Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc - Chương 172: Dương Thụ Truân, Chúng Tôi Tới Rồi

Cập nhật lúc: 2026-02-14 02:29:10
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một đàn ông cao lớn tuấn xách hai chiếc túi quân dụng bước xuống xe khách.

 

Vân Tĩnh si mê gương mặt trai đó, quên hết cảnh xung quanh.

 

Anh vẫn trai như , thật sờ mặt .

 

Ngô Triều Dương cặp chị em họ Vân mặt mà nhíu mày, phiền c.h.ế.t cái cô gái mê trai , trốn đến tận đây , phụ nữ lấy tin tức ở mà cũng bám theo.

 

Trong lòng tính toán xem nên đổi chỗ khác ? Để cắt đuôi phụ nữ .

 

Gương mặt tuấn tú đen sì .

 

"Anh Triều Dương, em..." Vân Tĩnh đàn ông qua mặt , lao lên kéo , nhưng Vân Đóa giữ c.h.ặ.t.

 

phẫn nộ đứa em họ nuông chiều từ bé: "Em cái gì ?" Biểu cảm đổi nhanh đến mức kẽ hở.

 

Vân Đóa day trán, mất mặt quá, thật nỡ : "Chị thể rụt rè chút ? Nhìn xung quanh xem." Có thể tém tém chút , đây Kinh Đô, đây là vùng quê nghèo nàn hẻo lánh, tư tưởng khá bảo thủ, chị cứ mặt dày mày dạn đuổi theo đàn ông như thế ho gì ?

 

Trong lòng trợn trắng mắt, chỉ là một gã đàn ông thôi ? Nhìn chị thèm khát kìa, thật giả vờ quen Vân Tĩnh.

 

Vân Tĩnh xung quanh, ánh mắt của những đó càng thêm phẫn nộ, một đám chân lấm tay bùn thấy sự đời thì hiểu cái gì gọi là tình yêu.

 

Chắc hai chữ tình yêu thế nào cũng .

 

Bọn họ tư cách gì mà nhạo cô : "Nhìn cái gì mà , nữa báo công an tội sàm sỡ đấy."

 

Mọi : "..." Đệch, cô lấy tự tin khác sàm sỡ cô? Cũng chỉ cái nhan sắc thường thường, chẳng tiên nữ gì, cái ăn mặc hơn một chút, vênh váo cái gì chứ!

 

Hơn nữa cô ! Mọi rõ ràng đang cô bằng ánh mắt khinh bỉ, phụ nữ những mắt kém mà não còn vấn đề.

 

Thảo nào trai tuấn tú thèm để ý đến cô , đáng đời. Loại thần kinh ai dám lấy.

 

Tiêu Tỏa Trụ lắc đầu, chậc chậc, loại đến Dương Thụ Truân thì ăn gì?

 

So với bọn họ, thích kiểu như Lâm Thiến hơn, ít nhất õng ẹo! Đến ăn vạ cũng dứt khoát.

 

"..."

 

Trước mắt thêm 2 nữ 6 nam, tổng cộng 14 tri thanh, quân chắc đủ nhỉ!

 

"Dương Thụ Truân còn ai nữa ? Không ai là đấy nhé..." Tiêu Tỏa Trụ hô thêm mấy .

 

Thấy còn ai nữa, Tiêu Tỏa Trụ : "Để đồ lên xe bò, thì lên xe ngựa, thôi, về thôn."

 

Mọi cất đồ xong leo lên xe ngựa.

 

Vân Tĩnh xuống cạnh Ngô Triều Dương, kết quả cô xuống, liền dậy, chuyển sang cạnh Tưởng Tuyết.

 

Tưởng Tuyết: "..." Đệch, thế là kéo thù hận cho cô ?

 

Nhìn sang Vân Tĩnh, quả nhiên, đang dùng ánh mắt g.i.ế.c , dọa cô tê cả da đầu.

 

Đại tỷ , em đàn ông , em thật sự để mắt , chị đừng căng thẳng nhé! Lập tức bày bộ mặt chính nhân quân t.ử dịch sang bên cạnh một chút, để biểu thị lập trường của .

 

Sắc mặt Vân Tĩnh mới khá hơn một chút, ý là coi như cô điều, Tưởng Tuyết hiểu .

 

Khóe miệng giật giật, cô đắc tội với con khủng long bạo chúa cái . Không sợ cô , mà là cần thiết.

 

Một xe nam nữ đúng là một gánh hát, Tiêu Tỏa Trụ cảm thấy đau cả đầu.

 

Chuyện còn , bắt đầu gây sự .

 

Có thể dự đoán Dương Thụ Truân tương lai sẽ náo nhiệt thế nào, đủ cho Đại đội trưởng uống một bình.

 

"Ngồi cho vững nhé, giá, giá..." Vung roi ngựa đ.á.n.h xe khỏi sân bến xe.

 

Suốt dọc đường Tưởng Tuyết ngó nghiêng xung quanh, đây chính là huyện lỵ? Khóe miệng giật giật, là tác giả miêu tả thời đại quá lố, thời đại nó vốn dĩ như hả trời?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-toi-70-thon-co-cuc-pham-khong-de-choc/chuong-172-duong-thu-truan-chung-toi-toi-roi.html.]

