Xuyên thư thập niên 70: Nhật ký sinh tồn của ăn dưa quần chúng [Xuyên thư x Tùy thân không gian x Hóng drama] - Chương 383

Cập nhật lúc: 2026-03-27 09:29:43
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ở trong nhà dân bình thường, đậu nành vốn xem là thứ khá quý. Người thường để dành ép dầu hoặc tương, quanh năm suốt tháng cũng chẳng nỡ đem xào cho trẻ con ăn.

 

Chỉ khi trong nhà ốm, bữa ăn bồi dưỡng mới chút đậu nành, như cũng đủ thấy thứ dễ mà đem dùng tùy tiện.

 

Chính vì thế, trong lòng Lâm Ngọc Trúc khỏi cảm thấy khâm phục. Nàng còn thầm nghĩ, ngờ Vương thẩm hôm nay lòng như , đúng là khiến bằng con mắt khác.

 

Bị ánh mắt khen ngợi của nàng , Vương thẩm chút ngượng ngùng, vội vàng xua tay giải thích: “Cái của thím , là do Chương lão sư mang tới đấy.”

 

Lâm Ngọc Trúc xong liền gật đầu, “À” một tiếng, cũng gì thêm.

 

Sau đó nàng lấy trứng gà , chuẩn nấu thêm một nồi canh trứng cho bọn nhỏ. Ngày nào cũng ăn bánh bột ngô khô cứng, bọn trẻ ăn đến mức nghẹn cổ, đứa còn trợn trắng mắt vì khó nuốt, mà xót.

 

Vương thẩm vì ánh mắt tán thưởng ban nãy của Lâm Ngọc Trúc mà trong lòng vẫn còn thấy ngượng, liền sang : “Lâm lão sư, mang trứng cho bọn nhỏ thì cứ đưa luôn cho thím, tiện tay thím nấu giúp cho.”

 

Lâm Ngọc Trúc lập tức tươi, giọng ngọt ngào: “Vậy thì bọn nhỏ cảm ơn thím nhé. Thím đúng là lòng , chẳng trách con gái thím xinh như , chắc là hưởng hết phúc của thím .”

 

Vương thẩm thì mím môi trộm, còn chút đắc ý : “Không thím khoe , hồi còn trẻ thím cũng là một bông hoa trong làng đấy.”

 

Lâm Ngọc Trúc gật đầu liên tục, tỏ vẻ tin tưởng: “Cháu tin mà. Nhìn con gái thím là ngay hồi trẻ thím chắc chắn là một mỹ nhân hiếm .”

 

Vương thẩm lập tức ha hả, vui vẻ đến mức trực tiếp nhận lấy trứng gà từ tay nàng, còn khách sáo gì nữa.

 

Khi hiệu trưởng cùng bước , đúng lúc Lâm Ngọc Trúc đang chia canh trứng cho bọn trẻ.

 

Hiệu trưởng qua bàn ăn, thấy cả canh lẫn món xào, liền ấm giọng : “Tiểu Lâm lão sư, cô cũng nên liệu sức thôi. Nào là trứng gà, nào là đậu nành thế , đừng để bản chịu áp lực quá lớn. Nếu bọn nhỏ khó khăn thì nhà trường sẽ nghĩ cách giải quyết.”

 

Lâm Ngọc Trúc xong thì khẽ sững , lập tức hiểu hiệu trưởng hiểu lầm, cho rằng cả đậu nành cũng là do nàng mang tới.

 

Nàng liền đưa mắt về phía Chương lão sư phía hiệu trưởng.

 

Lúc , sắc mặt của Chương lão sư cho lắm. Hắn lo Lâm Ngọc Trúc sẽ nhận hết công lao, lên tiếng giải thích, nhưng sợ sẽ khiến trông quá tính toán thiệt hơn.

 

Thấy Lâm Ngọc Trúc vẫn tủm tỉm, ý định rõ, trong lòng càng thêm rối rắm, khó chịu vô cùng.

