Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc - Chương 276: Đối Diện Mà Không Nhận Ra

Cập nhật lúc: 2026-02-14 02:31:59
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi Lâm Thiến mua vé xong, Hoàng Tú Trân cũng tiến lên mua vé, ga tàu là nơi họ quen thuộc nhất.

 

Trên tàu là nơi họ thường xuyên gây án. Vì mua vé tàu khó.

 

mua vé giống như cô gái .” Hoàng Tú Trân ghé cửa sổ với nữ nhân viên bán vé.

 

Nhân viên bán vé ngẩng đầu một cách kỳ lạ, lời thừa. Trong lòng dù hiểu cũng dám xen chuyện của khác.

 

“Vũ Hoa, sáu đồng một .”

 

“Đây là tiền cho 4 .” Hoàng Tú Trân xót ruột lấy 24 đồng đưa cửa sổ.

 

“Ôi trời! Con nhỏ c.h.ế.t tiệt đó xa thế, hại chúng tốn bao nhiêu tiền mua vé.” Hoàng Tú Cúc xót ruột cầm tấm vé của .

 

“Lông cừu mọc cừu. Bán thêm mấy chục là .” Mặc dù tim đang rỉ m.á.u, nhưng Hoàng Tú Trân tin rằng mua tiền ai mà quan tâm đến mấy chục đồng .

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Đại Vũ cách Lâm Thiến xa để giám sát, Hoàng Tú Trân cũng đưa cho một tấm vé.

 

Hơn một giờ , Tiểu Ngũ gọi thêm bốn nữa.

 

“Chậc chậc, cũng đáng giá thế ?” Có chút tự hào.

 

Lũ mất nhân tính dám ý đồ với cô. Đợi đến nơi sẽ cho các nước mắt.

 

Hoàng Tú Trân xót ruột, mua vé cho bốn còn . Điều càng khiến cô kiếm cả vốn lẫn lời.

 

Lâm Thiến tựa lưng ghế, nhắm mắt dưỡng thần, hai chị em Hoàng Tú Cúc và Hoàng Tú Trân như chuyện gì xảy , hai bên trái cô.

 

Vừa cô, cũng bắt chuyện với cô, ai cũng thể nhận hai là bọn buôn .

 

Chờ thêm gần hai tiếng nữa trong phòng chờ, cuối cùng loa điện thông báo tàu sắp ga, hành khách Vũ Hoa xin chuẩn lên tàu.

 

Lâm Thiến xách túi theo dòng sân ga.

 

Phía , chị em nhà họ Hoàng theo , sáu nam nữ còn hoặc theo nhóm hoặc một , phân tán xung quanh Lâm Thiến xa.

 

Lâm Thiến lên tàu thẳng đến chỗ trưởng tàu để mua vé bổ sung, cô giường . Cô vốn ý định ghế cứng hai ngày.

 

, cô cố ý hành hạ mấy đó.

 

Những đó trơ mắt mua vé giường bổ sung đều ngây .

 

“Chị Hoàng, bây giờ? Giường đến Vũ Hoa ba mươi đồng, một bù 24. Cũng chắc sẽ ở cùng toa với cô !” Một đàn ông .

 

Hoàng Tú Trân hít một : “ xem cô ở toa nào, nếu toa đó còn giường trống, sẽ mua bổ sung một vé.” Nói xong cô theo.

 

Lâm Thiến tìm đến toa của , bên trong bốn giường, cô ở giường , bên là một đàn ông ba mươi tuổi đeo kính.

 

Đối diện đàn ông là một phụ nữ dắt theo một đứa trẻ bảy tám tuổi.

 

Sau đó đứa trẻ gọi đàn ông là bố, Lâm Thiến mới đây là một gia đình ba .

 

Giường của phụ nữ, tức là đối diện Lâm Thiến là một cô gái hai mươi tuổi.

 

Ga trải giường của giường thật sự quá bẩn, cũng nổi, Lâm Thiến lấy ga trải giường từ trong túi ‘ gian’ , gấp đôi vặn trải lên , chiều rộng còn thừa.

 

“Xì, đồ nghèo mà bày đặt.” Cô gái đối diện thấy Lâm Thiến trải ga giường, khẩy một tiếng.

 

“Chứ còn gì nữa, chúng là giai cấp vô sản, nhân dân lao động, thể sợ khổ sợ bẩn. Đây đều là thói của bọn tư bản.” Người phụ nữ trung niên ở giường cũng mắt với hành động của Lâm Thiến.

 

Trời ạ, một bộ mặt đấu tranh giai cấp.

 

, cô chọc ai ghẹo ai ? Mấy rảnh rỗi sinh nông nổi mà lo chuyện bao đồng.

 

Lâm Thiến hai ba bước leo lên giường. Lấy đủ loại đồ ăn ngon từ trong túi, đều là mua ở chợ đen hoặc cửa hàng Hoa kiều trong hai ngày nay.

 

Vừa đến giờ ăn trưa, hôm nay cô định ăn vặt cho qua bữa. Cũng là cố ý. Chọc giận cô xong là xong ?

 

Mấy chỉ thấy cô lấy một hộp vuông từ trong đống đồ, mở , một mùi thơm ngọt ngào của kem bơ lập tức lan tỏa.

