Nếu chịu học hành cho hẳn hoi thì chẳng là uổng phí tiền bạc của thẩm ?”
Lão bà t.ử nhà họ Lý mạnh bạo gật đầu, quả quyết : “ , đúng là cái lý . Lần nếu nó còn nghịch ngợm, cô cứ việc thẳng tay mà đ.á.n.h, cần nể nang mặt mũi của gì. tuyệt đối sẽ bao giờ tìm cô để gây phiền phức .”
Lâm Ngọc Trúc cũng gật đầu thật mạnh, thuận thế đưa tay nắm lấy bàn tay thô ráp của lão bà t.ử, lời lẽ thấm thía : “Thẩm , thẩm cứ yên tâm, nếu thực sự đến nước cháu cũng chỉ là dọa dẫm để thằng bé sợ mà học thôi, chứ nỡ đ.á.n.h nó đến mức dậy nổi cơ chứ.
Cháu nghĩ đứa nhỏ nếu chịu khó học tập thì sẽ lợi lắm. Người khác thể hiểu cái lý , chứ thẩm thì chắc chắn là hiểu rõ nhất . Cháu ở trường sẽ trông chừng nó, còn thẩm ở nhà cũng để mắt đến nó thêm một chút. Chúng quyết thể để thằng bé vết xe đổ giống như cha và cô của nó ngày .”
Lão bà t.ử nghiêm túc gật đầu, trong lòng bà bỗng thấy nghẹn ngào vì cuối cùng cũng thấu hiểu nỗi đau thầm kín bấy lâu.
Nếu như con trai và con gái bà mà học hành t.ử tế, thì cái vị trí giáo viên đến lượt con bé nhà họ Hứa? Rồi cái chức ghi điểm viên ở thôn rơi tay Triệu Thiết Kiến cơ chứ?
Bà rút tay , phản xạ nắm c.h.ặ.t lấy tay Lâm Ngọc Trúc, trịnh trọng : “Lâm lão sư, cô cứ yên tâm, phía nhất định sẽ để cô thất vọng . Chờ Kế Quân nó về, sẽ cho nó tay.”
“Thẩm , Kế Quân cậy nhờ cả thẩm đấy. Thẩm đúng thực là một bà mẫu mực, luôn suy tính sâu xa cho con cháu .”
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Lão bà t.ử khen thì hỉ hả, lúc Lâm Ngọc Trúc thì thấy càng càng thuận mắt.
Lâm Ngọc Trúc khẽ hắng giọng một tiếng, đưa mắt quanh căn phòng một lượt đề nghị: “Thẩm ơi, là hôm nay cháu xin phép ở đây dùng bữa cơm rau dưa cùng gia đình, nhân tiện cháu sẽ giúp Kế Quân học bù luôn.
Thằng bé hai ngày nay chẳng chú tâm giảng nên chắc là rớt ít kiến thức , cháu sợ cứ đà đến lúc thi cử kết quả như ý.
Tiện đây cô Mai nấu nướng cũng khéo léo lắm, để cô bếp giúp thẩm một tay trợ thủ, thẩm thấy thế nào?”
Nụ khuôn mặt già nua của lão bà t.ử họ Lý, ngay khi Lâm Ngọc Trúc thốt chữ cuối cùng, lập tức đóng băng . Cái gì mà bạn vong niên tâm đầu ý hợp? Cái gì mà càng càng thuận mắt? Hóa tất cả đều là hư ảo!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-nhat-ky-sinh-ton-cua-an-dua-quan-chung-xuyen-thu-x-tuy-than-khong-gian-x-hong-drama/chuong-419.html.]
Lâm Ngọc Trúc và Vương Tiểu Mai gần như là lão thái thái nhà họ Lý "tiễn" khỏi cổng với thái độ mấy mặn mà.
Bước khỏi cổng lớn nhà họ Lý, Lâm Ngọc Trúc chặc lưỡi lắc đầu liên hồi, lòng thầm cảm thán mà ăn một bữa cơm của nhà gian nan đến thế. Vừa tới ngõ, cô bắt gặp tiểu t.ử Lý Kế Quân đang đeo cái túi vải nhỏ, dáng vẻ cà lơ phất phơ, nghênh ngang về phía nhà.
Mấy trân trân mất vài giây. Lâm Ngọc Trúc bỗng nở một nụ vô cùng ôn hòa, vỗ vỗ lên bả vai nhỏ bé của nhóc mà dặn dò một câu đầy ẩn ý: "Kế Quân , tự bảo trọng nhé!"
Trực giác của trẻ con thường nhạy bén đến lạ kỳ. Lý Kế Quân nụ của Lâm Ngọc Trúc mà thấy lạnh cả sống lưng, cảm giác như điều gì đó cực kỳ âm trầm và k.h.ủ.n.g b.ố đang chờ đợi ở phía . Thằng bé sợ hãi, vội vã chạy tót nhà.
Lâm Ngọc Trúc bấy giờ còn kịp mấy bước chân, từ trong sân nhà họ Lý truyền tiếng gầm rống nổi trận lôi đình của lão thái bà, kèm theo đó là những lời răn dạy cháu đích tôn vang dội cả một vùng. Cái giọng oanh vàng của bà quả thực uy lực mười phần.
Vương Tiểu Mai khẽ thở phào nhẹ nhõm, cô nhẹ nhàng : "Xem trận , tiểu t.ử Lý Kế Quân chắc chẳng còn dám bộ nghênh ngang trong giờ học nữa ."
Lâm Ngọc Trúc khẽ lắc đầu: "Chuyện đó còn xem bà nội nó ' tay' đủ mạnh ."
Nghe tiếng quát tháo như sấm truyền vẫn còn văng vẳng phía , Vương Tiểu Mai gật đầu xác nhận: Lão bà t.ử nhà quả thực cách tay.
Dù mất quá nhiều thời gian ở nhà họ Lý nhưng khi Lâm Ngọc Trúc và Vương Tiểu Mai trở về tới khu thanh niên trí thức, họ phát hiện Lý Hướng Vãn bắt đầu tất bật chuẩn nấu nướng. Tốc độ quả thực là nhanh đến mức hai bọn họ kinh ngạc, vội vàng tăng tốc độ tay chân để phụ giúp một tay...
Thế nhưng, thấy vẻ mặt của hai , Lý Hướng Vãn lập tức lộ vẻ vui. Lâm Ngọc Trúc và Vương Tiểu Mai thấy thì hiểu ý ngay, bèn vẻ ngoan ngoãn để mặc cho cô bạn trổ tài, thành thành thật thật dám hé răng nửa lời, chỉ chờ "nuôi ăn".
Lúc Lý Hướng Vãn mới chịu ngẩng cái đầu xinh của lên, bày bộ dạng "coi như các điều".
Chờ đến khi một đĩa dưa chua hầm thịt heo và miến bưng lên bàn nghi ngút khói, Lâm Ngọc Trúc liền đẩy Vương Tiểu Mai lên " thử độc".
Vương Tiểu Mai bấy giờ với vẻ mặt đầy cam chịu, gắp một miếng ăn thử buông một câu lấy lệ: "Cũng... khá ngon." Cô thầm nghĩ, đúng là vị chua ngọt xen lẫn, lạ lùng vô cùng.
Lâm Ngọc Trúc khẽ l.i.ế.m môi, thôi thì cũng thịt, cứ ăn đại . Cô gắp một miếng thịt heo cho miệng chậm rãi nhấm nháp.