Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc - Chương 382: Vả Mặt Giáo Viên Cực Phẩm, Học Bá "sa Thải" Cô Giáo
Cập nhật lúc: 2026-02-15 19:56:43
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây là đùa ? Các môn Tự nhiên khả năng đạt điểm tuyệt đối, nhưng các môn Xã hội mà đạt điểm tuyệt đối ?
Chính trị và Ngữ văn, bọn họ dạy qua bao nhiêu khóa học sinh từng ai đạt điểm tuyệt đối. Cũng từng học sinh trường khác ai thi hai môn điểm tuyệt đối cả.
Thế nhưng bọn họ càng chấm bài thi, thần sắc càng ngưng trọng.
Cho đến khi cả tám bài thi đều chấm xong, tất cả đều c.h.ế.t lặng. Điểm tuyệt đối, đều là điểm tuyệt đối.
Trời ơi, đây là một thiên tài nha, trường bọn họ xuất hiện một thiên tài.
Vừa còn khinh bỉ Lâm Thiến, coi thường cô, khinh khỉnh cô, bây giờ đều biến thành kích động.
Tay cầm bài thi của chủ nhiệm giáo vụ cũng run lên: "Hiệu trưởng, là thật, là thật, trường chúng xuất hiện một thiên tài . Hahahaha."
Biểu cảm mặt các giáo viên giữ nữa. Người khác đều là kích động vui mừng, chỉ Vi Tuyết Hoa sắc mặt trắng bệch vì sợ hãi.
Hiệu trưởng Sầm kích động đến mức nên lời, khác chuyện thi đại học.
với tư cách là hiệu trưởng, ông vẫn một tin tức.
Nếu khôi phục đại học, đứa bé chắc chắn sẽ đại học trọng điểm, từ trường , đây tính là thành tích của ông, ông còn trẻ, liệu thể tiến thêm một bước nữa ?
Ví dụ như Sở Giáo d.ụ.c chẳng hạn. Nhìn vị Trạng nguyên tương lai mắt, ông cảm thấy khả năng.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
"Đợi một chút, các đừng vội hô hào vội." Lâm Thiến đen mặt, bàn tay nhỏ bé phất một cái.
Những đang kích động Lâm Thiến hô tạm dừng.
"Vừa , nếu bà oan uổng , nhất định xin ." Lâm Thiến chỉ tay Vi Tuyết Hoa.
Mọi : "..."
Thế thì lắm , dù cũng là học sinh, thể để giáo viên xin chứ? Đây là đảo lộn luân thường đạo lý ?
Hơi quá đáng đấy, tất cả đều nghĩ như , bao gồm cả Hiệu trưởng Sầm.
Lâm Thiến cầm bài thi tháng lên giơ cao, tay buông lỏng, bài thi lả tả rơi xuống đất.
"Nhặt lên, đó xin . Bà cũng đừng cảm thấy tủi , bà chính là đối xử với như .
Bà tưởng chỉ bà mới lòng tự trọng ? Chỉ vì bà là giáo viên, nên bà thể chà đạp tôn nghiêm của khác chân?"
Tưởng xin là xong ? Dám ném bài thi của Lâm Thiến cô, dám để Lâm Thiến cô cúi lưng nhặt bài thi.
Vậy thì bà gánh chịu hậu quả mất mặt hổ. Cô hôm nay chính là "gậy ông đập lưng ông".
Trời ơi, những mặt đều há hốc mồm, bao gồm cả Vi Tuyết Hoa.
"Cô, cô h.i.ế.p quá đáng, thành tích thì chứ? Cô đức hạnh .
Thành tích đến , tương lai cũng thành tài ." Vi Tuyết Hoa cũng chỉ Lâm Thiến.
Dạy học mười mấy năm , cho dù hai năm cục diện căng thẳng, tôn trọng giáo viên, nhưng bà từng gặp ai ngông cuồng, kiêu ngạo như thế .
Người thầy là truyền đạo, thụ nghiệp, giải đáp thắc mắc. Trình độ của bà thể giải đáp thắc mắc cho cũng thể truyền thụ kiến thức cho , cho nên bà xứng thầy của .
Người giỏi là thầy, trình độ của ở bà, thể thầy cho bà.
Không phục, chúng thi bài tại chỗ, xem ai điểm cao hơn.
Hiệu trưởng Sầm, sa thải bà . Bà còn là giáo viên của nữa."
Mọi : "..."
, nhầm , bạn học Lâm Thiến là " sa thải bà ", chứ " sa thải bà ". Chính là bá đạo như , học sinh mà sa thải cả giáo viên.
"Đồng chí Vi Tuyết Hoa, hiện tại bà còn là giáo viên của nữa.
Không thể lấy cái gì mà tôn sư trọng đạo, luân thường đạo lý ch.ó má gì đó để ràng buộc .
Mời bà xin ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-toi-70-thon-co-cuc-pham-khong-de-choc/chuong-382-va-mat-giao-vien-cuc-pham-hoc-ba-sa-thai-co-giao.html.]
