Những lời gan ruột của Lưu Nga dứt, các thím xung quanh cũng phần động lòng trắc ẩn.
Thế nhưng hễ nhắc đến chuyện ly hôn, đến tám phần mười các bà các thím ở đây vẫn đành lòng tán thành.
Có trực tiếp lên tiếng khuyên can: “Lưu lão sư , cô nên suy nghĩ cho thật kỹ, chuyện ly hôn là trò đùa của trẻ con .”
Người khác bồi thêm: “Phải đấy, cô còn kiếm tiền, nếu bỏ chồng thì ai là trông nom con cái cho cô? Dù bà nội nó ở đấy thì cũng đỡ đần phần nào, cô cứ thế mà...”
“ đấy, một nhà thì nên đóng cửa bảo , mà chuyện cho lẽ, đừng hành động nông nổi nhất thời mà hối kịp.”
Trưởng thôn đó cũng cảm thấy vô cùng khó xử, xưa thường bảo, thà phá mười tòa miếu còn hơn hủy hoại một cuộc hôn nhân.
Ngay cả vợ con ông thế nào, ông cũng từng nghĩ đến chuyện sẽ để cho gia đình tan vỡ. Đôi lông mày của ông cứ thế nhíu c.h.ặ.t đầy vẻ đăm chiêu. Bà già nhà họ Vương thấy dường như đều đang về phía thì mặt lập tức lộ rõ vẻ đắc thắng, vênh váo.
Lưu Nga đưa mắt một lượt những gương mặt xung quanh, cô c.ắ.n c.h.ặ.t răng, đột ngột quỳ sụp xuống đất, thành tiếng: “Các thím ơi, nhà họ Vương lừa gạt con cửa, thấy nhà ngoại con còn ai thích nên mới tìm cách hành hạ con đến c.h.ế.t sống .
Công việc của cha con bấy giờ cũng nhường cho Vương Bảo Gia, nhà cửa của tổ tiên con cũng để cho bọn họ đến ở, ngay cả tiền lương hằng tháng con vất vả cũng đều nộp hết tay bọn họ. Vậy mà bọn họ vẫn thỏa lòng, hễ ý là lôi con đ.á.n.h đập c.h.ử.i bới.
Con thật lòng thể sống nổi nữa , nếu con trai con cũng biến thành hạng như thế, thì thà rằng để con đ.â.m đầu tường mà c.h.ế.t ngay bây giờ cho xong!”
Nói dứt lời, Lưu Nga đột ngột ngẩng cao đầu, hành động nhanh như cắt, đôi mắt cô chăm chằm bức tường gạch mặt cứ thế lao thẳng tới với ý định tự vẫn.
Lâm Ngọc Trúc gần đó giật nảy , cô hốt hoảng nhận hướng mà Lưu Nga đang lao tới chính là bức tường nhà . Tim cô như treo ngược lên tận cổ họng, cô vội vàng xông lên phía , dùng hết sức bình sinh để ôm c.h.ặ.t lấy Lưu Nga. Cú va chạm mạnh khiến cả hai kéo lê một quãng xa mới cùng ngã nhào nền đất cứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-nhat-ky-sinh-ton-cua-an-dua-quan-chung-xuyen-thu-x-tuy-than-khong-gian-x-hong-drama/chuong-403.html.]
Lâm Ngọc Trúc lồm cồm dậy, việc đầu tiên là bức tường, cô khẽ thở phào nhẹ nhõm vì thấy vẫn còn một cách nhất định, bức tường nhà vẫn còn nguyên vẹn. Lúc , Lưu Nga bấy giờ đang phủ phục đất, gương mặt xám xịt như tro tàn, cô chỉ lóc t.h.ả.m thiết trong tuyệt vọng.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Lâm Ngọc Trúc đang nửa quỳ nửa đất, khẽ nghiêng gần Lưu Nga, hạ thấp giọng nhỏ tai cô: “Kịch diễn đến tầm là đủ , . Cô cũng đừng mong đợi đám thím sẽ thấu hiểu cho , chuyện đó khó lắm.
Chỉ cần họ chỉ trích cô là coi như thắng lợi . Đánh rắn đ.á.n.h dập đầu, cô cứ nhằm cái bát cơm công việc của Vương Bảo Gia mà siết c.h.ặ.t lấy, chẳng lẽ khuất phục lão bà t.ử ? Đợi đến khi cầm tờ giấy ly hôn trong tay, lúc đó cô sống thế nào mà chẳng .
Lưu lão sư , đầu óc linh hoạt lên một chút, lạc quan lên, thừa dịp đang mủi lòng thương xót thế , mau ch.óng hạ dứt điểm Vương lão bà t.ử .”
Lưu Nga thút thít lắng , đôi mắt khẽ đảo qua đảo , hiển nhiên là đem những lời vàng ngọc lọt tai.
Lâm Ngọc Trúc lúc mới dám buông tay , đưa tay lên quệt mồ hôi hột trán, trong lòng thầm kêu may mắn. Nếu mà lúc nãy Lưu Nga thật sự đ.â.m sầm bức tường nhà cô, cô đối mặt với cái nhà thế nào đây?
Đã thế lão bà t.ử chắc chắn sẽ chẳng bỏ lỡ cơ hội mà ăn vạ, vòi vĩnh cô một khoản tiền lớn cho xem.
Hành động liều của Lưu Nga khiến các thím xung quanh ai còn dám lên tiếng khuyên can thêm câu nào nữa.
Xem cô giáo Lưu thật sự nhà chồng hành hạ đến mức chẳng còn thiết sống. Âu cũng thôi, con gái thành thị vốn dĩ lá ngọc cành vàng, nuông chiều từ bé, mà chịu nổi cái cảnh giày xéo, ức h.i.ế.p đến tàn nhẫn như .
Trưởng thôn đó cảnh tượng mà lòng khỏi cảm thán, ông chậm rãi bước đến bên cạnh Lưu Nga, thở dài một tiếng : “Lưu lão sư , chỉ cần phía nhà họ Vương đồng ý, bên phía ủy ban thôn chúng sẽ khó dễ gì hai .” Đây coi như là lời hứa hẹn sẽ tạo điều kiện cho cô toại nguyện.
Lưu Nga nức nở lời cảm ơn trưởng thôn, đó cô lảo đảo dậy, đôi mắt đỏ hoe nhưng tràn đầy vẻ kiên định thẳng Vương Bảo Gia: “Nếu còn giữ cái công việc đó để mà ăn cơm, thì khôn hồn mà đồng ý ly hôn, mau ch.óng đến đơn vị xin giấy xác nhận . Bằng , tất cả chúng cùng c.h.ế.t chùm, đừng ai mong sống yên . Đến cái mạng còn chẳng tiếc nữa, thì còn sợ cái gì?”
Vương Bảo Gia sững sờ, dám tin tai , đôi môi tái nhợt vì sợ hãi, cứ thế ngây như phỗng đá.