 

Đa đều là nhà tranh vách đất thấp bé, thỉnh thoảng vài gian nhà gạch ngói còn bằng cái nhà kho ở đời , giữa đám nhà đất trông thật cao sang quyền quý.

 

Đi sâu trong, nhà gạch mới nhiều hơn chút, nhưng đều là của cơ quan, ví dụ như Hợp tác xã mua bán, Cửa hàng thực phẩm phụ, ái chà, còn cả một rạp chiếu phim.

 

Điều khiến suy sụp nhất là mặt đường , thế mà là đường đất, các một con đường rải đá dăm cũng còn hơn thế chứ!

 

Xe ngựa qua cuốn lên một lớp bụi mù, thế vẫn xong, vài bước sụp ổ gà một khiến xe ngựa lắc lư dữ dội.

 

Cảm giác ruột gan phèo phổi sắp lắc văng ngoài. Đang nghĩ ngợi thì...

 

"Ọe, ọe..." Vân Đóa say xe ngựa , nhoài mép xe nôn thốc nôn tháo.

 

Mọi : "..." Thế mà đòi ruộng ?

 

"Hu hu, ọe, ọe, hu hu, ọe ọe... chịu nổi nữa , cứu với..." Vân Đóa nôn, Vân Tĩnh vỗ lưng cho cô .

 

"Xem say xe, là cô xuống bộ một lúc ! Đợi khỏi thành hẵng lên, đường bên ngoài hơn bên trong một chút." Tiêu Tỏa Trụ cũng bó tay , cái đệch mới huyện lỵ, còn xa lắm. Nếu cứ tốc độ thì kiếp về Dương Thụ Truân đây.

 

"Không xuống, ọe, ọe, nổi. Hu hu hu..."

 

Thế , thế cũng xong, thế thì thế đéo nào? Tiêu Tỏa Trụ gầm lên , từng gặp ai như thế !

 

Mặc kệ, vung roi ngựa, , thể vì một lỡ việc của tất cả .

 

Xe ngựa lắc lư tiến về phía trong tiếng nôn của Vân Đóa.

 

Khó khăn lắm mới khỏi huyện lỵ, lúc vùng đồng cỏ lớn ngược còn đỡ hơn, đường xóc nảy như thế nữa.

 

Vân Đóa mặt mày trắng bệch ngã lòng Vân Tĩnh âm thầm rơi lệ.

 

Tâm trạng của tất cả xe đều lắm, trong lòng âm thầm ghi nhớ, việc tuyệt đối cùng tổ với phụ nữ , nếu sẽ kéo chân đến c.h.ế.t.

 

"Á! thấy thỏ kìa, các xem." Một nam tri thanh chỉ về phía xa, ở đó một con thỏ xám chạy cực nhanh.

 

" cũng thấy , đằng , các xem, đằng cũng một con. Trời ơi, ở đây thỏ hoang chạy đầy đất, thế thì chúng thiếu thịt ăn ."

 

" ! Ở nhà còn chẳng ăn thịt, đến đây chừng ăn, ha ha ha."

 

Dường như thấy hy vọng, hai con thỏ hoang dịu bầu khí ngột ngạt của .

 

Tiêu Tỏa Trụ nhếch mép, lầm bầm trong bụng: "Mấy đứa trẻ ngây thơ thật, vẫn là thiếu rèn luyện mà. Đợi ở Dương Thụ Truân hai tháng là đối mặt với hiện thực ngay thôi." Anh còn chút mong chờ là thế nào nhỉ.

 

Cuối cùng trong sự mong đợi cũng thấy dáng vẻ của Dương Thụ Truân.

 

"Nhìn kìa, chính là Dương Thụ Truân của chúng ." Một trai dân quân chỉ về phía .

 

Các tri thanh thì đầu, thì dậy. Nhìn về nơi phía mà họ sắp dùng thanh xuân và mồ hôi để tưới tắm.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

Một luồng hào khí tráng chí dâng lên trong lòng những trẻ tuổi, ai nấy đều kích động, họ mang theo bầu m.á.u nóng và lý tưởng hoài bão đến đây, ở nơi họ báo đáp tổ quốc.

 

Biển trời mênh m.ô.n.g, thỏa sức vẫy vùng. Chúng đến .

 

Nhìn nơi xa lạ quen thuộc phía , Lý Nhiễm đỏ hoe mắt.

 

Tiêu Tỏa Trụ những trẻ tuổi , bất kể nuông chiều , việc , giờ phút họ vẫn khá đáng yêu.

 

Ít nhất cũng một trái tim hồng báo đáp quốc gia.

 

"Hú! Dương Thụ Truân, chúng đến !!!" Một nam tri thanh chụm tay loa hét lớn.

 

"Dương Thụ Truân, chúng đến ."

 

"Dương Thụ Truân, chúng đến ."

 

Tất cả tri thanh, bao gồm cả Vân Đóa đều hét theo.

 

 

Loading...