Tất cả trong phòng như sét đ.á.n.h. Đây là mơ, đây là sự thật, đời như .
"Cái , cái , Lâm Thiến ." Hiệu trưởng Sầm cũng dám gọi là trò Lâm Thiến nữa, ông sợ cô bé lôi ông thi bài, đó ông cái chức hiệu trưởng cũng sa thải nốt.
"Không đường thương lượng. Haizz! đến Sở Giáo d.ụ.c một chuyến , đó chuyển trường." Lâm Thiến chắp tay lưng bỏ .
Nói một câu đầu đuôi, cái gì mà đến Sở Giáo d.ụ.c , đó chuyển trường.
Ồ, chuyển trường thì bọn họ hiểu , đây là hài lòng với nhà trường, chuyển , đến Sở Giáo d.ụ.c gì?
Thế là một nữ giáo viên yếu ớt hỏi: "Trò Lâm Thiến, em đến Sở Giáo d.ụ.c gì?"
"Có thể gì? Đi kiện cáo chứ gì." Nói thật hùng hồn lý lẽ, mắt thấy tay Lâm Thiến chạm tay nắm cửa.
"Đợi một chút." Hiệu trưởng Sầm vội vàng ngăn cản cô nhóc , cô kiện cáo, thế thì còn thể thống gì?
Không chỉ là xin thôi , đành để cô Vi chịu thiệt thòi .
"Cô Vi, cô mau xin , vốn dĩ là cô đúng. Trước khi tra rõ chân tướng, trực tiếp định tội cho ." Ánh mắt Hiệu trưởng Sầm ngày càng lạnh, dám hỏng việc của ông thì về nhà mà trông con !
Cái lo liệu .
Vi Tuyết Hoa sắp đến nơi , bà sai cái gì, chẳng chỉ là nghi ngờ một học sinh gian lận thôi ? Có chuyện gì to tát chứ? Hơn nữa với thành tích thì là ai cũng sẽ nghi ngờ thôi mà.
uy quyền của hiệu trưởng đè nặng khiến bà thở nổi, ở mái hiên thể cúi đầu, bà c.ắ.n răng dậy.
Nhục nhã nhặt những bài thi mặt đất lên.
"Trò Lâm Thiến, xin ."
"To lên chút, mấy bữa ăn cơm . Vừa lúc bà vu khống thì nhảy cẫng lên như c.ắ.n t.h.u.ố.c, lúc xin thì như bệnh nguy kịch thoi thóp .
Lấy lệ với ai đấy? vẫn là nên đến Sở Giáo d.ụ.c thôi, cái trường ở nữa ." Xoay định .
"XIN LỖI." Vi Tuyết Hoa hét lên, âm thanh suýt chút nữa xuyên thủng màng nhĩ những mặt.
"Được , thấy , to hơn nữa cũng vô dụng, lời xin thành ý thì chẳng đáng một xu.
Viết hết lên cái mặt cam lòng của bà kìa.
Thôi bỏ , con rộng lượng, cũng chẳng thèm khát cái lời xin đáng tiền đó của bà.
Đã các chuyển trường, yêu cầu đổi lớp, điều quá đáng chứ?
Do đồng chí Vi Tuyết Hoa bức hại , dẫn đến quan hệ thầy trò giữa và bà tan vỡ.
Bây giờ sa thải bà , bà còn là giáo viên của , lý do cũng cần thiết ở lớp của bà nữa." Trong lòng Lâm Thiến vui vẻ, nguyện vọng học sắp đạt .
Buồn ngủ gặp chiếu manh, cái chiếu manh Vi Tuyết Hoa tặng thật kịp thời a!
"Cái , em đến lớp nào, em cứ tùy ý chọn." Hiệu trưởng Sầm vỗ n.g.ự.c đảm bảo.
"Cái đó, Lâm Thiến, đến lớp cô !" Nữ giáo viên yếu ớt hỏi Lâm Thiến , hai mắt sáng rực.
"Em khối 11 của chúng tám lớp, lớp nào là nhất? Lớp nào là kém nhất?" Lâm Thiến mới đến vài ngày, căn bản hiểu tình hình.
"Lớp chúng là thành tích nhất." Một nam giáo viên hơn ba mươi tuổi hưng phấn .
Học bá chắc chắn là của .
"Kém nhất là ai ?" Lâm Thiến hỏi tiếp.
Ánh mắt của tất cả đều đổ dồn về phía một đàn ông trung niên phát tướng ngoài bốn mươi tuổi đang trong góc. Người đàn ông vóc dáng cao, để kiểu tóc hói đỉnh đầu.
Đây là bỏ điểm cao nhất, bỏ điểm thấp nhất, chọn cái ở giữa ? Mọi đều đoán như .
"Chính! Là ông ." Lâm Thiến vươn cánh tay dài chỉ thẳng đàn ông trông vẻ nhu nhược trong góc.
Đừng hỏi cô đó là nhu nhược, đều hết lên mặt .
Tất cả đều dám tin, tưởng nhầm.