Không các cô , nhưng các cô vẫn còn trẻ non quá, kinh nghiệm nuôi dạy trẻ con bao giờ cả. Con trai thì nuôi theo kiểu phóng khoáng, nghịch ngợm một chút mới cứng cáp .
Cái gì cũng quản, cái gì cũng cấm thì lớn lên chỉ thành hạng hèn nhát, gánh vác nổi cửa nhà . Đến lúc đó các cô gánh vác trách nhiệm nổi ?"
Vương Tiểu Mai những lời lý sự cùn của lão bà t.ử cho á khẩu, đáp cho . Thậm chí trong giây lát, cô còn cảm giác hoang mang, tự hỏi những lời bà ... một chút đạo lý nào nữa?
Thế nhưng, Lâm Ngọc Trúc vẫn giữ thái độ vô cùng tâm bình khí hòa, cô khẽ mỉm nhàn nhạt.
Lúc trông cô cứ như thể linh hồn của hiệu trưởng Ngô nhập , giọng vô cùng ôn tồn và hòa nhã: "Lý thẩm đúng, quả nhiên vẫn là lớn tuổi như thẩm mới nhiều kinh nghiệm giáo d.ụ.c con cháu. Những lời thẩm thật sự là quá chí lý, đúng là cho bọn cháu mở mang tầm mắt."
Vương Tiểu Mai bên cạnh mà suýt thì ngã ngửa... Chẳng hai bọn họ là cùng một hội đòi công đạo ? Sao Lâm Ngọc Trúc sang nịnh bợ bà thế ?
Lão bà t.ử nhà họ Lý vốn dĩ từng xảy xích mích công khai gì với Lâm Ngọc Trúc, bà chỉ thầm đ.á.n.h giá cô là hạng da mặt dày, thích chiếm chút tiện nghi nhỏ mọn mà thôi. Giờ thấy Lâm Ngọc Trúc tỏ vẻ vô cùng tán đồng với quan điểm của , bà trong lòng bỗng thấy đắc ý vô cùng. Trên gương mặt già nua lộ một nụ thỏa mãn, bà hất hàm bảo: " thế chứ còn gì nữa!"
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Lâm Ngọc Trúc tỏ mực phối hợp mà gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy sùng bái.
Thấy lão bà t.ử họ Lý càng thêm đắc ý vài phần, Lâm Ngọc Trúc khéo léo chuyển biến câu chuyện, nàng thở dài một tiếng đầy vẻ tiếc nuối cảm thán : “Thẩm , cháu chỉ thấy tiếc nuối cho khoản học phí của gia đình thôi.”
Lão bà t.ử nhà họ Lý đang dở bỗng khựng , vẻ mặt đầy thắc mắc. Nhìn thấy biểu tình của đối phương đông cứng, Lâm Ngọc Trúc thừa thắng xông lên, tiếp tục bồi thêm: “Thằng bé Kế Quân quả thực , tính tình chủ kiến, lớn lên nhất định sẽ là một trai hiếu thuận, lo toan cho gia đình. Thẩm , thẩm chắc chắn sẽ phúc lớn để hưởng đấy. Chỉ điều là...”
Trong lòng lão bà t.ử tuy rằng đang đắc chí vì Lâm Ngọc Trúc khen ngợi cháu đích tôn nhà , nhưng tâm trí bà vẫn luôn canh cánh nhớ tới câu lấp lửng ban nãy của cô.
Lúc Lâm Ngọc Trúc treo lơ lửng nửa vời như thế, bà nhịn mà sốt sắng hỏi dồn: “Chỉ điều là cơ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-nhat-ky-sinh-ton-cua-an-dua-quan-chung-xuyen-thu-x-tuy-than-khong-gian-x-hong-drama/chuong-418.html.]
Lâm Ngọc Trúc lộ vẻ mặt khó xử, chậm rãi phân bua: “Chỉ điều là thằng bé chủ kiến quá mức một chút. Thẩm xem, cái thằng bé Kế Quân đến trường học là để gì cơ chứ? Gia đình mỗi học kỳ chắt bóp, bỏ tận hai đồng tiền học phí là vì cái gì? Chẳng là để mong mỏi nó học cái chữ, cái nghĩa .
Thế mà ở lớp nó chẳng chịu giảng bài, cứ hở là dậy bộ loanh quanh khắp phòng học, thế thì chẳng thà để nó ở nhà mà bộ cho , thẩm thấy cháu đúng lý ?”
Lão bà t.ử nhà họ Lý tức khắc im bặt, một khuôn mặt già nua nhăn nheo đầy những nếp gấp của bà bỗng trầm xuống, thâm trầm suy nghĩ một hồi lâu.
Vương Tiểu Mai bên cạnh Lâm Ngọc Trúc bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ, thầm nghĩ quả thực học thêm một chiêu. Muốn đối phó với hạng như lão bà t.ử , nhất định đ.á.n.h vấn đề tiền bạc mới hiệu quả.
Lão bà t.ử suy tính thiệt hơn một hồi, cảm thấy lời Lâm Ngọc Trúc quả thực đạo lý. Bà gật đầu lia lịa : “Lâm lão sư , cô lời thật sai . Quay đầu nhất định giáo huấn thằng bé một trận cho trò mới .”
Chẳng đến chuyện gì khác, chỉ riêng vì hai đồng tiền xương m.á.u cũng đủ để bà bắt nó yên mà học cho t.ử tế.
Khóe miệng Lâm Ngọc Trúc khẽ nhếch lên một nụ kín đáo: “Thẩm ơi, hôm nay thấy Kế Quân cứ mải chơi đùa trong giờ học, cháu thật sự cảm thấy xót xa cho tiền của gia đình thẩm.
Thẩm nghĩ mà xem, chúng quanh năm suốt tháng bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, mệt c.h.ế.t sống mới kiếm vài đồng bạc lẻ. Cả năm trời ròng rã cũng chẳng tích góp bao nhiêu, đó đều là tiền mồ hôi nước mắt cả chứ lá đa.”
Lão bà t.ử họ Lý thì gật đầu đầy vẻ đồng cảm sâu sắc. Nháy mắt, thiện cảm của bà dành cho Lâm Ngọc Trúc tăng vọt, thầm nghĩ con bé quả thực là suy nghĩ cho nhà .
Ánh mắt bà Lâm Ngọc Trúc bấy giờ trở nên ôn hòa hơn nhiều, hai trông cứ như sắp sửa kết thành đôi bạn vong niên đến nơi.
Lâm Ngọc Trúc tiếp tục bồi thêm: “Thực cháu cũng chỉ là lo hão thôi, nhưng vì thấy thương thẩm nên mới xót tiền . Thế nên lúc ở lớp cháu lỡ lời quở trách thằng bé vài câu, khiến Kế Quân nó vui cho lắm.
Nó còn bảo là về nhà sẽ mách với thẩm, bảo thẩm đến tìm cháu để tính sổ đấy. Thẩm nha, đến đó mà tim cháu cứ thắt vì buồn. Thằng bé còn nhỏ quá, hiểu nỗi vất vả khi lớn kiếm tiền.