông thôn trồng đấy, kỳ thị nông dân như .
Đều là công việc cách mạng, phân biệt cao thấp sang hèn, hơn nữa, cô là cháu dâu nhà chúng , ở nhà thì , ảnh hưởng đến ai ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-toi-70-thon-co-cuc-pham-khong-de-choc/chuong-406-ke-dao-goc-tuong-cua-lam-thien-da-den.html.]
Lão thái thái trong lòng tức giận, vội quá cả giọng địa phương ở Đông Bắc mấy năm nay.
“Không , bà xem bà đa nghi thế? Ôi, ý đó, đừng giận, đừng giận.
kỳ thị nông dân , bà đừng bậy, lời thể lung tung .” Phùng nãi nãi cũng cảm thấy lỡ lời, vội vàng giải thích.
Cái mũ kỳ thị nông dân bà dám đội.
Bà chỉ Lâm Thiến từ nông thôn đến, nghĩ rằng đứa trẻ tài giỏi như Trần lão nhị, cưới một cô gái nông thôn, dù cô xinh như tiên nữ, cũng xứng với nhà họ Trần!
Môn đăng hộ đối, nhà họ Trần nghĩ gì , còn đối xử với cô gái nông thôn đó , Trần lão thái thái ngày nào cũng tim gan treo miệng, ôi ôi, mà da đầu bà tê dại. Đây là trúng tà gì ?
Bà một đứa cháu gái đối tượng, cháu gái cảm thấy nhà họ Trần , con dâu bảo bà với lão thái thái.
Bà với Trần nãi nãi hai , nhưng là bóng gió, Trần nãi nãi như giả vờ hiểu.
bà cũng tiện thẳng, cháu gái thích nhà bà , bà đuổi cái cô nông thôn trong nhà , lời bà cũng .
Sau đó chuyện cũng đến .
Vừa em gái của bà đến, em gái mang theo một đứa cháu gái từ quê lên thăm bà.
Em gái thể giới thiệu một gia đình , định mang con bé về nữa.
Thế là bà nhắm đến nhà họ Trần, tìm thì chắc chắn tìm một nhà , Trần lão đại ly hôn.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Cháu gái nhỏ của em gái xinh , miệng ngọt, là một cô gái lớn, thể tìm một ly hôn?
Trần lão nhị trẻ tuổi tiền đồ vô lượng, theo tin tức nội bộ, Trần Thanh Vân lập công lớn, sắp thăng quân hàm thượng tá. Thượng tá trẻ nhất của Hạ Quốc!
Trời ơi, cháu gái gả , cháu gái của em gái gả cũng !
Thế là bà nhắc đến điều kiện của nhà họ Trần, em gái bà vui đến mức hai bàn tay vỗ ngớt.
Dù điều kiện nhà bà so với điều kiện nhà chị gái là một trời một vực, thể gả một gia đình như nhà họ Trần quả thực là một bước lên trời!
Kết với thông gia như , cả nhà cũng thể chuyển đến Kinh Đô ?
Thế là hôm qua Phùng lão thái thái , hôm nay em gái Phùng lão thái nóng lòng bảo Phùng lão thái thái đưa bà đến xem thông gia tương lai thế nào.
Trần lão gia cấp bậc cao hơn chồng của Phùng lão thái thái, đây là điều hai chị em hài lòng nhất.
Đến nhà họ Trần xem một lượt, ôi, gia đình quan ngày xưa cũng chỉ đến thế. Còn hầu hạ.
Xem kìa, Trần lão thái thái oai, hầu lưng, giống như lão phong quân của nhà quyền quý.
Nếu cháu gái gả , cũng thể sống cuộc sống như ! Càng nghĩ càng thấy chuyện thể thành.
Nói đến con trai thứ hai của nhà hai mươi sáu, cháu gái mới hai mươi, lớn hơn sáu tuổi, đàn ông sẽ cưng chiều trong lòng bàn tay .
Phùng lão thái thái trong lòng chắc chắn, thế là kéo mấy bà chị em già đến.
Như để phòng Trần lão thái thái trở mặt, nếu Trần lão thái trở mặt, cũng mấy hòa giải.
Em gái Phùng lão thái dùng khuỷu tay huých bà, hiệu bà mau chuyện chính.
“Cái đó, thấy, thấy cháu trai thứ hai nhà bà thật đáng tiếc.
Sao tìm một cô gái nông thôn? Không xứng đôi. Dù cũng tìm một môn đăng…” Phùng lão thái thái một nửa thì nữa, vì mặt Trần nãi nãi ngày càng đen, sắp nhỏ mực .