Khi hai về khu vườn phía , phát hiện cửa phòng Vương Tiểu Mai mở.
Họ lặng lẽ tiến gần, áp tai cửa, mặt nghiêm túc lén.
Nghe suốt một lúc lâu, chẳng gì rõ ràng.
Lâm Ngọc Trúc nhỏ giọng hỏi: “Ngươi thấy gì ?”
Lý Hướng Vãn lắc đầu, chỉ thấy tiếng Vương Tiểu Mai ở phía trong nghi ngờ: “Các ngươi đang gì ở đây?”
Lâm Ngọc Trúc chạm mũi, thở dài: “Chỉ là xem ngươi cảm xúc gì bất thường thôi.”
Vừa dứt lời, Vương Tiểu Mai nổi giận, mở cửa bước , : “Ta cuối cùng cũng hiểu vì ngươi thái độ như với Thẩm Bác Quận.”
Lâm Ngọc Trúc khụ khụ, dám nhắc đến Thẩm đại ca, cảm thấy bầu khí thật nặng nề.
Lý Hướng Vãn lững thững quanh sân, vẫn thấy bóng dáng Lý Mập Mạp. Nàng sang Vương Tiểu Mai hỏi: “Lý Mập Mạp ? Ngươi truy đây ?”
Vương Tiểu Mai nhún vai, đáp bằng ánh mắt: “Sao , khi giữa đường xảy chuyện, cướp mất .”
Hai nghi hoặc, theo Vương Tiểu Mai phòng.
Vương Tiểu Mai vẫn tức giận vì xui xẻo gặp ý, còn Lý Mập Mạp quả thực chính là kẻ xui xẻo nhất lúc .
Lý Mập Mạp đuổi theo khỏi phòng, nhưng tới ngoài, thấy bóng dáng Vương Tiểu Mai . Hắn tự nhủ, nếu bản đuổi theo mà lời thích, nhân gia sẽ khó mà tin lòng . Mấu chốt là, cảm thấy như đủ thành ý.
Nghĩ tới việc đó đan khăn choàng cổ cho Tiểu Mai, lòng tràn hy vọng về nhà, thật tỉ mỉ nhấc khăn choàng cổ lên, bỏ túi đựng. Sau đó, vội vàng chạy khỏi phòng, leo lên xe đạp, chuẩn Thiện Thủy thôn, quyết tâm đuổi theo cô gái yêu.
mới vài mét, xe đột nhiên trượt, dây xích rơi . Lý Mập Mạp thầm rên, c.h.ử.i thầm vận đen tới. Hắn thành thật xuống đất, cúi xuống chỉnh dây xích cho xe. Nhìn tay , thấy còn chút bẩn, chần chừ, nghĩ đến một lúc nữa sẽ đưa khăn choàng cổ cho Tiểu Mai. Lúc đó, bàn tay béo mập, dính chút dơ, sợ nàng ghét bỏ. Mấu chốt là, khăn choàng cổ thể dính bẩn, nên quyết định rửa tay thật sạch.
Vào nhà, hoảng hốt cầm phích nước nóng, đổ nước sôi , vội vàng xoay rửa tay. vì quá sốt ruột gặp Vương Tiểu Mai nên quên chuẩn nước lạnh, tay lập tức nước sôi dội. Lý Mập Mạp trợn mắt, nhanh ch.óng chạy ngoài, từ mái hiên lấy hai miếng băng trụ chà xát tay cho bớt nóng. May mà phích nước nóng nấu từ hôm qua, nước chỉ còn ấm, đến mức phỏng nặng.
Hắn tưởng là xong, nhưng , khi Lý Mập Mạp bước chân lên xe đạp, lưng trượt một cái, suýt ngã, may mà kịp giữ thăng bằng. Tim như nhảy ngoài. Cuối cùng, đành đẩy xe trở về sân, tính toán nữa, dứt khoát lấy hai chân béo lộc cộc chạy vội Thiện Thủy thôn. Một hình mập mạp, chạy đến, ánh mắt vẫn tràn đầy thành thật và tình cảm.
Còn bên Vương Tiểu Mai, nàng nghiến răng, thở dài: “Nguyên tưởng Lý Hồng Quân với Vương Bảo Gia khác , ngờ đều giống , đều là một kiểu. Mệt … mệt quá…” Nàng dựa ghế, tâm trạng đột nhiên suy sụp, chẳng chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-nhat-ky-sinh-ton-cua-an-dua-quan-chung-xuyen-thu-x-tuy-than-khong-gian-x-hong-drama/chuong-390.html.]
Thật , một tiểu Mập Mạp, gì mà đáng yêu chứ? Hắn đối nàng , lớn lên trông đáng yêu, lúc vui vẻ khiến lòng thấy ấm áp. Người như , thể thích ?
Lâm Ngọc Trúc và Lý Hướng Vãn , đều hôm nay các nàng trải qua mấy chuyện như , chỉ dùng ánh mắt trao đổi. Hai đều im lặng.
Lý Hướng Vãn cầm bụng, khẽ: “Có chút đói, ăn cơm.”
Lâm Ngọc Trúc gật đầu: “Nếu , chúng ngoài một chút, để nàng âm thầm yên lòng chốc lát?”
Lý Hướng Vãn đồng tình, gật gật đầu. Hai lên, chuẩn rời .
Vương Tiểu Mai ủy khuất gọi theo: “Các ngươi gì nha…”
Lý Hướng Vãn… “Đụng cái gì mà đói bụng thế .”
Lâm Ngọc Trúc sang bảo: “Ngươi cứ ở một trong phòng mà thẫn thờ thêm một hồi nữa , còn chúng về phía bên để nhóm lửa nấu cơm ăn đây.”
Vương Tiểu Mai thì đột nhiên phắt dậy, hừ lạnh một tiếng đầy vẻ dỗi hờn : “Đi, nấu cơm thôi, mấy bọn họ thật là quá quắt chịu nổi, cho tức đến mức ăn chẳng còn thấy ngon lành gì nữa.”
Lâm Ngọc Trúc cùng với Lý Hướng Vãn đưa mắt ...
Lý Hướng Vãn ghé sát tai Lâm Ngọc Trúc, khẽ khàng nhỏ mà phát tiếng: “Ta bảo mà , đúng là chẳng cùng một nhà thì bước chân cùng một cửa.”
Lâm Ngọc Trúc xong thì ngẩn , trong lòng đầy rẫy những dấu hỏi chấm????
Chuyện thì liên quan gì đến mà vơ đũa cả nắm như thế cơ chứ?
Lý Hướng Vãn chỉ lắc lắc đầu giải thích thêm, cô đưa tay mở cánh cửa , mới ngẩng đầu lên thì thấy một đang lù lù ngay lối .
Nhìn thấy nọ, cô thoáng sửng sốt một chút vì gương mặt trông lạ hoắc, cô chút ấn tượng quen gì.
Người ngay sát phía là Lâm Ngọc Trúc khi thấy cũng cảm thấy đôi chút lạ mặt.
Người đàn ông tuy rằng nước da đen, nhưng bù thì mày rậm mắt to, vóc dáng mảnh khảnh cao gầy, qua tạo cho cái cảm giác hiền lành giống như một trai lớn ở nhà bên cạnh.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Nói thế nào nhỉ, vẻ ngoài của trông sáng sủa và trai hơn hẳn so với mấy đám con trai trong làng.