 

Lâm Thiến tháo khẩu trang, chuẩn thưởng thức miếng bánh kem . Vẫn là món ăn từ kiếp , khá thèm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-toi-70-thon-co-cuc-pham-khong-de-choc/chuong-276-doi-dien-ma-khong-nhan-ra.html.]

 

Người phụ nữ đối diện thấy dung mạo của Lâm Thiến, mặt lập tức đen , đó là sự ghen tị sâu sắc.

 

“Mẹ ơi, con cũng ăn cái đó, .” Cậu bé bên chỉ miếng bánh kem trong tay Lâm Thiến, kéo vạt áo lắc lư.

 

“Đừng quậy, đợi xuống tàu mua bánh kem cho con nhé?” Bế con trai lên đặt lên đùi .

 

Người đàn ông ngẩng đầu Lâm Thiến ăn gì mà thơm thế, con trai cưng của thèm đến .

 

Vừa ngẩng đầu lên, cả ngây tại chỗ.

 

“Nhìn gì mà , cô thì theo cô .” Người phụ nữ lấy chiếc áo khoác giường ném về phía đàn ông một cách giận dữ.

 

“Không , vợ ơi em hiểu lầm , xem em gái nhỏ ăn gì mà thơm thế.

 

Định mua một ít cho con trai chúng .” Người đàn ông bắt quả tang, giải thích.

 

“Xì, hồ ly tinh, cố ý !” Người phụ nữ đối diện bắt đầu mỉa mai Lâm Thiến.

 

“Cảm ơn chị khen , dù hồ ly tinh cũng vốn, rõ ràng, chị điều kiện và tiềm năng hồ ly tinh.”

 

Đây là đang mỉa mai Tôn Hồng Anh cô ? Mặc dù cô thừa nhận bằng đối diện, nhưng cũng đến nỗi !

 

“Chị xem, chị ăn bánh kem tư bản, còn ăn mặt con , chị cố ý ?

 

Làm con thèm , chị nhẫn tâm ? Hay là chị cho một miếng, đừng để đứa bé t.h.ả.m như , ai chút lương tâm cũng chuyện .”

 

Tôn Hồng Anh tưởng rằng khích tướng Lâm Thiến như , Lâm Thiến chắc chắn sẽ ngại ngùng.

 

sai , Lâm Thiến lấy đồ ăn ngon vốn là cố ý, ai bảo hai phụ nữ năng âm dương quái khí.

 

Mẹ nó thật uất ức, đây thôn Dương Thụ thể dùng nắm đ.ấ.m chuyện. Cho nên chỉ thể chọc tức họ thôi: “Hehe, .” Nói xong liền ăn một miếng lớn.

 

“Oa oa oa, con cái đó, ăn. Cô sắp ăn hết . Oa oa oa.” Cậu bé thấy ai để ý đến , chỉ lo chuyện.

 

Người phụ nữ xinh ăn hết miếng đến miếng khác, sắp ăn xong , bé sốt ruột, oa oa oa lên.

 

“Cô thấy , con trai , cô mau đưa phần còn cho nó, đừng để nó .” Người phụ nữ xót con c.h.ế.t , đây là đứa con trai mà cô sinh ba đứa con gái mới khó khăn .

 

Đã bảy tám tuổi mà vẫn bế trong lòng, hai vợ chồng coi đứa con trai là mạng sống.

 

nhà nó , dựa .” Lâm Thiến tiếp tục ăn.

 

“Cô, cô nhân tính, thể tranh đồ ăn với trẻ con, cô bao nhiêu tuổi nó bao nhiêu tuổi.” Tôn Hồng Anh vẻ mặt thể tin nổi chỉ trích Lâm Thiến.

 

“Chậc chậc, đúng là tiện nhân năm nào cũng , năm nay đặc biệt nhiều, cho đấy cô .

 

Tức c.h.ế.t cô, tức c.h.ế.t cô.” Lâm Thiến tủm tỉm nhe hàm răng trắng với Tôn Hồng Anh. Thật là trẻ con.

 

Tôn Hồng Anh chỉ từng thấy những bà già ở nông thôn mới vô như ở những nơi chen lấn, cô gái đúng là phí hoài một khuôn mặt .

 

tiếp tục chỉ trích, nhưng quan tâm! Thôi bỏ , vốn dĩ liên quan đến cô .

 

Chỉ là con nhỏ c.h.ế.t tiệt trông giống hồ ly tinh mắt mà thôi.

 

Tức giận xuống giường, đắp áo khoác giả c.h.ế.t.

 

là năm xui tháng hạn, xin nghỉ phép đến nông trường, bố cô cho cô một lá thư khiến cô kinh ngạc.

 

Cô út đuổi ông bà nội khỏi nhà, ông bà nội chỉ thể đến nông trường.

 

dám tin, cô út thể bất hiếu như , đó là cha ruột của cô mà! Cô hỏi cho rõ ràng là chuyện gì.

 

Quan trọng hơn là Tạ cưới Trần Thanh Lộ, con nhỏ thối tha đó.

 

Dựa , cô từ nhỏ đối xử với nó như em gái ruột, đ.â.m lưng, cướp đàn ông của chị .

 

Không tháng năm kết hôn ? Rất , cô cũng sẽ tham dự hôn lễ.

 

hỏi thẳng mặt đôi ch.ó má xứng đáng với cô ?

 

Càng nghĩ càng tức.

Loading...