 

Nữ nhân … thật khiến đoán .

 

Chỉ vì một ít đậu nành mà để hiệu trưởng hiểu lầm về phẩm hạnh của thì quả thực đáng, nhưng nếu tự lên tiếng càng giống như tranh công.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thu-thap-nien-70-nhat-ky-sinh-ton-cua-an-dua-quan-chung-xuyen-thu-x-tuy-than-khong-gian-x-hong-drama/chuong-383.html.]

Lâm Ngọc Trúc thích dáng vẻ sốt ruột cố nén của , cảm thấy thú vị vô cùng.

 

Ngắm một hồi đủ , nàng mới bật , : “Hiệu trưởng, chỉ là một giáo viên nhỏ, thể mang vài quả trứng cho bọn trẻ lắm . Đậu nành là do Chương lão sư mang đến cho bọn nhỏ.”

 

Hiệu trưởng thì ngạc nhiên, đó sang Chương lão sư, gật đầu : “Chương lão sư cũng là một giáo viên .”

 

Ngồi bên cạnh, Vương Tiểu Mai và Lý Hướng Vãn đều khẽ sờ mũi, trong lòng chút cảm giác khó thành lời.

 

Không hiểu thấy gì đó… là lạ.

 

Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!

Còn bên , Hàn Mạn Mạn về đến nhà liền thẳng chuyện chính, bảo cha nghĩ cách kiếm thêm chút thức ăn cho bọn trẻ.

 

Hàn phụ thì gì.

 

Hàn mẫu liền đưa tay gõ nhẹ lên đầu con gái, trách móc: “Con đang cái gì hả? Nhà còn đủ mà ăn, con đem hết cho ngoài, còn vẻ hào phóng cái gì chứ.”

 

Hàn mẫu liền khách khí mà : “Con tưởng ba con là xưởng trưởng thật , gì là đó ? Bao nhiêu con mắt đang dõi theo, lấy là lấy .”

 

Hàn Mạn Mạn bĩu môi, vẻ mặt vui, đáp : “Chứ lấy , con bỏ tiền mua mà, còn ?”

 

Hàn mẫu liếc nàng một cái, giọng đầy chê bai: “Chỉ dựa con, thì kiếm bao nhiêu tiền chứ.”

 

Hàn Mạn Mạn liền nũng nịu, chút sốt ruột : “Ôi , mấy đứa nhỏ đó thật sự đáng thương. Đứa nào đứa nấy đều gầy gò nhỏ bé, đến cơm còn đủ ăn no. Chúng giáo viên, bên cạnh ăn uống đàng hoàng, bọn nhỏ ăn thứ chẳng gì, thể nuốt trôi chứ.”

 

Hàn mẫu hừ nhẹ một tiếng, cũng thêm với nàng nữa, coi như bỏ qua.

 

Lúc , Hàn phụ đặt chén trong tay xuống, bỗng nhiên mở miệng hỏi: “Dạo con với Chương lão sư thế nào ?”

 

Hàn mẫu lúc mới nhớ chuyện , liền sang con gái, hỏi thêm: “ , con với tiểu Chương giờ là thế nào? Con cứ mang hết thứ thứ đến trường, chẳng là đem cho nó ?”

 

Hàn Mạn Mạn lập tức bĩu môi, tỏ vẻ vui: “Ai là cho chứ, rõ ràng là cho bọn nhỏ ăn mà.”

 

Hàn phụ tinh ý nhận sự khó chịu trong giọng của con gái, liền hỏi tiếp: “Tiểu Chương đối với con ?”

 

Tuy rằng Chương lão sư từng rõ là đang theo đuổi Hàn Mạn Mạn, nhưng hành động của thì ai cũng hiểu là ý đó. Chỉ là hai bên đều ngầm hiểu trong lòng mà thôi.

 

Trong mắt Hàn phụ và Hàn mẫu, chuyện vốn dĩ là thuận theo tự nhiên mà thành.

 

Loading...